Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 370: Con vẹt tinh quái (1)


"Đừng có lừa ta đấy."

"Lừa nàng làm gì." Thẩm Toại tiếp tục bón canh cho nàng, nói: "Lão đại phu nói nàng bị tổn thương thân thể nên sau này không thể sinh con nữa. Nàng cứ yên tâm đi, sẽ không sinh nữa đâu."

Diêu Thanh Mạn rũ mắt xuống, nghe tin này nàng ấy thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Nàng ấy mới mười bảy tuổi còn chưa sống đủ nên không muốn c.h.ế.t sớm, càng không muốn c.h.ế.t vì sinh con.

Uống thêm ngụm canh, nàng ấy lắc đầu không uống nữa rồi ngước mắt ngấn lệ lo lắng hỏi:

"Đại tỷ nhi nhị tỷ nhi đều là nữ nhi, nương chàng có vì chướng mắt ta mà ghét bỏ chúng nó không? Ta lại hỏng người rồi, bà ấy không bế được tôn t.ử có khi nào càng chán ghét ta không?"

"Không đâu, bà ấy có tôn t.ử rồi cũng không thiếu một hai đứa nhà ta."

Diêu Thanh Mạn thất vọng trong lòng, nàng ấy nhắm mắt lại nói:

"Nương chàng chướng mắt ta thì ta nhịn. Dù sao bà ấy đã sinh ra và nuôi dưỡng chàng, mà ta lại yêu chàng nên ta có thể nhịn bà ấy. Nhưng nếu bà ấy ghét bỏ hai đứa nữ nhi ta và chán ghét ta không thể sinh con nữa, Thẩm Toại ta nói cho chàng biết, nếu chàng không thể làm chỗ dựa cho ba nương con ta thì hết cữ sẽ bế con về nhà ngoại. Hòn đảo nhỏ đó nuôi sống ta thì cũng có thể nuôi sống chúng nó."

Thẩm Toại im lặng một lát rồi gật đầu nói được. Hắn múc thìa canh nói:

"Uống thêm chút đi. Người nàng đang yếu, tối qua chảy nhiều m.á.u quá, nệm giường ướt đẫm cả."

Diêu Thanh Mạn quay đầu há miệng ép mình uống tiếp, uống được hai ngụm không kìm được thở dài.

"Sao thế?"

Thẩm Toại hỏi.

"Người ta đều nói nữ nhi lớn lên phải xuất gia sinh con nhưng chẳng ai nói với ta sinh con đau thế này, lại còn suýt mất mạng. Chàng đã cảm tạ Thiếu tướng quân chưa? Không có nhân sâm già của ngài ấy thì xác ta lạnh ngắt từ lâu rồi."

"Cảm tạ rồi. Nàng đừng lo nghĩ mấy chuyện này, ăn nhiều uống nhiều ngủ nhiều vào."

Thẩm Toại gắp một miếng thịt đùi gà hầm rục xương bón cho nàng ấy.

Diêu Thanh Mạn nhai mấy miếng nuốt không trôi, nàng ấy lấy khăn tay che miệng nhổ ra rồi nói:

"Ăn không nổi, ta ngủ một lát đây."

"Được, nàng ngủ đi."

Thẩm Toại nhận lấy khăn đi ra ngoài. Hắn ngửa đầu uống cạn bát canh rồi nhai ngấu nghiến miếng thịt nuốt xuống, lau miệng qua loa rồi sang phòng bên cạnh xem hai đứa trẻ. Đứa bé hơn bị đ.á.n.h nhiều, gan bàn chân hằn dấu tay, khóe miệng và trên cổ cũng còn in vết ngón tay.

...

Chạng vạng tối Hàn Tễ dẫn theo hai gã sai vặt khiêng một rương d.ư.ợ.c liệu ôn bổ tới. Đây đều là những thứ hắn chuẩn bị trước cho Hải Châu, mỗi loại d.ư.ợ.c liệu đều là hắn nhờ người tốn công sức tìm mua đều là loại thượng hạng. Trước đó Hải Châu không muốn uống nữa, giờ hắn cũng không muốn ép nàng uống chi bằng mang tặng cho người cần dùng.

"Đệ tìm đại phu đến xem, loại nào thích hợp hầm cho sản phụ uống thì dùng. Tiểu hài t.ử yếu không uống t.h.u.ố.c được thì chọn loại thích hợp hầm cho v.ú nuôi uống, v.ú nuôi uống vào sữa cũng bổ cho đứa bé." Hàn Tễ dặn dò từng chút một lại an ủi: "Đệ cũng đừng lo lắng tiểu hài t.ử yếu ớt nuôi không lớn. Trường Mệnh lúc mới sinh cũng thế này, từ nhỏ đã là con ma ốm, giờ cũng nhảy nhót tưng bừng đấy thôi."

Nghĩ đến Trường Mệnh, Thẩm Toại thấy nhẹ lòng hơn, hỏi thăm:

"Sức khỏe Trường Mệnh cũng do Mục đại phu điều dưỡng à?"

"Mục đại phu chủ yếu chăm sóc cha ta, Trường Mệnh hồi đó là thái y trong cung chữa trị." Hàn Tễ ngẫm nghĩ rồi nói: "Vú nuôi của Trường Mệnh khá am hiểu chuyện này. Hôm nào ta về Vĩnh Ninh sẽ đưa bà ấy về đây để bà ấy tạm thời chăm sóc hai đứa nhỏ một thời gian."

"Ta không biết phải cảm tạ huynh thế nào..."

"Đừng dập đầu nữa là được." Hàn Tễ vỗ vai hắn cười nói, "Đệ cũng từng giúp ta mà. Ta đang trả nợ đấy."

Thẩm Toại cười, cảm thán:

"Tối qua ta còn mắng ông trời không có mắt, ta cứu không biết bao nhiêu cô nương số khổ vậy mà ông ta lại để thê nhi ta chịu kiếp nạn sinh nở. Giờ nghĩ lại chắc là tích đức để gặp được huynh và Hải Châu, quen biết Hải Châu lại kết giao với huynh nên ba nương con nàng ấy mới chuyển nguy thành an."

"Bớt suy nghĩ lung tung đi, chăm sóc người nhà cho tốt vào."

Sắp đến giờ cơm tối, Hàn Tễ không ở lại lâu mà lấy cớ quân doanh còn việc rồi cất bước ra về.

"À đúng rồi, ngày kia lễ tắm ba cho nữ nhi đệ đã báo cho Hải Châu chưa?"

Ra cửa, Hàn Tễ quay người hỏi.

Thẩm Toại hiểu ý hắn gật đầu nói:

"Đã nhờ người nhắn tin cho muội ấy rồi. Tối mai chắc muội ấy sẽ sang."

Hàn Tễ lập tức vui vẻ hẳn lên.

Bên phía Hải Châu vừa nhận được tin nhắn, Mao Tiểu Nhị chuyển lời cho nàng xong lại rẽ sang nhà Thẩm Ngu quan, à không, là nguyên Ngu quan. Hiện tại trấn Vĩnh Ninh đã có Ngu quan mới nhậm chức.

"Bá mẫu, chúc mừng nhé, trong nhà lại có tin vui." Mao Tiểu Nhị được hạ nhân dẫn vào thấy người liền hớn hở nói: "Tiểu Lục gia nhà ngài nhờ người nhắn tin về, sáng nay sinh được hai cô nữ nhi bụ bẫm bảo mọi người thu xếp sang làm lễ tắm ba cho tôn nữ."

"Thảo nào sáng nay có chim khách đến báo tin vui, chuyện tốt chuyện tốt." Thẩm mẫu cười rạng rỡ, sai nha hoàn đi lấy hai gói điểm tâm ra nói: "Phiền cháu đi một chuyến, cháu cầm ít bánh hỷ về cũng hưởng chút không khí vui mừng của huynh đệ cháu."

Mao Tiểu Nhị nhận lấy, một t.h.a.i hai đứa nhỏ, cái không khí vui mừng này hắn phải hưởng chút chứ.

Người đi rồi, Thẩm mẫu thu lại nụ cười sai nha hoàn đi thông báo cho các phòng.

Tối đến ăn cơm Thẩm nhị tẩu hỏi:

"Nương, mai nương có sang không? Ngồi thuyền mệt lắm, chỗ lục thúc lại chật chội không có chỗ nghỉ chân, sang đó còn phải ở trọ mà nhà trọ vừa ồn vừa bẩn. Hay là nương và cha ở nhà nghỉ ngơi để chúng con đi thay là được rồi."

Nàng sợ vị bà bà này sang đó lại nói những lời khó nghe làm phật lòng người ta, đám con cháu đi theo cũng mất mặt mất hứng.

Những người khác không ai lên tiếng.

Thẩm mẫu suy tư một lát, nói:

"Sớm muộn gì cũng phải đi một chuyến, ta đi xem hai đứa tôn nữ song sinh thế nào."

Bà ta mà không đi, người quen biết lại bàn ra tán vào.

...

Sáng sớm hôm sau Hải Châu một mình thu dọn hai bộ y phục rồi ra cửa. Đi ngang qua Hàn gia, con vẹt bay ra chào hỏi:

"Hải Châu, lại ra biển à?"

Đây là câu nó học được từ hàng xóm trong ngõ, còn một câu "Hải Châu về rồi à?" dùng để chào hỏi lúc chập tối.

Hải Châu dừng bước, nhìn nó nói:

"Ta đi thuyền tìm Hàn Tễ, ngươi có đi không?"

"Đi đi đi." Con vẹt phấn khích bảo nàng đợi chút, bay vào nhà quắp lấy túi vải đựng đậu phộng hạt dưa gân cổ lên hét: "Đi thuyền cùng Hải Châu."

Hầu phu nhân đi ra hỏi:

"Đi thuyền đi đâu thế?"

"Đi đâu? Đi tìm Hàn Tễ."

Nói như vẹt.