Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 381: Trở về (2)


"Vậy bảo bà ấy mai đi luôn đi. Trường Mệnh lớn rồi, ta đã chọn cho nó hai gã sai vặt hầu hạ, v.ú nuôi đi một hai năm cũng được." Hầu phu nhân cầm thìa múc thêm nước cho vẹt liếc thấy Đông Châu bế Tinh Châu sang, bà cười nói: "Được rồi, không làm lỡ việc của con nữa, hai muội muội con tìm đến rồi kìa."

Hải Châu đặt cốc nước xuống đi ra ngoài. Con vẹt vẫy cánh chào nàng, uống ngụm nước rồi cũng bay theo.

"A!"

Tinh Châu giơ tay về phía con chim.

Con vẹt lượn lờ trước mặt con bé một chút rồi bay đi sang sân bên cạnh mắng mèo, thấy rùa lớn không có nhà nó lại bay qua mái nhà sang sân khác. Thấy lão rùa đang ăn cá, nó đậu lên mai rùa đứng canh chừng mèo nhảy ra.

Bối Nương từ bếp đi ra nhìn một cái, rồi quay vào bưng chậu gỗ đựng đồ kho ra, đóng cửa sổ xách giỏ tre đi ra ngoài thuận tay khóa cửa lại.

Con vẹt đã quen với việc nàng ấy không nói chuyện, nhìn theo người đi khuất nó ở lại trong sân một mình với lão rùa.

Về đến nhà Hải Châu cũng nhiều việc, không còn tâm trí đâu mà để ý đến con vẹt. Nàng tắm rửa thay y phục xong đi ra thấy Tinh Châu đang bò trên đất, nàng kéo con bé dậy rồi dìu bé chập chững tập đi.

Ba con mèo lần lượt đến cọ chân, lát sau lại chạy ra cửa vì biết ngư dân đ.á.n.h cá đã về, chúng muốn đi xin cá ăn.

Hải Châu dắt Tinh Châu đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa thì thấy tam thúc vác lưới đ.á.n.h cá về. Tinh Châu thấy người liền a a gọi, hai tay vung vẩy loạn xạ cười toe toét sung sướng, nước miếng chảy thành dòng.

Tề lão tam ngồi xổm xuống một tay bế con lên, nói:

"Hải Châu, con mới về à?"

"Con về được một lúc rồi, hôm nay thúc thu hoạch thế nào?"

"Cũng khá, gặp được đàn cá, ta giữ lại một con cá ngon tối hấp." Tề lão tam bế Tinh Châu đi vào, nói: "Ta trông con bé, con có việc thì cứ đi đi."

Hải Châu đứng ngoài cửa cân nhắc một lát rồi nói với Tề A Nãi tối nay không ăn cơm nhà, sau đó sang nhà bên gọi Đông Châu và Phong Bình, ba tỷ đệ ra phố mua miếng thịt đi sang thôn Hồng Thạch.

"Bình Sinh hôm nay không sang à?"

Trên đường đi nàng hỏi.

"Sáng có sang, chiều không thấy đâu."

Đông Châu nói.

Vào thôn, Hải Châu nhìn thấy con ch.ó vàng lớn đang ngồi xổm trong bụi cỏ đi vệ sinh, nàng gọi nó:

"Đi ị mà cũng chạy xa thế, sắp ra khỏi thôn rồi đấy."

Cái đuôi con ch.ó vàng cứng đờ, thấy Phong Bình xách thịt nó lon ton chạy lại vẫy đuôi đi trước dẫn đường.

Trong sân nhà Vu Lai Thuận có tiếng động nhưng không thấy người. Trước khi vào cửa Hải Châu gọi một tiếng thấy Vu Lai Thuận đang ngồi trong sân sắp xếp hàng hóa, nàng thoải mái nói:

"Vu thúc, nấu cơm chưa? Cháu xách miếng thịt sang góp thêm món, tối nay thêm ba đôi đũa nhé, bọn cháu ăn cơm ở đây."

Vu Lai Thuận thoáng sững sờ, nghe giọng điệu này ông ta còn tưởng là huynh đệ thân thiết đến chơi, người góp thịt người góp rượu.

"Đến đúng lúc lắm, ta mang từ quê lên hai món ngon, tối nay cùng ăn nhé." Vu Lai Thuận đứng dậy định nhiệt tình tiếp đãi nhưng lại nuốt những lời khách sáo giả tạo xuống, nói: "Các cháu cứ tự nhiên, tranh thủ trời chưa tối ta sắp xếp nốt chỗ hàng này đã."

"Vâng, thúc cứ làm việc đi." Hải Châu xách thịt vào bếp thấy trong chậu có mía đã rửa sạch, nàng thuận tay lấy ba khúc ra, hỏi: "Nương và Bình Sinh đâu rồi?"

 


"Triều rút nên đi bắt hải sản rồi, lát nữa là về thôi." Vu Lai Thuận chỉ vào đống đồ đạc lộn xộn xung quanh, nói: "Ba tỷ đệ các cháu xem xem thích cái gì thì cứ lấy về."

Đông Châu không động đậy, Phong Bình vừa gặm mía vừa lục lọi trên đất như tìm kho báu, con ch.ó vàng bám riết lấy cậu. Vu Lai Thuận quát một tiếng, nó ư ử nằm xuống dưới mái hiên nhưng mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào Phong Bình.

Khi tia nắng cuối cùng tắt hẳn, Vu Lai Thuận dọn hàng xong phủi bụi trên người, rửa tay rửa mặt rồi thắp đèn dầu bắt đầu thái rau nấu cơm.

Con ch.ó vàng đang nhìn chằm chằm Phong Bình đột nhiên dựng đứng tai, nhanh như chớp bật dậy vẫy đuôi cuống cuồng lao ra cửa. Hải Châu thấy bộ dạng nó là biết Tần Kinh Nương và Bình Sinh đã về, nàng và Đông Châu đứng dậy đi ra ngoài.

"Ơ? Hải Châu và Đông Châu đến à?" Tần Kinh Nương nhìn thấy hai đứa nữ nhi thì mừng rỡ đẩy con ch.ó ra, xách thùng bước nhanh về phía nhà nói: "Vu thúc của các con đi mua thức ăn à? Tối nay ăn cơm ở nhà nhé. Hải Châu con về hôm nay à? Sao lần này đi lâu thế, hơn mười ngày rồi?"

Hải Châu kiên nhẫn trả lời câu hỏi của bà ấy rồi đi theo mọi người vào nhà.

Tần Kinh Nương không hỏi nhiều nữa, thay giày xong là bắt tay vào nấu nướng. Trong nhà có gì ngon bà ấy đều mang ra chế biến hết.

"Nhà ai tối nay ăn sang thế? Mùi thịt thơm phức thế này."

Người trong thôn bưng bát cơm ra ngoài hít hà mùi thơm.

"Nhà Vu Lai Thuận đấy, ba đứa con của Kinh Nương sang chơi mà."

"Thảo nào, phải thết đãi thịt ngon rau ngon là đúng rồi."

Trăng lên đến giữa trời, người trong thôn đều đã buông bát đũa ăn xong thì mâm cơm của Vu gia mới được bưng lên. Hai phu thê làm hơn mười món, không ăn cơm chỉ ăn thức ăn cũng đủ no căng bụng.

"Nấu nhiều thế này ăn không hết để qua đêm là hỏng, phí phạm quá."

Hải Châu nói.

"Không phí đâu, còn có ch.ó mà, nó ăn được hết." Tần Kinh Nương gắp thịt cho mấy đứa con, nói: "Ăn nhiều vào, các con có hay sang đây đâu."

"Sau này sang nhiều vào, các cháu sang ta cũng được ăn ké nhiều món ngon hơn."

Vu Lai Thuận đùa.

Hải Châu gật đầu, chuyển chủ đề:

"Vu thúc hiện tại vẫn đi bán hàng rong quanh các thôn à? Không đi buôn theo thuyền sao? Cháu mua thuyền rồi, nếu thúc muốn để cháu nói với người ta một tiếng, thúc đi theo thuyền buôn bán, kiếm được nhiều hơn đấy."

Vu Lai Thuận nhìn Tần Kinh Nương, cười nói:

"Nương cháu không chịu đâu, ta nghe lời bà ấy."

"Có gì mà không chịu, thuyền cho thuê chứ thúc có chiếm tiện nghi của cháu đâu. Thúc buôn bán nhiều năm nên có kinh nghiệm, tranh thủ lúc còn sức khỏe kiếm thêm chút tiền, về già cùng nương cháu ở nhà hưởng phúc rồi để Bình Sinh ra ngoài kiếm tiền." Hải Châu nói, "Nửa đời người bôn ba ngược xuôi không về nhà, về già nghỉ ngơi cho khỏe cũng là bầu bạn với nương cháu."

Vu Lai Thuận không động lòng là nói dối. Ông ta nhìn Tần Kinh Nương thấy bà ấy không phản đối thì lập tức vui vẻ đồng ý:

"Bán hết lô hàng này ta sẽ đi theo thuyền."

"Cháu sẽ nói với người ta một tiếng, thúc chịu khó ra bến tàu đi lại nhiều chút, gặp người ta hỏi xem hàng gì đang bán chạy ở nơi khác."

Vu Lai Thuận đáp ứng liên tục. Ông ta hiểu Hải Châu nể mặt Tần Kinh Nương mới lo lắng chuyện này. Trong lòng hạ quyết tâm không so đo những chuyện lằng nhằng nữa, người ngoài cười thì cứ để họ cười, ông ta sống tốt cuộc đời mình là được. Thê t.ử muốn bỏ đi thì đã đi từ lâu rồi, con riêng nếu không có lương tâm thì ông ta có phòng bị thế nào cũng vô dụng, cứ sống tốt hiện tại đã.

--