Đông Châu gật đầu rồi ôm quả dừa chạy ngay ra cửa. Phong Bình và Triều Bình mắt đảo như bi, lập tức chạy theo.
Hải Châu khẽ cười, chắc là chạy đi khoe khoang đây mà. Nàng b.úi tóc lên cao, lấy một quả dừa từ trong sọt, dùng d.a.o c.h.ặ.t ra rồi cắm ống hút bằng rơm đưa cho Tề lão nhị, nói:
"Con mang về đủ mỗi người một quả đấy, nhị thúc nếm thử đi."
Tề lão nhị rũ mắt nhận lấy quả dừa hút một ngụm, nói:
"Hương vị đặc biệt thật, quả cũng kỳ lạ, vỏ dày thế này sao ngấm được nhiều nước vào thế nhỉ? Lúc mới mọc ra có lỗ hổng à? Nước vào đầy rồi mới liền lại sao?"
"Không phải nước mưa đâu, nó mọc ra đã là quả cầu tròn rồi. Còn tại sao bên trong lại là nước dừa mà không phải thịt quả như táo thì con cũng không rõ."
Hải Châu nhún vai.
Con mèo trắng lớn nhảy lên đùi Tề lão nhị giơ móng vuốt cào cào vỏ dừa. Hải Châu bế nó đi, vỗ nhẹ vào cái chân đầy lông rồi lấy một quả dừa từ trong sọt ném xuống đất cho chúng mài móng vuốt.
"Con về phòng ngủ đây, Hàn Tễ có đến trước khi đi thì cũng đừng gọi con dậy nhé."
Nàng dặn dò một tiếng.
Tề lão nhị ừm một tiếng.
Hải Châu ngủ chưa được một canh giờ thì Hàn Tễ thay y phục xong qua tới. Hắn thấy Tề A Nãi một mình ngồi ngoài cửa nhổ lông gà bèn quay về gọi hai bà v.ú già sang giúp, dặn dò họ phải biết ý tứ một chút.
"Hải Châu ngủ rồi, vẫn chưa dậy. Trước khi ngủ con bé dặn là dù con có đến cũng không được đ.á.n.h thức nó."
Tề lão nhị mỉm cười nói.
"Vậy cứ để nàng ấy ngủ đi, trên thuyền nàng ấy ngủ không ngon. Con qua đây chào từ biệt mọi người. Đi gần một tháng rồi phủ thành còn việc đang chờ con xử lý, xong việc con lại sang."
Hàn Tễ hạ giọng nói.
"Con cứ lo việc của con đi không cần câu nệ lễ nghĩa thế đâu. Người nhà ta không để ý mấy thứ lễ nghi phiền phức đó, con bận thì cứ đi, không đến chào hỏi chúng ta cũng không trách." Tề lão nhị chỉ vào căn phòng phía sau, nói: "Hải Châu không phải người hay dính người, con bé cũng không để bản thân chịu thiệt thòi đâu. Nó có việc của nó, con không đến nó cũng chẳng giận dỗi gì. Con cứ yên tâm lo việc của con đi, việc của con nhiều và quan trọng hơn."
Hàn Tễ gật đầu, nhìn vào trong phòng một cái, nói:
"Nhiều nhất là một tháng nữa con sẽ sang."
Người đi rồi Tề lão nhị hài lòng gật đầu. Tiểu t.ử này vẫn rất để ý Hải Châu, nếu không thì đã thuận theo lời hắn nói mà đi luôn rồi. Mấy lời khách sáo chỉ là ngoài miệng, quan trọng là có tâm, dù có một năm không đến cũng chẳng sao.
...
Trong bếp vang lên tiếng c.h.ặ.t thịt, Hải Châu bị đ.á.n.h thức bởi tiếng động này. Nàng vừa mở mắt nhìn lên trần nhà thấy trần nhà như đang lắc lư. Ngồi thuyền lâu ngày khiến đầu óc nàng vẫn còn cảm giác tròng trành, giờ đứng trên mặt đất bằng phẳng vẫn thấy đất đang rung chuyển. Mãi đến khi hoàn toàn tỉnh táo thì cảm giác lắc lư mới tan biến. Lúc xỏ giày xuống giường suýt chút nữa vấp ngã.
"Hải Châu con dậy rồi à?"
Tề lão nhị nghe tiếng động gọi với vào.
"Vâng, dậy rồi."
Hải Châu đáp, ngồi trước gương đồng chải đầu. Đi biển cả tháng trời khiến nàng đen đi trông thấy nhưng khi cười lộ hàm răng trắng bóng lóa mắt.
"Kẽo kẹt" một tiếng, cửa bị đẩy ra. Hải Châu nhìn qua gương thấy không có ai vào, nàng ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy một tiểu nữ hài mũm mĩm ch** n**c miếng đang bò vào.
"A, ai thế này?" Hải Châu bỏ lược xuống đi tới ngồi xổm trước mặt Tinh Châu, vui vẻ dang tay ra: "Có nhận ra ta không? Đại tỷ bế nào."
Tinh Châu xoay người ngồi dậy né tránh tay nàng, mở to đôi mắt đen láy nghiêm túc nhìn chằm chằm nàng.
Hải Châu rụt tay về ngồi xổm đối diện bé, để bé quan sát kỹ càng. Một lát sau lại hỏi:
"Ta là đại tỷ đây, còn nhớ ta không?"
Tinh Châu không thèm để ý đến nàng rồi quay người bò ra ngoài.
Hải Châu định bế thì bé ré lên a a không cho nàng chạm vào.
"Hải Châu đừng bế nó, người ngợm bẩn không nhìn nổi, ai bế là bẩn lây đấy." Tề lão nhị nói rồi mắng Tinh Châu: "Nhìn cái mặt thối của con kìa, có người bế mà còn không chịu à? Trước kia tỷ con đi thì con tìm, giờ tỷ về rồi lại không cho chạm vào."
Tề lão tam nghe tiếng từ bên ngoài đi vào, nói:
"Hải Châu con đừng cưng nựng nó, cứ lờ nó đi một lúc coi như không thấy, lát nữa nó tự khắc sán lại ngay."
Mèo trắng lớn nhảy xuống ghế vươn vai, thấy Tinh Châu bò tới liền chạy biến.
Tần Kinh Nương và Bối Nương từ bếp đi ra, thấy Hải Châu, Tần Kinh Nương nói:
"Đi một chuyến gầy đi không ít, tối nay ăn nhiều thịt gà vào mà tẩm bổ."
Bối Nương gật đầu theo, liếc thấy Tinh Châu nhặt lá rau định bỏ vào mồm, nàng ấy vỗ tường chỉ cho Tề lão tam xem. Tề lão tam lập tức chạy tới bế thốc nữ nhi lên thở dài nói:
"Cha thay y phục cho con rồi cho con cưỡi rùa nhé?"
Hải Châu đứng ở cửa nhìn một lúc, sự náo nhiệt này đã lâu không gặp.
Trời đã chập choạng tối, ngoài ngõ tiếng tiểu hài t.ử cười đùa vang trời. Từng đàn chim bay về tổ xa xa, gió biển thổi rụng lông vũ của chúng làm chao đảo chiếc đèn l.ồ.ng lục giác, ánh sáng loang lổ chiếu lên bộ lông óng mượt của con vẹt, nó dang cánh rũ lông rào rạt.
"Bá mẫu? Người có nhà không?"
Hải Châu vào cửa gọi.
Con vẹt nghe thấy giọng nói quen thuộc, dang cánh vèo một cái bay tới lượn vòng trên đầu Hải Châu, phấn khích hỏi:
"Hải Châu, có phải đến đón chim không?"
Rõ ràng là đã quên chuyện Hải Châu năm lần bảy lượt từ chối nuôi nó.
"Ngươi ở đây không tốt sao?"
Hải Châu giơ cánh tay ra, con chim đậu xuống ngay.
Nàng cũng thấy lạ, con vẹt này cứ bám riết lấy nàng. Từ khi nàng nói thẳng trước mặt Hàn Tễ là không muốn nuôi nó, nó liền tìm đủ mọi cách để nàng nhận nuôi. Là muốn chứng minh sức hút của nó ư? Hay là được tung hô quen rồi giờ lại thấy hứng thú với người lạnh nhạt với mình? Cái này gọi là gì nhỉ? kh*** c*m chinh phục sao?
Con vẹt không trả lời nàng, nó chép mỏ lẩm bẩm mấy tiếng vô nghĩa rồi bay đến l.ồ.ng chim dưới mái hiên uống nước.
"Hải Châu sang chơi à?" Hầu phu nhân đi ra, chỉ vào con vẹt nói: "Nó ở với ta cứ thỉnh thoảng lại gọi tên con. Con có muốn mang về nuôi không?"
Hải Châu xua tay:
"Bên con đông người quá, mang về hàng xóm láng giềng lại kéo sang xem. Còn có ba con mèo nữa, làm nó hoảng sợ không tốt đâu. Bá mẫu, con sang hỏi xem người và Trường Mệnh có qua nhà con ăn cơm không. Tối nay hầm gà nước dừa và hấp cua dừa."
"Bên này cũng nấu rồi, để Trường Mệnh sang với con, nó thích náo nhiệt. Ta ăn một mình cho thanh tịnh."
"Vâng."
Hải Châu không miễn cưỡng, nàng ra cửa tìm Trường Mệnh.
Con vẹt thấy nàng đi cũng muốn đuổi theo, Hải Châu tóm lấy nó bỏ lại vào l.ồ.ng rồi cài chốt cửa l.ồ.ng lại.
"Hải Châu…"
Con vẹt gọi nàng đầy oán trách.
Hầu phu nhân bị nó chọc cười, đây đâu phải là chim, rõ ràng là một đứa trẻ tinh quái. Bà bốc một nắm hạt dưa đậu phộng bỏ vào l.ồ.ng, nói:
"Ngươi cứ ở với ta trước đã, rảnh rỗi con bé sẽ sang thăm. Còn chín tháng nữa là con bé thành người nhà ta rồi, lúc đó ngươi và nó cũng là người một nhà thôi."
Con vẹt dùng móng vuốt quắp lấy một hạt đậu phộng, mỏ nhẹ nhàng c.ắ.n vỡ vỏ, ăn xong lại uống ngụm nước. Nghe tiếng Hải Châu ra cửa, nó nghiêng đầu hỏi:
"Ngươi tên gì?"
"Hầu phu nhân."
"Bá mẫu…"
Nó gọi theo cách gọi của Hải Châu.
Hầu phu nhân cười lớn, vỗ tay nói:
"Được, ngươi cũng gọi ta là bá mẫu, sau này con bé đổi cách xưng hô thì ngươi cũng đổi theo."
"Phu nhân, nhà bếp mang cơm lên rồi."
Nha hoàn đi tới bẩm báo.
Hầu phu nhân thêm nước vào bát cho chim rồi đi ra nhà ăn. Bà vừa đi khỏi, con vẹt thò móng vuốt ra thành thục móc chốt cửa l.ồ.ng bằng gỗ, cửa l.ồ.ng mở ra nhưng nó cũng chẳng đi đâu mà tiếp tục ở trong l.ồ.ng c.ắ.n hạt dưa.
Nhà bên cạnh, Tề lão tam kê bàn ăn giữa sân rồi treo đèn l.ồ.ng lên cành cây cắm ở hố cát, đèn l.ồ.ng rủ xuống ngay trên bàn. Vu Lai Thuận và Tần Kinh Nương mỗi người bưng một chậu gà hầm nước dừa đặt lên bàn. Bối Nương một tay bưng chậu cua hấp đi tới thấy Tinh Châu ngoan ngoãn ngồi trên lưng rùa, nàng ấy cũng chẳng bận tâm trông con nữa.
"Nào nào, ngồi hết vào đi, trong bếp hết thức ăn rồi." Tề A Nãi bưng hai đĩa rau xào dầu hào đặt lên bàn, nói: "Tối nay nhiều thức ăn nên không nấu cơm, mọi người ăn nhiều thức ăn vào, không no thì ta nấu thêm b.ún gạo."
"Sáu con gà, làm sao mà không no được." Vu Lai Thuận tiếp lời, "Nhờ phúc của Hải Châu, ta được nếm thử gà Quỳnh Nhai xem mùi vị thế nào."
Tần Kinh Nương múc cho ông ta một bát thịt gà rồi bảo ông ta ăn nhiều nói ít thôi.
Hải Châu cũng múc một bát thịt gà đặt trước mặt lại lấy một c.o.n c.ua, nói:
"Cua dừa Quỳnh Nhai sống trên bờ không xuống biển, lại còn biết leo cây, chuyên trèo cây dừa ăn cùi dừa, vì thế chúng còn được huấn luyện thành trợ thủ hái dừa đắc lực nữa." Hải Châu miêu tả cây dừa cao thế nào cho mọi người nghe rồi chỉ vào đống vỏ dừa chôn ở góc tường, nói: "Dừa con mang về đều do cua hái đấy, con đã dặn kỹ là chỉ lấy dừa do cua hái thôi."
"Thật sao?"
Đông Châu phấn khích, nghe thật thú vị, nàng ấy khó mà tưởng tượng được cua lại biết leo cây hái dừa, vì thế mà nước dừa uống vào miệng càng thêm ngọt.
Hải Châu gật đầu:
"Lúc đầu nghe Hàn Tễ nói tỷ cũng không tin, mãi đến tối tận mắt thấy chúng bò lên cây mới tin đấy."
"Sau này đệ cũng phải đi Quỳnh Nhai xem cua leo cây hái dừa."
Triều Bình nói.
"Đệ cũng muốn đi."
Bình Sinh hưởng ứng.
"Đi đi đi, ăn cơm trước đã." Tề A Nãi lên tiếng, bà dùng muôi múc một cái cánh gà bỏ vào bát Hải Châu rồi nghiêng đầu nói với Đông Châu: "Cái tiếp theo là của con."
"Cho tỷ con hết đi, lúc tỷ không ở nhà tam thẩm hầm gà, cánh gà toàn con ăn hết rồi."
Đông Châu xua tay. Thịt gà hầm nước dừa rất mềm, ngay cả thịt đùi gà cũng không dai, nàng ấy gắp một cái đùi gà rồi xé da gà cho Phong Bình ăn, nàng ấy chỉ ăn thịt.
Mọi người đang ăn vui vẻ, Tinh Châu đột nhiên khóc toáng lên. Tề lão tam quay đầu lại nói:
"Quên mất con, đợi chút nhé."
Dứt lời hắn gắp cái đùi gà rỉa bớt thịt rồi đưa xương gà cho nữ nhi mài răng.
"Cho con bé uống chút canh cũng được chứ?"
Hải Châu nói.
"Kệ nó, chúng ta ăn trước đã, ăn xong rồi cho nó ăn sau."
Tề lão tam xua tay, hắn chán ngấy cảnh một tay bế con một tay và cơm rồi, giờ cứ đến bữa ăn là hắn không động vào con.
Hải Châu nhìn sang, con rùa lớn cũng rất ngoan ngoãn cõng Tinh Châu nằm im thin thít, hoàn toàn coi mình như cái ghế.
Sáu con gà gặm ra một đống xương. Ăn xong lúc dọn bàn, Vu Lai Thuận xách cái giỏ tre đến gom xương gà nói:
"Tiểu Hoàng còn ở nhà trông cửa, mang xương gà về cho nó ăn."
Hải Châu chia một phần đồ mang về cho Tần Kinh Nương. Nàng mở thùng táo ra lấy chậu múc nước rửa năm sáu quả rồi cắt miếng bày ra đĩa mời mọi người. Chia đến lượt Tinh Châu, nàng khựng lại một chút rồi bưng đĩa táo đi thẳng.
"A!"
Tinh Châu kêu lên.
"Gọi tỷ đi, gọi thì tỷ cho."
Tề lão tam nói.
Hải Châu kéo ghế ngồi cách Tinh Châu một đoạn, nàng cầm miếng táo c.ắ.n một miếng, cố ý chép miệng thật to:
"Ngọt quá đi mất, vừa ngọt vừa giòn, ngon thật đấy."
Tinh Châu mắt tròn mắt dẹt nhìn, nước miếng chảy ròng ròng, xương gà trong tay bỗng mất ngon, con bé vứt toẹt đi rồi m*t ngón tay.
"Tinh Châu có ăn không?" Hải Châu đưa miếng táo ra rồi lại rụt tay về: "Không ăn thì đại tỷ ăn nhé."
Mọi người mỉm cười nhìn cô bé mập mạp ngồi trên lưng rùa. Thấy bé hau háu vươn tay ra rồi vội vàng tụt xuống khỏi lưng rùa, chẳng chút e dè toét miệng cười bò về phía Hải Châu.
Tề lão tam đứng dậy xách xô nước dội lên lưng rùa, Bối Nương cầm khăn ướt lau tay cho Tinh Châu.
Hải Châu bế Tinh Châu đặt lên đùi, đưa miếng táo cho bé gặm, hỏi:
"Mọc răng chưa?"
"Mọc được hai cái rồi, mọc răng là bắt đầu tham ăn đấy." Tề lão tam đi tới véo má phính của nữ nhi rồi chỉ vào Hải Châu hỏi: "Giờ nhận ra ai đây chưa?"
Hải Châu nghiêng mặt, Tinh Châu nhìn chằm chằm nàng, thấy nàng cười tiểu nha đầu toét miệng ngượng ngùng rúc mặt vào lòng nàng.
"Con xấu hổ cái gì chứ?" Hải Châu cười sảng khoái, kéo đứa bé đang rúc trong lòng ra nói: "Một tháng không gặp, muội lại lớn thêm nhiều rồi."
Hải Châu ở nhà nghỉ ngơi ba ngày. Sáng ngày thứ tư nàng lái thuyền ra biển, chia tay với Tề lão tam ở bến tàu rồi một mình chống thuyền giong buồm đi về phía hòn đảo, nhớ tới lão rùa, không biết nó còn trốn nàng không.
Chưa đến lúc triều rút, bãi cát ven đảo vắng tanh, trong rừng cây văng vẳng tiếng gà gáy. Lão rùa từ lúc trời vừa hửng sáng đã bơi ra biển săn tôm cá bị thủy triều đ.á.n.h dạt vào đảo. Khi sóng nước biến đổi, nó vươn cổ từ dưới nước nhìn ra xa thấy đáy thuyền đen sì chìm trong nước đang lao nhanh về phía đảo.
"Lão rùa?"
Hải Châu đứng ở mũi thuyền nhìn vào bãi cát, không thấy bóng dáng lão rùa đâu nhưng lại có một hàng dấu vết bò sát.
--