Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 363: Đoàn tụ


Đi trên biển tám ngày cũng là ngày thứ hai mươi bảy rời khỏi Vĩnh Ninh, chiếc thuyền quan chở đầy hàng hóa cuối cùng cũng trở về.

Bến tàu Vĩnh Ninh hiện ra trong tầm mắt.

Hải Châu ngồi không yên, phấn khích đi ra khỏi khoang thuyền tựa vào lan can nhìn ra xa, miệng lẩm bẩm với con vẹt đang đậu trên cửa sổ:

"Đây là nhà ta đấy."

Trên thuyền ngắm biển đã chán ngấy nhưng khi nhìn thấy vùng biển thân thuộc của Vĩnh Ninh, trong lòng nàng lại dâng lên niềm vui sướng.

Con vẹt đang rỉa lông chẳng thèm để ý đến nàng, thấy Hàn Tễ đi tới nó kêu lên một tiếng "cục cục" chào hỏi.

Hàn Tễ liếc nó một cái, đi đến bên cạnh Hải Châu nói:

"Muội về đến nhà rồi."

"Ừ." Hải Châu gật đầu thật mạnh, "Vẫn là Quảng Nam chúng ta tốt nhất."

Các thương nhân trên boong thuyền cũng bắt tay thu dọn hành lý. Chăn đệm trải trên boong được gấp gọn nhét vào sọt hàng. Thuyền chưa cập bến họ đã xếp hàng chuẩn bị xuống.

"Huynh về thẳng phủ thành hay nghỉ lại Vĩnh Ninh một đêm?"

Hải Châu hỏi.

"Về thẳng phủ thành, xử lý xong việc trên thuyền ta sẽ quay lại."

Hàn Tễ nhìn về phía chiếc thuyền khác đang chở những phu khai thác đá trông như dân chạy nạn. Phẩm hạnh những người này chưa rõ, hắn muốn đưa họ đến hòn đảo nơi thủy quân đóng quân để quản thúc. Tìm được người nhà thì thả về, không tìm được thì tìm việc cho họ làm trên đảo, tóm lại là không thể để họ rời khỏi Quảng Nam. Họ biết mánh lới buôn bán người lại từng chịu khổ cực hơn người thường, không khéo tâm tính vặn vẹo lại đi hại người khác.

Thuyền quan dừng lại, thương nhân Vĩnh Ninh xuống trước.

"Thuyền dừng ở bến tàu Vĩnh Ninh ba canh giờ, ba canh giờ sau tiếp tục đi về phía tây, ai muốn xuống thì tự canh thời gian."

Quản sự trên thuyền hô to.

Ba canh giờ, Hàn Tễ có thể ở Vĩnh Ninh ăn bữa cơm tiện thể thăm nương hắn.

Thị vệ khiêng đồ đạc Hải Châu mua xuống thuyền. Con vẹt vỗ cánh đậu lên thùng táo kiêu ngạo nhìn chằm chằm người trên bến tàu.

Chim biển đậu trên đá ngầm đồng loạt nhìn về phía nó. Bộ lông sặc sỡ lấp lánh dưới ánh nắng, móng vuốt khỏe khoắn, mỏ nhọn hoắt, hình thể to lớn. Chúng im lặng một thoáng rồi ồn ào kêu lên chiêm chiếp.

"Chim ở đâu thế này? Đẹp thật đấy." Đỗ Tiểu Ngũ sán lại gần hỏi, "Lần đầu tiên ta thấy con chim màu này, cũng là chim biển à?"

Con vẹt cao ngạo không lên tiếng, giơ móng vuốt đạp ngón tay đang định sờ vào nó ra.

"Ô, nó không sợ người này." Đỗ Tiểu Ngũ thuận tay xoa đầu con vẹt rồi quay sang nói: "Hải Châu, cuối cùng muội cũng về rồi."

"Sao thế? Nhà ta xảy ra chuyện gì à?"

Hải Châu lo lắng.

"Không có gì đâu, chỉ là lâu quá không thấy muội nên hơi không quen thôi. Người nhà muội hay ra đây ngóng lắm."

Hải Châu cười với hắn, lấy hai quả dừa lớn đưa cho hắn và Mao Tiểu Nhị, nói:

"Đặc sản Quỳnh Nhai đấy, nước bên trong uống được, cùi dừa trắng hầm gà ngon lắm, nước dừa hầm gà cũng tuyệt."

Đỗ Tiểu Ngũ nhận lấy quả dừa cảm ơn.

Gà sống chuyển từ khoang đáy lên kêu quang quác inh ỏi. Con vẹt quay đầu bay đậu lên vai Hàn Tễ. Hàn Tễ đưa tay gạt nó ra, nó lại miễn cưỡng đậu lên vai Hải Châu.

"Ngươi nặng c.h.ế.t đi được." Hải Châu túm chân nó lôi xuống khỏi vai ôm vào lòng đi về, "Đừng có mở miệng nói chuyện, về ta bắt sâu cho ăn."

Con vẹt bắt chước tiếng gà kêu "cục cục" một tiếng, ngoan ngoãn nằm im trong lòng Hải Châu không hó hé gì.

Lý chưởng quầy đang định đi mua đặc sản vùng núi thấy Hải Châu liền vui mừng nói:

"Hải Châu về rồi à? Cuối cùng cũng về, lâu không gặp cứ thấy thiêu thiếu cái gì ấy."

"Vâng, ta về rồi đây, đi xa ta cũng nhớ nhà lắm."

"Bên ngoài có vui không?"

Ông chủ quán rượu nghe tiếng chạy ra hỏi.

Hải Châu ngẫm nghĩ một lát, nói:

"Vui, mở mang tầm mắt lắm."

"Cháu do dự thế là biết không vui rồi."

Bà lão bán đậu phụ nói.

Hải Châu cười sảng khoái:

"Đi một chuyến mới thấy Quảng Nam chúng ta tốt nhưng đi xa một chuyến cũng đáng giá lắm."

"Cháu ôm con gà gì thế? Gà nơi khác trông không giống gà Vĩnh Ninh chúng ta nhỉ."

Thê t.ử ông chủ bán thịt heo hỏi.

"Đây là chim, là vẹt, quê nó ở Đại Lý, trốn lên thuyền theo bọn cháu về đấy."

Hải Châu bóp mỏ nó không cho kêu.

Hàn Tễ đi sau Hải Châu, hai người chỉ cách nhau một bước chân nhưng người trên đường đều bắt chuyện với Hải Châu mà chẳng ai để ý đến hắn.

Vào đến ngõ, hàng xóm đang ngồi hóng mát dưới gốc cây vui vẻ chào hỏi Hải Châu, nói chuyện xong lại hỏi về con chim trong lòng nàng cuối cùng mới ngỡ ngàng nói một câu: Thiếu tướng quân cũng đến à?

"Hình như ta chỉ là người đi kèm muội thôi thì phải. Năm ngoái hàng xóm láng giềng còn nhiệt tình như lửa với ta, năm nay thành người có cũng được không có cũng chẳng sao rồi."

Trong lòng Hàn Tễ có chút hụt hẫng.

"Hào quang của huynh bị ta che lấp rồi." Hải Châu cười ha ha. Rẽ vào ngõ Đá Xanh, nàng quay người đưa con vẹt cho hắn rồi chạy nhanh về nhà, miệng không ngừng chào hỏi hàng xóm, chưa vào cửa đã gọi to: "Nãi nãi, Đông Châu, Phong Bình, nhị thúc, Triều Bình, con về rồi đây!"

"A…tỷ tỷ về rồi."

Đông Châu đang giặt y phục, nghe tiếng nhảy cẫng lên chạy ra.

"Đại tỷ về rồi?"

Phong Bình và Triều Bình từ trong phòng chạy ra.

Tề A Nãi cũng buông việc trong tay đi ra, Tề lão nhị ngồi dưới mái hiên rướn cổ nhìn ra ngoài.

Hải Châu ôm chầm lấy các đệ muội, ôm nãi nãi một cái rồi chạy vào phòng gọi:

"Nhị thúc con về rồi."

"Về là tốt rồi, ngày nào chúng ta cũng ở nhà ngóng trông."

Tề lão nhị cười nhe cả răng.

Hàn Tễ cũng ôm con vẹt vào, lần lượt chào hỏi từng người.

Thị vệ theo sau khiêng đồ đạc vào. Đồ vừa đặt xuống, Hầu phu nhân và Trường Mệnh ở nhà bên cạnh cùng hàng xóm trong ngõ cũng kéo sang. Mọi người đứng trong sân nhao nhao hỏi Hải Châu đã đi những đâu.

"Đói bụng."


Con vẹt nghiêng đầu nói.

Cả sân im phăng phắc trong giây lát. Đứa trẻ đứng gần con vẹt sợ hãi hét lên rồi òa khóc, gào to yêu quái đến.

"Không phải yêu quái đâu, nó là chim biết nói tiếng người, tên là vẹt."

Hàn Tễ day trán giải thích.

"Con vẹt to thế này lần đầu tiên ta thấy đấy, còn to hơn cả con vẹt Quý phi trong hoàng cung nuôi."

Hầu phu nhân lên tiếng.

Vừa nghe là giống quý nhân trong hoàng cung nuôi, hàng xóm láng giềng lập tức hết sợ xúm lại tò mò đ.á.n.h giá con vẹt, trêu chọc nó nói chuyện tiếp.

Hải Châu lấy cái đĩa cắt một quả táo cho nó, lại bốc một nắm tôm biển khô bỏ lên đĩa, sợ nó không đủ ăn lại bốc thêm gạo và đậu.

"Thảo nào là đồ chơi của quý nhân nuôi, trông tướng mạo đã thấy không tầm thường rồi." Nãi nãi Nhị Vượng tắc lưỡi, "Nó còn biết nói gì nữa?"

"Biết nói nhiều lắm, nó rất thông minh còn biết đối đáp với người nữa cơ." Hải Châu đoán được sự nhiệt tình và tò mò của hàng xóm đối với con vẹt này liền liếc nhìn Hàn Tễ, nói: "Bá mẫu, lát nữa ngài mang con vẹt này về đi, có nó bầu bạn trong nhà cũng vui hơn."

"Các con mang về tặng ta sao?"

Hầu phu nhân vui mừng khôn xiết.

Hải Châu gật đầu, cứ để bà hiểu lầm đi.

"Nàng ta không nuôi mới đùn cho bà nuôi đấy." Con vẹt vạch trần lời nói dối của Hải Châu, nó nhả vỏ tôm ra giọng non nớt nói: "Chim cũng chẳng phải do nàng ta mang về..."

Hải Châu che mặt, gõ đầu nó một cái khai thật:

"Là nó tự trốn lên thuyền đấy, lúc phát hiện ra thì thuyền đã rời khỏi Đại Lý từ lâu rồi đành phải cho ăn ngon uống tốt mang về đây."

Trên thuyền nàng và Hàn Tễ đều hỏi nó tên gì, chủ nhân là ai nó đều ậm ừ không đáp. Hỏi nó có muốn quay về không thì nó hét lên là không về.

"Chim ngoan chim ngoan, Quảng Nam chúng ta tốt hơn quê mày nhiều, đúng là con chim có mắt nhìn." Nãi nãi Nhị Vượng khen nó, hứa hẹn: "Sau này để tôn t.ử ta bắt sâu cho ngươi ăn, đến Quảng Nam chúng ta đảm bảo ngươi được ăn ngon uống say."

Con vẹt không thèm để ý đến bà ấy mà tiếp tục vùi đầu ăn đậu.

"Hải Châu đi đường xa mệt rồi để con bé nghỉ ngơi chút đã, mai mọi người lại đến chơi nhé."

Tề A Nãi thấy tôn nữ mệt mỏi liền lên tiếng đuổi khéo.

"Đệ đi đun nước nóng."

Phong Bình nhanh như chớp chạy vào bếp.

"Muội đi lấy y phục."

Đông Châu đi vào phòng.

"Đệ, đệ..." Triều Bình nhìn quanh một vòng lấy cái lược ra nói: "Đại tỷ, để đệ chải đầu cho tỷ."

"Ngoan lắm."

Hải Châu xoa cái trán dô của cậu bé.

Hầu phu nhân mang theo con vẹt về trước, Hàn Tễ dắt Trường Mệnh đi cùng, không làm phiền Hải Châu trò chuyện với gia đình.

"Tam thúc tam thẩm không ở nhà sao?"

Hải Châu hỏi.

"Ngoại tổ mẫu Tinh Châu bị ốm, lão tam và Bối Nương đưa con về thăm rồi." Tề A Nãi nhìn Hải Châu đ.á.n.h giá kỹ càng một lượt, nói: "Đi một chuyến mà gầy đi đấy, ăn uống không tốt à?"

"Ngồi thuyền lênh đênh trên biển sao thoải mái bằng ở nhà được."

"Thế sau này đừng đi nữa."

Tề A Nãi ướm lời.

"Thế không được đâu, vẫn phải ra ngoài đi đây đi đó cho biết chứ nãi nãi." Lực tay Triều Bình chải đầu vừa phải, Hải Châu thoải mái nheo mắt tiếp tục nói: "Lần sau đi chơi con sẽ đưa cả nhà mình đi cùng, mệt thì mệt thật nhưng mở mang tầm mắt cũng cần thiết lắm."

"Đại tỷ, cho đệ đi cùng nhé, ngày nào đệ cũng chải đầu cho tỷ."

Triều Bình nói.

"Cho đệ đi, cho đệ đi. Có phải ngày nào đệ cũng chải đầu cho cha không? Tay nghề khá lắm nhóc con."

Triều Bình cười hì hì.

Ba con mèo béo bắt cá ăn no nê ở bờ biển đã phơi khô lông trở về. Đi trong ngõ nghe thấy tiếng nói chuyện quen thuộc loáng thoáng, chúng khựng lại một lát xác nhận là giọng Hải Châu liền kêu ngao ngao lao nhanh về nhà.

Tắm gội sạch sẽ từ đầu đến chân, thay bộ y phục cũ thơm mùi bồ kết, Hải Châu đẩy cửa bước ra hít sâu một hơi, cả người khoan khoái dễ chịu.

Trong bếp vẫn đang đun nước nóng. Ngoài cổng chất đống sáu con gà đã cắt tiết. Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình ngồi xếp hàng trên ghế dài ôm dừa xanh dùng cọng rơm hút nước. Hải Châu vuốt tóc ngồi xuống cạnh đó, hỏi:

"Nhị thúc, sao thúc không uống? Không thích vị này à?"

Tề lão nhị chỉ Triều Bình, nói:

"Ta uống chung với nó một quả thôi, kẻo nó ham uống nhiều quá tối không ăn được cơm, đêm lại đái dầm thì khổ."

"Con không đái dầm nhé." Triều Bình cãi lại, "Tinh Châu mới đái dầm."

Nhắc đến Tinh Châu, còn hai tháng nữa là tròn một tuổi, Hải Châu hỏi:

"Tinh Châu biết nói chưa?"

"Nói còn chưa rõ lắm đâu nhưng bò nhanh lắm, lơ là một cái là bò mất hút ngay." Tề lão nhị nói, "Con mới đi mấy ngày đầu nó không thấy con còn đi tìm đấy, mỗi lần bế ra đây nó lại chỉ tay vào phòng con ngủ cứ đòi vào tự tìm một vòng mới chịu."

Hải Châu mừng rỡ, không thể tin nổi hỏi:

"Còn biết tìm con cơ à?"

Đông Châu gật đầu:

"Tìm mấy ngày liền, khoảng năm sáu ngày gì đó, dần dần quen việc tỷ không ở nhà nên nó không tìm nữa."

"Tối nay chắc con bé về nhỉ? Không biết thấy ta nó có còn nhận ra không nữa."

Hải Châu lầm bầm.

Mấy con mèo l.i.ế.m xong tiết gà, lông dính m.á.u lem nhem chạy vào. Ba con mèo l.i.ế.m mép cho nhau, lông mượt lại rồi mới vểnh đuôi cọ vào chân Hải Châu giả giọng nũng nịu kêu meo meo.

"Bụng Tiểu Bạch và Tiểu Hôi sao to thế này? Béo lên hay là có chửa đấy?" Hải Châu nhấc chân lên ghét bỏ nói: "Đừng có cọ vào chân ta, toàn mùi m.á.u tanh."

"Có chửa đấy." Tề A Nãi đi ra nói, bà xách thùng múc nước chuẩn bị làm lông gà: "Hải Châu, cô gia tối nay không đi chứ? Gà thịt cả rồi, tối gọi cả nhà bên ấy sang ăn cơm. Nửa tháng trước có thuyền từ phương bắc chở đến nửa thuyền đồ sứ, ta mới mua bộ bát đĩa mới đấy."

"Cô gia?" Hải Châu sững sờ một chút, ngập ngừng hỏi: "Ngày cưới định rồi sao?"

"Quên chưa nói với con, hôm tết Nguyên Tiêu cha nương nó sang, hai nhà đã bàn bạc xong ngày rồi, mùng tám tháng mười, nghe nói là do cô gia chọn đấy." Tề A Nãi lờ đi vẻ kinh ngạc của nàng, nói: "Hai đứa đi chơi với nhau cả tháng trời, ngày cưới định sớm một chút cũng tốt. Thành thân rồi ta không lo cho con nữa, con muốn lăn lộn thế nào thì tùy."

Hải Châu nghe ra ẩn ý trong lời nói, lão thái thái vẫn lo lắng nàng và Hàn Tễ không giữ mình được, sợ nàng chưa cưới đã bụng mang dạ chửa mang tiếng xấu. Nàng liếc nhìn ba đứa nhỏ bên cạnh, không giải thích gì mà lảng sang chuyện khác:

"Không cần chuẩn bị cơm cho huynh ấy đâu. Huynh ấy không ngủ lại Vĩnh Ninh, lát nữa về phủ thành luôn. Còn chỗ Hầu phu nhân, dừa và gà sống cũng mang biếu bà ấy một phần, cơm xong con sang gọi một tiếng, sang hay không tùy bà ấy. Đông Châu, lát nữa muội sang thôn Hồng Thạch một chuyến, gọi nương tối sang ăn cơm."

--