Khi trời tối, quản sự đưa đến hai mươi bảy nam nhân không rõ tuổi tác, khi bị đưa đến họ vẫn còn ngơ ngác.
"Các ngươi mạng lớn đấy, có người bỏ tiền mua cái mạng rẻ mạt không đáng giá của các ngươi rồi." Quản sự nhận lấy vàng từ tay thị vệ, tung nén vàng trên tay nói với Hàn Tễ: "Chủ nhân, lần này là nể mặt ngài trả tiền sảng khoái nên bán cho ngài chút thể diện. Chỉ lần này thôi nhé, lần sau dù năm mươi lượng một người ta cũng không bán đâu, mỏ này của ta cũng cần người làm việc."
"Được."
Hàn Tễ gật đầu.
Những phu khai thác đá phản ứng chậm chạp lúc này mới hiểu ra, họ kích động khóc lớn rồi quỳ xuống dập đầu với Hàn Tễ, đầu đập xuống đất kêu thùm thụp.
Hàn Tễ ra hiệu cho thị vệ rồi kéo Hải Châu vào nhà trước.
"Chúng ta ở lại thêm một ngày nữa, ngày kia sẽ đi."
Hắn nói.
Hải Châu gật đầu, nàng không có ý kiến gì.
Hôm sau Hải Châu thấy tượng công của mỏ đá. Voi ở đây cũng giống như những phu khai thác đá đều đờ đẫn và mệt mỏi. Trên lưng chúng cõng những chiếc sọt lớn chứa đầy ngọc thạch, dưới sự điều khiển của tượng quan, chúng rũ cái vòi dài từng bước một đi xuống núi.
Hai mươi bảy phu khai thác đá được chuộc về cũng được đưa ra bến đò nhưng họ phải đi bộ xuống núi theo đoàn voi.
Hải Châu không còn tâm trạng vui chơi nhảy nhót nữa. Dưới vẻ phồn hoa gấm vóc là đống xương trắng chất chồng. So với những nơi này, cuộc sống ở Quảng Nam càng thêm đáng quý. Nàng nhớ nhà rồi.
Đợi chọn đủ ngọc thạch, nàng và Hàn Tễ lại cưỡi voi mang theo số ngọc thạch đó rời khỏi Đại Khư. Đi cùng còn có tên quản sự phụ trách tiếp đãi họ, hắn muốn ra bến đò lấy hàng trên thuyền.
Voi thồ ngọc thạch đi chậm, lúc Hải Châu và Hàn Tễ đến chỉ mất một ngày, lúc về mất trọn hai ngày một đêm. Khi đến bến đò đã là chiều ngày thứ năm kể từ khi đến Đại Lý. Đội voi đến từ hôm trước vẫn đang đợi ở đây.
Hàn Tễ sai người chuyển vàng bạc châu báu trên thuyền xuống. Hắn mang đến một thuyền hàng hóa đổi lấy hơn nửa thuyền ngọc thạch.
Gần hoàng hôn, hai chiếc thuyền quan rời bến. Hải Châu đứng ở đuôi thuyền thấy một nam nhân vội vã chạy tới nhưng sóng gió quá lớn không nghe rõ hắn đang nói gì.
Hàn Tễ cũng nhìn thấy, hắn nhìn các thương nhân trên thuyền hỏi:
"Các vị có ai quen biết người đó không?"
"Không quen, chưa từng giao tiếp bao giờ."
"Hình như ta có chút ấn tượng, hắn đang tìm một con chim biết nói, có thể là nghi ngờ chim bay lên thuyền chúng ta rồi."
"Không ai trộm chim của hắn chứ?"
Hàn Tễ nghiêm mặt hỏi.
Mọi người trên thuyền đều lắc đầu.
"Vậy thì thôi."
Hàn Tễ không bảo người lái thuyền dừng lại.
Màn đêm buông xuống hoàn toàn, thuyền tiếp tục trôi trên biển. Đến bến tàu Quế Châu lúc bình minh, dừng lại một ngày mua trà và thổ sản địa phương sau đó mới lên đường trở về.
"Lần này đi chơi không được trọn vẹn, lần sau chúng ta đi về phía đông hoặc ngược dòng sông lên phía bắc, bên này chẳng có gì thú vị cả."
Hàn Tễ nói với Hải Châu.
"Cũng không uổng công đâu, đi một chuyến mới thấy mình may mắn. Vẫn là cuộc sống ở Quảng Nam tốt, may mắn ta sinh ra ở Quảng Nam."
Hải Châu cảm thán. Nàng cũng thấy may mắn vì Quảng Nam có Hàn Tễ và Hàn đề đốc, họ tận tâm tận trách nên cuộc sống của người dân tầng lớp thấp mới được đảm bảo.
Hàn Tễ vừa định nói chuyện đột nhiên nghe thấy tiếng động trong khoang thuyền. Hắn đưa tay bịt miệng Hải Châu, dỏng tai nghe kỹ một lúc phát hiện dưới gầm giường có tiếng sột soạt. Hắn cầm thanh trường kiếm trên bàn đi tới, kiếm vừa thò vào thì một con chim sặc sỡ vỗ cánh lao ra.
"Cạc cạc cạc…"
Con vẹt lông vũ rực rỡ bay ra khỏi cửa sổ.
Hải Châu và Hàn Tễ mở cửa chạy ra ngoài, người trên boong thuyền nghe thấy tiếng động cũng nhìn lên.
"Cứu mạng…"
Con vẹt rướn cổ kêu những tiếng khó hiểu, nó bay qua mạn thuyền lượn lờ trên biển phát hiện không chịu nổi gió biển lại vỗ cánh đậu xuống mạn thuyền.
Hàn Tễ nhận ra nó. Ngày đầu tiên hắn đến Đại Lý, con chim bay qua đầu hắn chắc chắn là nó. Cũng không biết nó bay lên thuyền lúc nào và trốn trong khoang thuyền bao lâu giờ lại bị họ mang đi.
"Con chim này biết nói thật à?"
Thương nhân trên thuyền ngạc nhiên.
"Đây là nó tự bay lên đấy nhé, không phải chúng ta trộm đâu. Lên thuyền của chúng ta là chim của chúng ta, sau này cứ an cư lạc nghiệp ở Quảng Nam đi." Nam nhân trung niên mặt đỏ gay nói với những người khác: "Các vị, lần sau có đi Đại Lý thì đừng nói lung tung kẻo rước họa vào thân."
"Đói bụng đói bụng."
Con vẹt rướn cổ hét to.
Thương nhân đang gặm quả vẫy tay gọi nó, cắt táo cho nó ăn.
Hàn Tễ đứng trên lầu hai nhìn xuống. Con vẹt này vì kiếm ăn mà ngoan ngoãn học nói tiếng người trên thuyền. Hắn hỏi Hải Châu:
"Muội có muốn nuôi con chim này không? Nó ăn sâu, hạt, trái cây và lá rau đấy."
Hải Châu không hứng thú. Trong nhà đã lắm mồm nhiều miệng rồi, không thiếu một con chim học vẹt quấy rối nữa.
"Mang về cho huynh nuôi đấy, vào cửa nhà huynh nó cũng được sống cuộc sống phú quý chứ theo ta thì nó chỉ có thể ngày ngày ăn tôm ăn cá thôi."
Nàng nói.
Hàn Tễ không miễn cưỡng, hắn cũng chẳng hứng thú gì với vẹt.
Trên thuyền buồn chán, niềm vui mỗi ngày của Hải Châu là xem con vẹt học nói chuyện với mọi người. Nó to xác, ăn nhiều lại nhanh đói, ngày nào cũng lục lọi hàng hóa của người khác tìm đồ ăn. Ăn quả không no lâu, thịt khô lại gặm không nổi chỉ đành theo thói quen của con người, ngày ba bữa ăn cùng mọi người.
"Hải Châu."
Nghe tiếng gọi, Hải Châu xới một bát cơm đặt xuống đất bóc ba con tôm bỏ vào bát. Con vẹt bước những bước chân to tướng vào, quen cửa quen nẻo đi đến bên bát mổ cơm ăn.
Hàn Tễ vừa ăn cơm vừa đ.á.n.h giá con chim, nói:
"Nó học nói nhanh thật đấy."
"Ta cũng thấy thế, lại còn thông minh nữa. Ta cảm thấy nó còn nhiều tâm cơ hơn cả Triều Bình."
Hải Châu bóc thêm một con tôm cho nó.
"Nàng thật sự không nuôi à?"
Hàn Tễ hỏi lại.
"Không nuôi, cho huynh nuôi đấy, ta lười cho nó ăn lắm."
Ăn cơm xong, Hải Châu mở rương lấy hai quả táo ra. Con vẹt vừa nghe tiếng liền bỏ bát cơm bay lên bàn nhìn chằm chằm tay nàng. Vừa đưa quả táo ra, nó mổ một miếng rồi quay đi đảo đôi mắt tròn xoe.
"Ngươi tên gì?"
Hải Châu hỏi.
Con vẹt không đáp, ăn thêm một miếng táo mới hỏi lại:
"Ngươi không nuôi chim à?"
"Không nuôi, ngươi ăn nhiều quá."
Còn một điểm nữa là quá thông minh.
Con vẹt dang cánh bổ nhào vào đầu đ.á.n.h nàng.
--