Ánh nắng ban mai mờ ảo, phu khai thác đá kéo lê những bước chân nặng nề như thợ khai thác mật ong lục tục đi vào hố đá. Sương mù dày đặc, từng người một biến mất trên mặt đất. Bụi mù bị giẫm lên quấn quanh những tảng đá lạnh lẽo cứng nhắc, ngay cả hoa cỏ đọng sương sớm cũng không thoát khỏi kiếp nạn, cánh hoa và phiến lá phủ một lớp bụi. Những khóm hoa xám xịt ngã rạp vào đống đá bẩn thỉu khiến mọi thứ nơi đây trông xám xịt, cũ nát và thiếu sức sống.
Hải Châu xoay người lấy hai chiếc khăn tay nhét vào n.g.ự.c, đi theo Hàn Tễ và quản sự gặp mặt tối qua vòng ra sau núi. Hôm qua đến đây nàng nghe thấy tiếng đục đá leng keng phát ra từ nơi này chứ không phải từ trong hang động trống trải u ám kia.
"Các vị đến sớm thì chọn trước, có hai cách mua. Có thể tùy ý chọn đá thô mới khai thác, đống này là mười lượng một hòn, đống kia năm mươi lượng còn lại là một vài trăm lượng. Ngọc thạch thợ đá đã cắt ra thì giá khác. Các vị cứ chọn trước, chọn xong rồi hỏi giá sau."
Hải Châu nhìn quanh một vòng. Nàng không hiểu biết về đá ngọc chỉ có thể phân chia theo kích thước, nhưng loại mười lượng một hòn cũng có hòn to, loại vài trăm lượng cũng có hòn nhỏ, rõ ràng cách phán đoán này không đáng tin cậy.
Hàn Tễ đi đến bên cạnh một lão thợ đá đang mài giũa đá, đá vụn bay tứ tung. Hắn lấy khăn tay che mũi rồi nhìn Hải Châu một cái, thấy nàng cũng đã che miệng mũi thì mới ngồi xổm xuống nghiêm túc quan sát động tác mài giũa đá.
Quản sự liếc nhìn qua loa rồi tùy tiện ngồi xuống tảng đá nhắm mắt làm ngơ, hoàn toàn không có thái độ nhiệt tình tiếp đãi.
Hải Châu liếc hắn ta một cái rồi nói nhỏ với Hàn Tễ một tiếng, sau đó cẩn thận tìm kiếm quan sát trong đống đá thô, cũng bắt chước thủ pháp của thợ thủ công sờ nắn thử. Hình dạng đá khác nhau, màu sắc cũng khác nhau, có hòn nhìn rõ lớp ngoài đã thấm chút sắc xanh. Nàng tìm được hai hòn đá tròn cỡ quả dừa bê đến chân Hàn Tễ hứng thú nói:
"Hai hòn đá này có màu xanh."
Hàn Tễ nhấc lên xem thử, hỏi thợ đục đá:
"Hai hòn đá này bên trong có ngọc không?"
"Đá chuyển được đến đây đều đã qua tuyển chọn, đều có ngọc cả." Thợ đá giọng khàn khàn, thuận miệng hỏi: "Các vị từ đâu đến?"
"Quảng Nam, ông đã nghe nói bao giờ chưa?"
Hải Châu hỏi.
Thợ đá khẽ lắc đầu. Hòn đá trong tay đã lộ ngọc, ông ta tập trung tinh thần không nói chuyện nữa mà múc một gáo nước dội lên đá để rửa trôi bụi đá vụn. Ông ta đổi dụng cụ từ từ bóc lớp vỏ đá, phán đoán kích thước và vị trí của ngọc rồi đổi sang cái b.úa lớn đập mạnh. Tảng đá to bằng cái thùng dần nhỏ lại, ông ta lại đổi sang b.úa nhỏ cuối cùng lấy ra một quả cầu ngọc to bằng quả dừa. Quả cầu ngọc màu sắc đều đặn, sáng trong, ánh nắng chiếu vào bên trong lấp lánh như có dòng nước chảy.
Thợ đá tùy tay đưa quả cầu ngọc cho Hàn Tễ, nói:
"Khối nguyên liệu này không tồi."
Dứt lời ông ta di chuyển ghế và dụng cụ sang đục hòn đá khác.
Lúc này Hải Châu mới phát hiện chân ông ta đứng không thẳng, có lẽ do ngồi quá lâu đầu gối cong về phía trước đã bị biến dạng.
Bất tri bất giác đã qua một canh giờ, mặt trời gay gắt bắt đầu tỏa nhiệt, sương mù sớm đã tan hết, người đứng dưới nắng như muốn chảy mỡ. Hải Châu vẫy khăn quạt gió, liếc thấy quản sự đang trợn mắt nhìn liền đá nhẹ vào hòn đá dưới chân hỏi:
"Tối qua ông nói tặng chúng ta hai hòn đá để mở ra chơi, giờ còn tính không?"
"Đương nhiên, cô nương tùy ý chọn, tìm thợ đá mở cho."
"Ta muốn tự mình thử xem."
Hải Châu bê hòn đá đi về phía vách núi, dưới vách núi có bóng râm ngồi ở đó mát mẻ hơn.
Hàn Tễ liếc nhìn nàng một cái rồi sai một thị vệ qua giúp đỡ. Hắn nói vài câu với quản sự sau đó hai người dẫn số thị vệ còn lại đi vào trong hang động, nơi cất giữ ngọc thạch đã được mài giũa.
Hải Châu nhìn theo một cái, nàng không hiểu biết về ngọc nên cũng không xen vào. Hai hòn đá này đủ để nàng tiêu tốn cả ngày rồi.
Nàng học theo động tác của lão thợ đá mài đá trước, theo chỗ có màu xanh đậm nhất mà bóc lớp vỏ đá, gõ bỏ lớp đá vụn dày bằng đốt ngón tay liền lộ ra sắc ngọc. Nàng bê qua cho lão thợ đá xem, đối phương liếc qua chỉ điểm:
"Khối ngọc này của cô nương không tồi, vỏ mỏng ngọc to, cứ từ từ mài là được."
"Ông không phải người Đại Lý sao?"
Hải Châu hỏi.
"Mẫu thân ta là người vùng các vị nên ta biết nói tiếng vùng đó, có lẽ bà ấy cũng là người Quảng Nam, ta không rõ lắm."
Phía sau lưng có tiếng ho khan của một thợ đá khác, lão thợ đá ngẩng đầu nhìn thấy cai ngục đi tới liền ngậm miệng, phẩy tay bảo Hải Châu tránh xa ông ta ra một chút.
Hải Châu nhìn tên cai ngục cầm roi đi tới mặt đầy vẻ hung ác, khi nhìn về phía nàng ánh mắt dâm tà trong mắt hắn khiến người ta buồn nôn.
Thị vệ rút đao ra, đối phương liếc nhìn một cái khinh miệt thu hồi tầm mắt.
Hải Châu không muốn gây chuyện, nàng gọi thị vệ một tiếng, hai người bê hòn đá đi về phía gần cửa hang ngồi dưới vách núi tiếp tục mài đá.
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Hàn Tễ từ trong hang đi ra, quản sự đi theo bên cạnh lúc này mới có vẻ tươi cười.
"Mài giũa thế nào rồi?"
Hàn Tễ đi tới hỏi.
Hải Châu đưa khối ngọc đã bóc vỏ đá cho hắn, là loại ngọc nửa xanh nửa trắng, kích thước không nhỏ.
"Có thể làm được năm sáu cái vòng tay, mắt nhìn của cô nương không tồi, tay nghề cũng khá đấy." Quản sự cười khẩy một tiếng, nói: "Đi ăn cơm trước đã, ăn xong chúng ta lại đến chọn."
Hàn Tễ tùy tay đưa quả cầu ngọc cho thị vệ rồi nắm tay Hải Châu đi theo quản sự. Bữa cơm này thức ăn chuẩn bị phong phú, có mặn có chay, có canh có rau, còn có trái cây tươi ngon mọng nước.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân kéo dài và nặng nề, phu khai thác đá được nghỉ ăn cơm. Họ đi ra từ hố đá, y phục tả tơi, tóc tai rối bù, thân hình gầy gò, ánh mắt đờ đẫn. Chỉ khi nhận bát cơm thì trong mắt họ mới có chút thần thái. Ở trong hố đá lâu ngày, ánh sáng ch.ói chang làm họ không mở mắt nổi, từng người chen chúc nhau ngồi ở chỗ râm mát dùng tay bốc cơm ăn.
Hải Châu nhìn Hàn Tễ một cái, mặt hắn vô cảm nhưng cũng không còn hứng thú ăn cơm nữa.
"Nơi này cũng có người bị lừa bán từ Quảng Nam, Quỳnh Nhai, Quế Châu đến. Mấy năm gần đây thuyền bè qua lại bị kiểm tra nghiêm ngặt, việc quản lý hộ tịch được thắt c.h.ặ.t thì mới bớt đi tình trạng dân cư mất tích."
Hắn nói với giọng điệu nặng nề.
Hải Châu nhớ lại lần đầu tiên nàng đưa Đông Châu và Phong Bình đến Vĩnh Ninh đã bị mẹ mìn để mắt tới liền nhíu mày hỏi:
"Hải tặc cũng có liên hệ với bên này sao?"
"Việc buôn bán người chính là do hải tặc làm đấy."
Hàn Tễ gật đầu.
Buổi chiều khi được quản sự dẫn vào hang động lần nữa, hắn chủ động hỏi có thể mua lại những phu khai thác đá bị bán từ Quảng Nam sang không.
Hai mươi lượng đổi một người.