Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 360: Lần đầu cưỡi voi (2)


"Hôm nay chúng ta đi mỏ đá trước nhé."

Nàng nói.

"Không đi dạo trước à?"

Hàn Tễ hỏi.

Hải Châu lắc đầu. Nơi này lạ nước lạ cái cũng chẳng có người quen, mới đến nàng cũng chẳng biết đi đâu chơi nên cứ làm chính sự trước cho chắc ăn.

"Mỏ đá cách đây xa lắm, lát nữa ta tìm người hỏi xem, chúng ta cưỡi voi đi." Vừa lúc nữ chưởng quầy đi từ ngoài cửa vào, Hàn Tễ vẫy tay gọi bà ta, đưa trước một góc bạc rồi hỏi thăm: "Nữ chưởng quầy, bà có biết nhà ai có voi không? Ta muốn thuê ba con voi đi mỏ đá Đại Khư."

"Huynh đệ ta có đấy, mỗi con voi một ngày hai mươi lượng bạc hoặc là một súc lụa."

Hàn Tễ gật đầu:

"Bà đi gọi giúp ta với."

Ăn xong hắn ra bến đò gọi tám thị vệ, quay lại cửa quán ăn thì ba con voi vòi dài đã đợi sẵn. Ngà voi cứng rắn nhọn hoắt, nhìn là biết không dễ chọc vào, vậy mà lại trở thành vật cưỡi của con người. Có thể thuần phục được loài v*t t* l*n thế này, Hàn Tễ không dám coi thường người Đại Lý chút nào.

Người nuôi voi lấy cái ghế cao ra, vỗ vỗ vào bàn đạp ra hiệu cho khách. Hắn giẫm lên ghế rồi đạp lên bàn đạp trèo lên lưng voi, từ đầu đến cuối con voi đều rất hiền lành.

Hải Châu đoán tượng quan không biết nói tiếng Hán, nàng ướm hỏi:

"Mấy con voi này đều là của huynh à?"

Tượng quan lắc đầu.

"Hắn nghe hiểu được nhưng không biết nói tiếng bên các vị đâu." Nữ chưởng quầy giải thích, giục: "Mau trèo lên đi, giờ đi thì tối đến được Đại Khư."

Hàn Tễ giẫm lên bàn đạp trèo lên lưng voi trước rồi cúi người nắm tay Hải Châu kéo nàng lên. Tám thị vệ cũng lần lượt trèo lên hai con voi còn lại. Tượng quan kiểm tra một lượt sau đó ngồi trên lưng con voi đầu đàn hô một tiếng, con voi bước đôi chân to khỏe xuất phát.

Hải Châu để ý thấy nơi voi đi qua, sỏi đá trên mặt đất rung chuyển. Bà lão b*n n**c thấy voi đến liền đẩy xe gỗ tránh sang một bên.

"Cảm giác thế nào?"

Hàn Tễ hỏi.

"Tuyệt vời lắm."

Tầm nhìn cao, ngọn cây ngay trên đỉnh đầu khiến Hải Châu cúi người tránh cành cây, nhìn xuống dưới cảm giác này còn k*ch th*ch hơn cưỡi ngựa.

Thị vệ phía sau còn phấn khích hơn nàng hò hét ầm ĩ khoác lác với nhau. Bốn người cưỡi chung một con voi cũng không chật chội, người ngồi cuối cùng thậm chí có thể nằm xuống được.

Voi đi được khoảng nửa canh giờ, trên đường ít dần dấu vết người ở. Tượng quan hô to một tiếng, con voi đầu đàn bắt đầu chạy, hai con voi phía sau cũng chạy theo. Hàn Tễ theo bản năng ôm c.h.ặ.t Hải Châu một tay nắm dây thừng giữ vững thân mình.

Bụi đất cuộn lên mù mịt, cây nhỏ cao đến đầu gối bị chân voi giẫm qua nát bấy trong nháy mắt, ngay cả đá tảng dưới sức nặng của chân voi cũng vỡ vụn thành đá dăm.

Phong cảnh hai bên đường lướt nhanh qua tầm mắt. Hải Châu nhìn không chớp mắt, nơi này đất đai phì nhiêu, hoa nở rộ, quả sai trĩu cành, nếu gần Quảng Nam hơn chút nữa thì tốt biết bao.

Nửa đường đi ngang qua một rừng cây ăn quả, voi dừng lại ăn, người cũng xuống tự hái quả. Đi nửa ngày người và mặt Hải Châu phủ một lớp bụi. Nàng hái táo và mấy loại quả lạ ra bờ suối rửa. Nước suối trong veo, tranh thủ lúc rửa mặt nàng vục nước uống hai ngụm.

Hàn Tễ cầm kiếm xoi mói trong bụi cỏ sợ có rắn bò ra. Hắn cũng đi qua không ít nơi nhưng số rắn hắn từng gặp cộng lại cũng không bằng một chuyến đến Đại Lý này.


"Á."

Cách đó không xa thị vệ hét lên một tiếng, c.h.é.m c.h.ế.t một con rắn béo múp trong nháy mắt.

"Hải Châu, lại đây, đừng đi xa ta."

Hàn Tễ gọi nàng.

"Được rồi." Hải Châu bọc chỗ quả đã rửa sạch đi tới, nói: "Ăn đi, trưa nay ăn cái này thôi, ăn cùng loại quả với voi luôn."

Hai người đứng trên bãi đất trống bên suối gặm táo. Trong rừng quả cách đó không xa, voi dùng vòi bẻ cành có quả, từng quả táo đỏ rực chui tọt vào miệng, chúng nhai hai cái là nuốt chửng.

"Cây ăn quả này là mọc hoang đấy." Hàn Tễ đá đám cỏ dưới chân, nói: "Nơi này đất tốt nước tốt, rất thích hợp để sinh sống, người sống trên mảnh đất này không lo chuyện ăn uống."

Hải Châu ậm ừ đáp một tiếng, nước táo chảy đầy tay, nàng ra suối rửa tay rồi đi đến bên cạnh tượng quan hỏi:

"Ta có thể sờ voi không?"

Tượng quan lắc đầu, hắn hái quả đưa cho nàng ra hiệu nàng có thể cho voi ăn.

Hải Châu phấn khích gặm nốt quả táo trong tay rồi bỏ mũ rơm xuống đi hái quả. Hái đầy một vạt áo liền bưng đến bên cạnh con voi, nàng đưa quả táo ra, nó vươn vòi đón lấy bỏ vào miệng.

"Lúc về chúng ta mua thêm hai sọt táo mang về nhé, táo để được lâu nên không sợ hỏng đâu." Hải Châu nói với Hàn Tễ, vẫy tay gọi hắn: "Huynh cũng cho nó ăn mấy quả đi. Hiếm khi gặp mặt, lần sau đến chưa chắc đã gặp lại nó đâu."

Hàn Tễ chiều ý nàng cũng hái táo cho voi ăn.

Voi ăn no tiếp tục lên đường. Hải Châu lại hái thêm một vạt táo ngồi trên lưng voi thong thả ăn. Đi qua một rừng chuối, tượng quan ngắt một tàu lá chuối đưa cho nàng che nắng vì mũ rơm của nàng bị voi làm hỏng rồi.

Đến giữa chiều, voi lại tìm được một bãi mía. Đoàn người Hải Châu lại theo voi ăn chực uống chực, lúc đi còn c.h.ặ.t một bó mía chất lên lưng voi.

Xa xa là núi non, đường núi gập ghềnh, voi không chạy nữa mà men theo đường núi uốn lượn đi lên. Hải Châu và Hàn Tễ ngồi trên lưng voi nhìn xuống chân núi đều có chút căng thẳng, lỡ voi trượt chân thì họ ngã xuống không c.h.ế.t cũng tàn phế.

Đi đến khi mặt trời lặn, cuối cùng cũng đến mỏ đá. Mỏ đá đang giờ cơm, phu khai thác đá từ trong hang núi ùa ra như đàn kiến, ai nấy gầy trơ xương, khuôn mặt mệt mỏi.

Tượng quan nhận vàng Hàn Tễ đưa, đợi ba con voi ăn hết chỗ táo và mía Hải Châu cho thì hắn liền dẫn voi xuống núi.

Vòi con voi đầu đàn đặt lên vai Hải Châu vỗ vỗ rồi vung vòi lên, tiêu sái rời đi.

"Lúc về chúng ta xuống núi kiểu gì?"

Hải Châu nhìn theo đàn voi đi xa hỏi.

"Mỏ đá cũng có người quản tượng mà."

Quản sự mỏ đá nghe tin chạy tới. Hàn Tễ đưa ra tấm lệnh bài tù trưởng cấp cho hắn trong lần đầu đến bái phỏng. Hắn nói rõ mục đích, quản sự liền dẫn hắn đến chỗ nghỉ ngơi qua đêm.

Mỏ đá khắp nơi chất đống đá lộn xộn. Hải Châu liếc nhìn hỏi:

"Chỗ này đều là đồ bỏ đi à? Bên trong có ngọc không?"

"Có chứ, chỉ là phẩm chất không tốt thôi, có người mua thì bán." Quản sự đ.á.n.h giá Hải Châu một cái, nói: "Trời tối rồi, mai ta dẫn các vị đi chọn đá trước, cắt ra dù tốt hay xấu đều tặng cho các vị."

--