"Lấy."
Nhị Hà giờ không muốn lấy vải nữa, hắn nắm c.h.ặ.t thỏi bạc trong tay tính toán xem ngày nào đó lên thuyền đi Quảng Nam một chuyến.
Mặt trời sau ngọ nóng như thiêu, không khí như bị nướng đến biến dạng. Hàn Tễ lấy một góc bạc vụn đưa cho phụ nhân dẫn đường, đuổi người đi rồi hắn đưa Hải Châu về thuyền nghỉ trưa.
Buổi chiều trời mát mẻ hơn, Hải Châu cùng mấy đứa trẻ trên đảo đào cát tìm cua dưới gốc dừa. Sau khi mặt trời lặn nàng bảo Hàn Tễ ra quán mua cơm lam, còn mình nhặt củi đào cái hố to trên bãi cát nhóm lửa. Chờ cát sỏi nóng lên, nàng vùi cả cua dừa và cơm lam vào cát nướng.
Đợi cát đá nguội bớt Hàn Tễ dùng xẻng đào cát ra, cua dừa nướng vàng ruộm lộ ra, mùi thơm nức mũi cũng theo đó xông lên. Hắn và Hải Châu ăn cơm lam lót dạ trước, bụng có cái ăn rồi mới bắt đầu thưởng thức cua dừa.
Ráng chiều rực rỡ đầy trời, bãi biển lác đác người đi bắt hải sản. Hải Châu và Hàn Tễ cứ thế ngồi bệt xuống đất ăn thịt cua thơm ngon. Ăn no nê xong thì nằm dài trên bãi cát ấm áp, gió biển hiu hiu thổi ngủ quên lúc nào không hay. Nửa đêm Hải Châu tỉnh giấc, đập vào mắt là bầu trời đêm lộng lẫy, ngàn sao lấp lánh ngay trên đỉnh đầu tưởng như chỉ cần với tay là chạm tới.
Hải Châu ngồi dậy, cát sỏi dính trên tóc theo động tác của nàng rơi rào rào. Hàn Tễ nghe tiếng động cũng tỉnh, ngáp một cái nói:
"Thấy muội ngủ say nên ta không gọi, giờ có về thuyền ngủ không?"
"Thôi, trên thuyền tiếng ngáy vang trời."
Hải Châu sờ thấy một quả dừa, nàng nâng lên uống ừng ực cho đã khát rồi đi ra xa một chút giải quyết nỗi buồn.
Đêm nay trăng thanh gió mát, bãi biển ánh trăng như nước, rong rêu đung đưa trên đá ngầm cũng nhìn rõ mồn một nên bóng người càng khó che giấu. Hàn Tễ quay lưng lại khi Hải Châu quay đầu. Hắn nhìn bọt sóng cuộn trào trên biển đến xuất thần, đợi tiếng bước chân vòng trở lại mới ngồi thẳng dậy.
Hải Châu ngồi xuống bên cạnh hắn rồi gối đầu lên cánh tay hắn nằm xuống, nói:
"Chúng ta thế này cũng coi như cùng chung chăn gối nhỉ."
"Lấy trời làm chăn lấy đất làm nhà?" Hàn Tễ nghiêng người ôm lấy nàng. Giai nhân trong n.g.ự.c nhưng hắn hiếm khi không nảy sinh tà ý, nói: "Sau này mỗi năm ta đều bớt chút thời gian đưa muội đi chơi một chuyến. Chúng ta đi thật xa, buông bỏ mọi chuyện trong nhà ngoài ngõ chẳng nghĩ ngợi gì cả, chỉ đơn thuần là ăn uống vui chơi thôi."
Hải Châu đồng ý. Nàng nghe tiếng sóng biển nảy ra ý định, nói:
"Ngày mai chúng ta đi xa chút nữa. Ta đưa huynh xuống biển bơi một vòng."
Hàn Tễ không chút do dự đồng ý ngay.
Sáng sớm chim biển kêu vang, chân trời còn vương màu xanh u tối, Hải Châu và Hàn Tễ đã thức giấc. Hai người sang nhà ngư dân gần đó xin nước rửa mặt đ.á.n.h răng, mua đồ ăn sáng rồi đi dọc theo bãi cát ra xa. Đến bãi biển vắng vẻ không bóng người, nàng dắt tay hắn đi xuống biển.
Xuống biển, Hải Châu ôm lấy Hàn Tễ từ phía sau, không cho hắn quay đầu lại nhìn nàng. Hắn bơi không giỏi, nàng liền đưa hắn du ngoạn dưới làn nước trong xanh, nắm tay hắn lao lên khỏi mặt nước để hắn ngửa đầu nhìn bầu trời từ dưới nước, ngắm mây trắng bồng bềnh theo sóng nước, ánh nắng rực rỡ mà không ch.ói mắt.
Nàng đưa hắn đi ngắm nhìn biển khơi trong mắt nàng.
Đến trưa Hải Châu lặn xuống đáy biển bắt cua bắt tôm, gõ bào ngư đào ốc biển. Hai người lại giống như tối qua đào hố cát nhóm lửa và ăn hải sản nướng cát biển.
Không cần lo lắng bị người khác nhìn thấy, hai người hôn nhau say đắm trên bãi biển, thỏa thích lặn ngụp trong làn nước, mặc y phục ướt sũng xõa tóc rối bù trên bãi cát xây lâu đài, rồi đào hố chôn mình, cuối cùng mang theo một thân đầy cát mịn nằm ở vùng nước nông để sóng biển gột rửa.
Mặt trời ngả về tây, Hàn Tễ cõng Hải Châu từng bước đi về phía bến đò. Mượn nước dội rửa ở nhà ngư dân xong sau đó ăn qua loa bữa tối rồi ngã đầu ngủ li bì. Tỉnh lại thì thuyền đã rời Quỳnh Nhai, chở đầy hàng hóa đi đến bến đò tiếp theo.
"Phủ Quế Châu có gì?"
Hải Châu dựa vào lan can hỏi.
"Không ghé phủ Quế Châu đâu, đi thẳng đến Đại Lý, lúc về mới đi qua Quế Châu."
"Vậy Đại Lý có gì?"
"Có voi, người dân ở đó đi lại cưỡi voi. Chúng ta dùng la dùng lừa kéo xe thồ hàng còn họ dùng voi chở người thồ hàng, lợi hại lắm."
Thuyền đi trên biển thêm ba ngày. Khi trời chập choạng tối, người lái thuyền xoay buồm đổi hướng đi về phía gần phủ Quế Châu.
Hàn Tễ chỉ vào vùng đất xa xa nói:
"Người sống ở vùng này xảo trá lắm, tướng mạo không giống chúng ta mà tâm tính cũng khác. Họ tham lam lười biếng nên chúng ta không giao thiệp với họ."
Hải Châu thầm so sánh, trong lòng hiểu ra, hóa ra tâm tính xảo trá tàn nhẫn là do di truyền.
Đêm tối thuyền lênh đênh trên biển, trời sáng rõ mới cập bến đò Đại Lý. Quỳnh Nhai hoang dã, dân đảo sống đậm chất nguyên thủy nhưng Đại Lý thì ngược lại. Nơi này không hoang vắng như Quảng Nam, màu sắc rực rỡ, con người tràn đầy sức sống. Nhìn thấy thuyền lạ đến, trong mắt họ ánh lên vẻ soi mói.
Mỏ neo thả xuống, quan binh bến đò lên thuyền kiểm tra. Hàn Tễ đưa ra một tấm lệnh bài rồi dẫn Hải Châu xuống thuyền trước.
Thuyền đ.á.n.h cá ở bến đò đang chuẩn bị ra khơi, ngư dân địa phương liếc mắt đ.á.n.h giá hai người vừa xuống thuyền. Hải Châu bắt gặp ánh mắt họ liền mỉm cười nhẹ. Nàng nắm tay Hàn Tễ nhìn quanh. Nơi này t.h.ả.m thực vật tươi tốt, nhiều hoa cỏ lạ, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ cây chứ không phải vị mặn mòi của nước biển.
"Nơi này nhiều rắn rết côn trùng, mọi người đừng đi lại lung tung càng không được xung đột với người bản địa." Quản sự trên thuyền dặn dò thương nhân lại nói thêm: "Tối đến tốt nhất về thuyền ngủ, gặp chuyện gì thì ra bến đò thương lượng chứ đừng đi theo người lạ đến chỗ hẻo lánh. Thuyền dừng ở bến đò năm ngày, năm ngày sau dù người có về đủ hay không cũng sẽ nhổ neo."
Hải Châu nhìn Hàn Tễ một cái, hắn nhếch mép cười nói:
"Chuyến này chúng ta đến đây với tư cách thương nhân nên không có ưu đãi gì đâu. Nhưng chỉ cần không gây chuyện thì người địa phương cũng chẳng kiếm chuyện với mình, muội cứ chơi thoải mái đi."
"Hình như ta nghe nương huynh nhắc đến chuyện bà ấy muốn mua ngọc thạch từ Đại Lý?"
Hải Châu hỏi.
"Đúng vậy, lần này ta đến đây là có nhiệm vụ, phải đi mỏ đá xem vật liệu, nếu đàm phán ổn thỏa thì mua nửa thuyền mang về."
Một con chim sặc sỡ bay qua, Hàn Tễ né người một cái vì sợ nó ị lên đầu.
Một nam nhân béo tốt đi ngược chiều tới, trên cổ quấn một con rắn sống, đuôi rắn vểnh lên miệng còn thè lưỡi. Hàn Tễ kéo Hải Châu né sang một bên nhường đường cho người và rắn.
Hải Châu liếc nhìn hai cái không nói gì rồi cùng Hàn Tễ đi tìm chỗ ăn cơm trước. Nơi này gần biển nên hải sản vẫn là chủ yếu. Tiểu nhị quán ăn bưng lên một đĩa hàu sống trước. Hải Châu cạy một con chấm nước sốt nếm thử, nước sốt chua lòm làm nàng nheo mắt, vị chua tan đi lại thấy tư vị cũng không tệ nhưng cũng chẳng dám ăn thêm.