Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 358: Xem cua leo cây


"Thô lỗ quá." Hàn Tễ không nhịn được bật cười đẩy đầu nàng ra, nói: "Chẳng phải là muội chịu thiệt sao."

"Huynh không phải ta sao biết ta không chịu thiệt? Ta thấy mình chịu thiệt lắm đấy."

Hàn Tễ vỗ nhẹ nàng một cái không thèm đôi co nữa rồi gọi tiểu nhị mang nước rửa tay lên, sáu đĩa cua cũng được bưng lên bàn.

Về khoản ăn uống, Hải Châu không cần hắn giúp. Nàng cầm cái chày nhỏ gõ vỡ lớp vỏ cua cứng ngắc, một làn hơi nóng thơm phức tỏa ra. Càng cua đầy ắp thịt béo múp như tôm. Nàng dùng đũa gắp ra nếm thử một miếng liền ngạc nhiên nói:

"Có vị dừa này."

"Thích thì ăn nhiều vào."

Hàn Tễ gỡ thịt cua bỏ vào bát trước mặt nàng.

Hải Châu xua tay:

"Huynh đừng gỡ cho ta, ta có phải tiểu hài t.ử đâu, huynh tự gỡ mà ăn đi."

Tám cái càng cua dừa đều to, càng nào cũng đầy ắp thịt cua thơm ngọt. Hải Châu gỡ hết tám cái càng được một bát đầy thịt cua. Nàng bưng bát xúc ăn ngon lành như ăn cơm, miệng đầy nước sốt thơm ngon. Ăn thịt cua xong lại húp ngụm nước dừa, vị dừa thơm mát lan tỏa, ngay cả hơi thở cũng không có mùi tanh khiến nàng thỏa mãn vô cùng.

Ăn xong thịt cua lại đến gạch cua béo ngậy thơm lừng, chẳng cần chấm xì dầu hay giấm mà cứ thế ăn không thôi cũng đủ khiến người ta ứa nước miếng.

Ba c.o.n c.ua dừa thêm một quả dừa xiêm, cuối cùng lại ăn nửa ống cơm lam kèm dưa muối, Hải Châu no căng bụng không ăn nổi nữa chỉ có thể ngồi nhìn Hàn Tễ ăn từng miếng một.

"Món này ngon không?"

Nàng hỏi.

Hàn Tễ gật đầu:

"Giòn giòn, hơi mặn lại hơi ngọt."

Hải Châu tò mò nếm thử nhưng chỉ ăn một miếng rồi thôi.

Hàn Tễ cười ha ha đẩy đĩa thức ăn khác sang, nói:

"Nếm món này đi, món này ngon đấy."

"Không ăn đâu."

Hải Châu quay mặt đi.

"Trời tối rồi, huynh ăn nhanh lên, chúng ta đi xem cua dừa leo cây."

Nàng giục.

Hàn Tễ không trêu nàng nữa mà tập trung ăn cơm. Lo nàng đêm đói nên hắn bảo tiểu nhị gói hai ống cơm lam mang theo. Đến bến đò, hắn đưa nàng lên thuyền lấy cái đèn l.ồ.ng xuống:

"Muội xách đèn l.ồ.ng đi trước ta."

Hàn Tễ một tay cầm kiếm một tay che chở nàng.

"Huynh tốt thật đấy." Hải Châu không kìm được nói, sau đó lùi lại một bước vòng tay ôm eo hắn: "Ta phát hiện ta càng ngày càng thích huynh rồi."

Hàn Tễ hừ lạnh một tiếng, giọng điệu mỉa mai:

"Muốn nghe muội nói một câu ta thích nghe sao mà khó thế."

Hải Châu kiễng chân hôn hắn một cái:

"Thành ý đủ chưa?"

"Đuổi ăn mày đấy à? Nhìn đường cho kỹ vào, có chuyện gì về thuyền rồi nói."

Hàn Tễ đưa tay ôm eo nàng. Hai người đi dưới tán dừa cao v.út, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh dưới gốc cây. Khi tiếng sột soạt vang lên, một c.o.n c.ua dừa bò ra từ trong hang. Nó bò đến gốc cây, tám cái chân cùng phối hợp nhịp nhàng chậm rãi nhưng vững chắc bò lên cao dần.

"Cua biết leo cây thật này!" Hải Châu trầm trồ, "Nó là cua mà, ban ngày ở trong hang, ban đêm lại leo cây, có còn là cua nữa không thế? Cua mà cũng biết leo cây..."

Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, Hàn Tễ nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm hỏi:

"Ai đấy?"

Đối phương xì xồ vài câu, tiếng bước chân không ngừng lại. Hải Châu giơ đèn l.ồ.ng chiếu tới thấy là một nam nhân địa phương. Hắn đeo sọt, tay còn ôm một c.o.n c.ua dừa to gần bằng cái đầu người.

"Người nơi khác đến à? Tối đừng đứng dưới gốc dừa, cua dùng càng kẹp vỡ dừa nước b.ắ.n tung tóe đấy, xui xẻo gặp quả dừa rơi trúng đầu là mất mạng như chơi."

Nam nhân nói giọng lơ lớ khó nghe với Hàn Tễ rồi xua tay bảo hắn tránh ra.

Hàn Tễ và Hải Châu ngoan ngoãn lùi ra xa một chút.

Hải Châu thấy hắn đặt c.o.n c.ua lên cây bèn hỏi:

"Con này là huynh nuôi à?"

"Phải đấy, nuôi từ bé, nó biết trèo cây hái dừa giúp ta."

Hải Châu: !!!

Hàn Tễ: ???

Con cua bò lên cây, trên ngọn cây truyền đến tiếng cọ xát vào thân gỗ. Hải Châu và Hàn Tễ ngửa cổ nhìn lên, tán dừa xum xuê mà dưới tán lá tối om như mực nên chẳng nhìn thấy gì.

Nam nhân đeo sọt cũng đi tới đứng cách Hàn Tễ ba bước chân, ánh mắt liếc qua thanh kiếm đang lóe sáng trong tay hắn rồi lại nhìn đèn l.ồ.ng trên tay Hải Châu.

"Cua cũng hiểu tiếng người sao?"

Hải Châu tò mò hỏi.

Nam nhân thu hồi ánh mắt xua tay, nói:

"Không phải c.o.n c.ua nào cũng biết hái dừa giúp người đâu. Năm kia ta bắt năm mươi c.o.n c.ua con về nuôi, chỉ có mỗi con này là biết làm việc thôi."

Dứt lời, trên đầu vang lên tiếng gió rào rào, ngay sau đó một quả dừa xanh rơi bịch xuống đất. Nam nhân đi tới nhặt quả dừa ném vào sọt rồi lại đứng sang một bên chờ tiếp.

"Nhị Hà, là đệ đấy à?"

Lại có người đi tới.

"Ừ, mấy cây dừa bên này là của ta, các người đi chỗ khác đi."

Hai người mới đến cảnh giác đ.á.n.h giá Hàn Tễ, nói đầy ẩn ý:

"Có việc gì cứ gọi, bọn ta nghe thấy sẽ đến ngay."

Hàn Tễ ngước mắt lên tư thế cầm kiếm không đổi.

Lại một quả dừa rơi xuống. Nam nhân tên Nhị Hà nhặt lên ước lượng trong tay, cười với Hải Châu rồi hơi ngượng ngùng hỏi:

"Uống nước dừa không? Ta đổi với cô nương, cô nương đưa đèn l.ồ.ng cho ta."

Hải Châu nhìn cái đèn l.ồ.ng trong tay, khung gỗ đỏ hình lăng trụ, giấy đèn vẽ hình bạch tuộc, mua ở phủ thành ít nhất cũng phải hai lượng bạc.

"Con cua của huynh có bán không?" Hàn Tễ hỏi, "Cho huynh hai cái đèn l.ồ.ng đổi lấy c.o.n c.ua trên cây kia."

Nam nhân lập tức từ chối, sắc mặt không tốt lầm bầm:

"Thảo nào họ bảo các người là gian thương."

Hải Châu chỉ nghe hiểu hai chữ cuối, nàng nghiêng đầu cười kéo tay Hàn Tễ hỏi:

"Huynh muốn nuôi cua à?"

"Muội không muốn nuôi sao?"

Hàn Tễ định mua cho nàng, nàng vốn thích nuôi mấy con vật kỳ lạ mà.

Hải Châu lắc đầu. Quảng Nam làm gì có cây dừa, c.o.n c.ua biết hái dừa mà theo thuyền đến nơi không có dừa thì cũng vô dụng, chẳng khác gì c.o.n c.ua bình thường.

"Vậy thôi."

Hàn Tễ cũng vì thấy nàng hứng thú với cua dừa nên mới nảy ra ý định đó.

Lại một quả dừa rơi xuống. Một lát sau c.o.n c.ua dừa bò xuống cây. Chủ nhân của nó lấy một miếng thịt từ hộp gỗ ra cho nó ăn rồi lại nhấc nó đặt lên một cây khác.

Thương nhân bán hàng đã quay về thuyền, phía bến đò truyền đến tiếng nói cười náo nhiệt. Nhị Hà nhìn Hàn Tễ và Hải Châu một cái, cân nhắc một lát rồi vác sọt rảo bước về phía bến đò.

"Không sợ chúng ta trộm mất bảo bối của hắn à?" Hải Châu ngó nghiêng một cái, hỏi: "Chúng ta ở lại Quỳnh Nhai mấy ngày?"

"Hai ngày, thương nhân cần nhập hàng ở đây."

Nhị Hà vội vã quay lại thấy hai người vẫn đứng nguyên tại chỗ thì yên tâm hơn, cũng đứng sang một bên nhìn lên ngọn cây.

"Dừa của huynh bán thế nào?"

Hải Châu hỏi.

"Bán hết rồi." Nhị Hà liếc nhìn nàng, nói: "Quả tiếp theo bán cho cô nương, cô nương lấy đồ đổi với ta, hai quả dừa đổi một thước vải hoặc một đôi giày."

Hải Châu vốn chỉ thuận miệng hỏi, thấy hắn hiểu lầm ý mình lại ngại không mua. Nàng đành đợi c.o.n c.ua trên cây hái thêm hai quả dừa nữa xuống rồi ra bến đò mua một thước vải đổi cho Nhị Hà.

Hai quả dừa c.h.ặ.t vỏ đục lỗ, cắm ống hút vào để đầu giường, ban đêm khát nước uống cho tiện. Tối đến Hàn Tễ và Hải Châu ngủ trên thuyền. Những thương nhân ít tiền cũng ngủ lại trên thuyền, họ gối đầu lên hàng hóa ngủ ngay trên boong, ban đêm có lính canh gác nên không lo trộm cắp.

Tiếng ngáy hòa cùng tiếng sóng biển vang lên suốt đêm. Sáng sớm hôm sau thương nhân đều rời thuyền, Hải Châu trùm chăn ngủ thêm một canh giờ nữa.

Nàng bị nóng tỉnh, mở cửa khoang thuyền, ánh nắng ch.ói chang bên ngoài làm mắt nàng đau nhói.

Hàn Tễ nghe tiếng mở cửa cũng từ phòng bên cạnh đi ra nheo mắt nói:

"Mùa đông ở đây nóng ngang ngửa mùa hè Quảng Nam. Muội rửa mặt đi, ta đưa muội đi ăn cơm."

Hải Châu gật đầu. Một lát sau cùng hắn xuống thuyền, hai người ăn qua loa bát cháo sau đó mua hai chiếc mũ rơm đội lên đầu, thuê một người địa phương dẫn đường rồi bắt đầu đi dạo quanh đảo.

Ruộng đồng trên đảo trồng lúa nước, cây dừa mọc khắp nơi. Lá dừa rụng phơi đầy đất, khô rồi mang về làm củi đun. Tiểu hài t.ử đào hang dưới gốc dừa bắt cua hoặc hái quả dại cho cua hái dừa nhà nuôi ăn. Lão nhân xách thùng ra bãi cát đào ngao bắt ốc hoặc cắt cỏ cho trâu ăn.

"Kia là cái gì thế?"

Hải Châu đi ngang qua một nhà dân thấy trên ghế dài ngoài cửa đặt một tấm lá dừa phơi khô, bên trên rải những khối vuông màu trắng trông giống như đường.

"Là cùi dừa đấy, phơi khô để nấu canh, pha nước, nấu cháo." Phụ nhân dẫn đường gọi với vào trong nhà một tiếng rồi nhón hai miếng đưa cho Hải Châu: "Cô nương nếm thử đi."

Cùi dừa khô ngửi thấy mùi dừa nồng nàn, c.ắ.n vào giòn tan vị ngọt thanh. Hải Châu gật đầu với phụ nhân, hỏi:

"Cái này có bán không? Ta muốn mua một ít mang về cho đệ muội."

"Bán chứ, bán chứ." Phụ nhân hào hứng gọi vào trong nhà: "Ngũ đại nương, có khách muốn mua cùi dừa khô nhà bà này."

Những nhà xung quanh nghe tiếng chạy ra, ai nấy đều mang cùi dừa nhà mình ra tranh nhau chào hàng với Hải Châu.

Hải Châu mua hết, họ còn tặng nàng sáu cái quạt hương bồ làm từ lá dừa.

Hàn Tễ làm gã sai vặt xách đồ, đi theo sau Hải Châu tiếp tục dạo chơi. Buổi trưa lại gặp Nhị Hà là người tối qua sai cua đi hái dừa. Hắn đang làm gà, thấy hai người liền lau tay liền lớn tiếng gọi:

"Vào nhà ta ăn cơm không?"

"Thê t.ử Nhị Hà làm món gà dừa ngon lắm đấy."

Phụ nhân dẫn đường tranh thủ nói vào.

Hàn Tễ nhìn Hải Châu, gật đầu nói:

"Trưa nay ăn cơm trong thôn vậy."

Vào nhà Nhị Hà, nhà hắn dựng bằng gỗ và đá, trong sân che lán, mái lợp lá dừa, ngồi dưới lán ngửi thấy mùi cỏ cây khô thơm mát.

Thê t.ử Nhị Hà bổ dừa rót hai bát nước dừa bưng lên, cười với Hải Châu rồi dắt con vào bếp.

"Nhà các vị cách đây xa không? Đi thuyền mất mấy ngày?"

Phụ nhân dẫn đường tò mò hỏi.

"Sáu bảy ngày."

Hải Châu trả lời.

"Xa quá nhỉ, đi đi về về mất cả nửa tháng rồi." Phụ nhân có chút thất vọng, một lúc sau lại hỏi: "Thuyền lớn của các vị có bán không? Lấy gì đổi thì chịu bán?"

Hải Châu và Hàn Tễ nhìn nhau. Người sống ở Quỳnh Nhai ít va chạm, thiếu hiểu biết về thế giới bên ngoài. Vàng bạc ở hòn đảo này còn không thông dụng bằng vải vóc, chảo sắt, nồi niêu, họ càng không có khái niệm về giá cả. Nhưng sự xuất hiện của thương thuyền Quảng Nam đã phá vỡ sự biệt lập của hòn đảo này, người dân đảo bao đời tự cung tự cấp cũng bắt đầu nảy sinh những ý định mới.

Hàn Tễ dùng ngón tay chấm nước vẽ hình con cá lên bàn, nói:

"Các vị sống ở chỗ vây cá này, đi về hướng đuôi cá là không cần thuyền cũng đến được Quảng Nam. Phía đông đuôi cá tiếp giáp Quảng Nam còn phía tây đuôi cá thông với phủ Quế Châu."

Nhị Hà xách con gà đã làm sạch đi tới xem, hỏi vào trọng điểm:

"Chúng ta có thể qua đó được không?"

"Có hộ tịch là qua được." Hàn Tễ chỉ vào điểm đại diện cho Quảng Nam, nói: "Miễn không phải là giặc cỏ thì đều qua được."

"Hộ tịch là cái gì?"

Phụ nhân hỏi.

"Tìm tù trưởng của các vị xin ông ta cấp tín vật là được." Hàn Tễ suy tư một lát rồi nói: "Nếu tù trưởng chịu đứng ra bảo lãnh thì các vị cũng có thể đi nhờ thuyền chúng ta đến Quảng Nam hoặc Quế Châu."

Nhị Hà trầm ngâm suy nghĩ rồi xách gà vào bếp. Khoảng một nén nhang sau, hắn bưng cái niêu đất đi ra, đổ thịt gà và nước canh vào chậu đá, hơi nóng bốc lên mang theo mùi thơm thanh đạm.

"Ăn thôi." Hắn bưng thêm mấy bát cơm ra, nói: "Hai vị nếm thử đi, nơi khác không có món này đâu."

Gà mới g.i.ế.c c.h.ặ.t miếng rửa sạch m.á.u, đổ trực tiếp vào nước dừa đun, gia vị chỉ có vài lát gừng và cùi dừa non, lúc bắc ra thêm chút muối cho đậm đà, thịt gà nấu xong vẫn giữ nguyên màu sắc ban đầu. Hải Châu múc muỗng canh uống trước, vị canh rất ngon, nàng gắp miếng cánh gà ăn thử thấy thịt gà rất mềm, ngấm nước sốt, ngọt thanh và không hề có mùi tanh.

"Huynh cũng ăn đi, ngon lắm đấy." Hải Châu gắp hai miếng gà bỏ vào bát Hàn Tễ nói: "Thịt gà nguyên chất, chắc chỉ có gà địa phương mới làm ra được hương vị này."

Hàn Tễ nếm thử hai miếng, nói:

"Lúc về chúng ta mua mấy con gà và sọt dừa mang về cho người nhà nếm thử. Nguyên liệu đơn giản mà nấu ra món gà tươi ngon thế này, còn ngon hơn cả hầm sâm với kỷ t.ử nhiều."

Hải Châu nói với Nhị Hà, hắn đồng ý để dành cho nàng một sọt dừa.

Ăn xong, Hàn Tễ lấy ra một thỏi bạc năm lượng đặt lên bàn nói:

"Thỏi bạc này mua được một súc vải tốt đấy. Nếu không muốn lấy bạc, lát nữa huynh theo ta ra bến đò, ta lấy vải cho huynh."