Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 357: Lần đầu đi thuyền buôn ra biển (2)


Diêu Thanh Mạn cũng cười bất lực. Gần đến cửa nhà, nàng ấy gọi vọng vào trong:

"Nương, có khách đến."

Cha nương Diêu Thanh Mạn biết Hải Châu và Hàn Tễ từng làm người nhà ngoại trong ngày Thanh Mạn xuất giá nên cảm kích vô cùng. Tối đến nấu cơm, họ mang hết những thứ tốt trong nhà ra làm một bàn tiệc thịnh soạn.

Đêm đến trên đảo đốt lửa trại. Các ngư nữ mang rượu trái cây nhà làm ra bày bán quanh đống lửa. Để mời gọi khách, họ vây quanh lửa trại nhảy múa theo nhịp trống, người xem đi qua đều sẽ mua chút rượu.

"Các huynh đi thuyền mà cũng náo nhiệt thế này à, vui thật đấy."

Hải Châu đứng một bên nhìn không chớp mắt. Những ngư nữ này đeo vỏ sò và ốc biển sặc sỡ trên tay chân, eo và tóc, khi nhảy phát ra tiếng lách cách vui tai, vừa đẹp mắt vừa vui tai.

"Càng đi về phía trước càng náo nhiệt, chỗ nào đông người là náo nhiệt nhất."

Hàn Tễ nói.

Sau một đêm, khi trời vừa tờ mờ sáng hai chiếc thuyền quan chở những thương nhân còn ngái ngủ lại tiếp tục hành trình đến bến giao dịch tiếp theo.

Bến giao dịch tiếp theo là ở Quỳnh Nhai, đi từ vùng biển gần Quảng Nam về hướng tây bắc.

Hải Châu đứng trên thuyền nhìn vùng đất nổi trên biển xa xa, hỏi:

"Chúng ta cứ thế đi qua không sao chứ?"

"Quỳnh Nhai còn hoang dã hơn Quảng Nam, khí hậu ẩm nóng hơn nhiều. Triều đình không phái người tiếp quản nên hoàn toàn ở trạng thái tự sinh tự diệt. Quỳnh Nhai do tù trưởng địa phương cai quản cũng coi là dễ nói chuyện. Ta đã thương lượng với ông ta rồi, chỉ qua lại buôn bán không can thiệp chuyện địa phương nên ông ta cho phép thuyền của chúng ta qua lại." Hàn Tễ gõ nhẹ vào mạn thuyền nói: "Vòng qua Quỳnh Nhai là phủ Quế Châu. Phủ Quế Châu tiếp giáp Đại Lý quốc. Đại Lý quốc tuy cũng giáp biển nhưng có núi có sông có người, lương thực rất dồi dào, năm ngoái một nửa lượng lương thực thịt thà đều mua từ Đại Lý quốc đấy."

Hải Châu chăm chú nghe hắn giảng giải, lại hỏi:

"Điểm cuối cùng là Đại Lý quốc sao?"

"Trước mắt là vậy, đi tiếp về phía nam sóng gió lớn quá, trên biển còn có hải tặc nguy hiểm lắm."

Xuất phát lúc trời tờ mờ sáng, hoàng hôn chưa buông đã đến bến đò Quỳnh Nhai. Hải Châu chưa xuống thuyền đã thấy những cây cao v.út, nàng nhận ra những trái dừa xanh trên cây, đây là cây dừa.

Thuyền quan dừng lại, người ở bến đò nhận lấy neo đóng xuống bãi cát. Thương nhân khuân hàng xuống thuyền, binh lính canh gác thuyền. Hải Châu và Hàn Tễ đợi người trên thuyền xuống gần hết mới đi xuống.

"Ở đây có loại cua biết leo cây, chúng sống trên bờ, lát nữa muội quan sát kỹ xem có phát hiện được con nào không."

Hàn Tễ dẫn Hải Châu đi đến dưới gốc dừa, hắn tiện tay rút thanh kiếm bên hông ra, gạt lá khô trên mặt đất tìm cửa hang.

Hải Châu liếc hắn một cái, ngước nhìn lên cây nghi ngờ hỏi:

"Huynh đừng có lừa ta, cua mà biết leo cây á?"

"Sao dám lừa muội, không tin muội hỏi người địa phương mà xem."

Hải Châu nhìn vào trong đảo, không nói gì.

Hàn Tễ cười, hắn phát hiện rời khỏi môi trường quen thuộc, Hải Châu bất giác bắt đầu ỷ lại vào hắn.

"Tìm thấy rồi." Hắn kéo nàng ngồi xổm xuống, chỉ vào cửa hang nói: "Người địa phương bảo loại cua này ban ngày sống trong hang, ban đêm mới bò lên cây, chúng ăn thịt, ăn trái cây, ăn cỏ và thích nhất là ăn cùi dừa trên cây."

Mũi kiếm sắc bén chọc vào cửa hang gạt ra lớp bùn cát cứng, trong hang phát ra tiếng cành lá gãy khe khẽ. Ngay sau đó, một cái càng to tướng màu đen đỏ thò ra kẹp c.h.ặ.t lấy mũi kiếm.

Hàn Tễ nhìn Hải Châu thấy nàng kinh ngạc trợn tròn mắt liền đắc ý rút mũi kiếm ra. Một c.o.n c.ua khổng lồ bị lôi ra ngoài, mai hơi vàng, càng có màu đỏ, khớp càng to khỏe, càng trái và càng phải không to bằng nhau.

Hải Châu nhặt cành cây chọc vào hang của nó, dưới lớp bùn cát chôn đầy xơ dừa, thảo nào nàng nghe thấy tiếng cành lá gãy. Nàng lại ngước nhìn lên cây, nói:

"Nó biết leo cây thật à?"

"Ta còn lừa muội được sao? Thật trăm phần trăm, tối đến ta dẫn muội đi xem." Hàn Tễ nhấc c.o.n c.ua lên, nói: "Đi thôi, chúng ta tìm chỗ ăn cơm trước đã, tối nay ăn cua dừa."

Đi ngang qua sạp bán dừa, Hàn Tễ bỏ tiền mua hai quả dừa xanh đã c.h.ặ.t vỏ. Chủ quán đưa hai cọng rơm, hắn ngắt đầu bỏ đuôi c*m v** nước dừa đưa cho Hải Châu, nói:

"Nếm thử đi, ngọt lắm."

Hải Châu hút một ngụm thấy vị ngọt thanh mát liền uống thêm ngụm nữa, nói:

"Sao không thấy thương nhân mang quả này về bán nhỉ?"

"Nặng quá, lại chiếm chỗ, một lý do nữa là số lượng ít mà cây cao quá, hái dừa xuống không bõ công bán."

Thời tiết Quỳnh Nhai nóng hơn Quảng Nam nhiều, người ở đây đa số mặc áo ngắn hở tay và không phân biệt nam nữ đều ăn mặc như vậy. Họ thấy người mặc áo dài quần dài váy dài là biết người nơi khác đến, người trên đường ai nấy đều nhiệt tình mời chào khách vào nhà ăn cơm.

Hàn Tễ từ chối hết, ra ngoài hắn vẫn tin tưởng t.ửu lầu khách đ**m hơn. Hắn thuận tay ném c.o.n c.ua dừa cho một nữ hài, tay kia nắm lấy tay Hải Châu. Ở nơi xa lạ và hoang dã này, chẳng ai vì một nam một nữ nắm tay nhau mà làm ầm ĩ cả.

Vào t.ửu lầu, Hàn Tễ bảo tiểu nhị:

"Lên trước sáu c.o.n c.ua dừa, còn lại ngươi xem thế nào thì làm, có đặc sản địa phương gì cứ mang lên hết."

Tiểu nhị vui vẻ vâng dạ chạy xuống bếp sau.

"Gạo ở đây ngon lắm, có gạo đen còn có gạo đỏ, lần trước ta đến đã ăn cơm lam rồi."

Hàn Tễ nói.

Hải Châu phát hiện đi cùng Hàn Tễ nàng chẳng cần lo nghĩ gì cả. Hắn không mang gã sai vặt, mọi việc ăn mặc ngủ nghỉ đều tự tay lo liệu lại còn chăm sóc nàng rất chu đáo.

Uống hết nửa quả dừa, Hải Châu gọi tiểu nhị hỏi nhà xí ở đâu. Tiểu nhị chỉ hướng, Hàn Tễ đi theo Hải Châu.

"Huynh cũng muốn đi tiểu à?"

Hải Châu liếc nhìn.

"... Ta canh chừng cho muội."

Hắn đi cùng nàng đến nhà xí, trước khi nàng vào hắn vào trước kiểm tra một lượt đảm bảo không có ai nấp bên trong mới cho nàng vào.

Hải Châu nhìn hắn thêm vài lần, Hàn Tễ nhịn cười thức thời đi ra xa một chút.

Trong t.ửu lầu ồn ào tiếng người nhưng không át được tiếng nước chảy róc rách. Hàn Tễ xoa xoa tai, đợi người đi ra liền lảng sang chuyện khác:

"Tối nay vẫn ngủ trên thuyền à?"

Câu này hắn đã hỏi trên thuyền rồi. Hải Châu nghe hắn hỏi lại liền hiểu ngay là hắn đã nghe thấy gì đó. Với tinh thần không thể để mỗi mình mình xấu mặt, nàng nghiêm mặt nói:

"Lát nữa huynh đi tiểu ta cũng canh chừng cho huynh."

--