"Tam thúc, trước đây thúc nói về chuyện của hồi môn con vẫn chưa bàn tới. Hôm nay thúc cũng thấy rồi đấy, trong tay con không thiếu bạc nên của hồi môn con sẽ tự chuẩn bị, tiền của thúc cứ giữ lại mà lo sinh hoạt." Hải Châu vừa nựng má phính của Tinh Châu vừa nói: "Cả nhà già trẻ lớn bé, thúc giữ nhiều tiền trong tay thì trong lòng cũng yên tâm hơn chút."
Sau này nàng xuất giá, mọi việc ăn mặc chi tiêu trong nhà chắc chắn phải giao cho Tề lão tam lo liệu. Có lão nương và huynh trưởng lại thêm con nhỏ, ít nhất có bốn người cần nuôi dưỡng, dù có nàng giúp đỡ thì áp lực vẫn không nhỏ.
"Trong lòng ta tự có tính toán, không cần con phải lo thay đâu." Tề lão tam đã quyết nên không nghe Hải Châu nói. Hắn nhón một hạt đậu phộng rang chín ném vào đĩa, nói: "Ta đã hỏi thăm rồi, tìm được thợ mộc tay nghề giỏi đặt làm tủ đỏ, bàn ghế, hộp gương, thùng đựng đồ trang điểm, rương tiền, thùng con cháu, nhất định sẽ gả con đi thật nở mày nở mặt."
"Nhà huynh ấy cũng đâu có thiếu mấy thứ này."
Hải Châu lẩm bẩm.
"Không thiếu thì cũng là của nhà người ta, của hồi môn là tấm lòng của chúng ta." Tề A Nãi lên tiếng, "Nghe lời tam thúc con đi, có những khoản có thể tiết kiệm nhưng có những khoản thì không nên tiết kiệm đâu."
Không thể phủ nhận, trong lòng Hải Châu vẫn thấy vui, giọng nàng nhẹ nhàng hơn:
"Vậy được rồi, đa tạ tam thúc tam thẩm thương con."
Tinh Châu "a" một tiếng, Triều Bình cầm khăn lau nước miếng cho bé vẻ mặt ghét bỏ:
"Cái đồ dãi rớt."
Tinh Châu toét miệng cười với cậu bé.
Đông Châu lười biếng vươn vai, phủi bụi trên tay, nói:
"Muội đi đun nước đây, muội mệt rồi."
Nàng không muốn nghe chuyện tỷ tỷ có gả hay không.
Đông Châu ra khỏi cửa, Tề A Nãi bĩu môi nói:
"Con bé không vui đấy."
Hải Châu đặt Tinh Châu xuống đi theo ra ngoài. Đông Châu nghe tiếng bước chân quay lại nhìn, rồi lại quay đi thổi ống lửa.
"Không vui à?"
Hải Châu hỏi thẳng.
"Cũng tàm tạm, hình như cũng không hẳn." Đông Châu nhóm lửa, bẻ cành cây nhỏ nhét vào bếp rồi nhìn chằm chằm ngọn lửa nói: "Đừng để ý đến muội, lát nữa là muội ổn thôi."
Hải Châu chiều ý nàng ấy không nói gì nữa. Thực ra nàng hiểu, nhu cầu tình cảm của Đông Châu đối với người thân rất mãnh liệt. Có lẽ vì chuyện Tần Kinh Nương tái giá nên nàng ấy rất bài xích chuyện kết hôn và ra sức muốn duy trì cái gia đình nhỏ trong lòng mình.
"Sau này chúng ta làm hàng xóm, muội từ sáng đến tối đều có thể gặp ta mà."
Hải Châu không nhịn được nói.
"Muội hiểu." Đông Châu gật đầu, nàng ấy có chút ngượng ngùng nài nỉ: "Tỷ, tỷ đừng an ủi muội, trong lòng muội đều hiểu cả chỉ là bệnh cũ lại tái phát thôi. Tỷ đừng an ủi nữa, không thì muội càng khó chịu hơn."
"Được rồi, muội đun nước đi, ta về phòng nằm trước đây."
Hải Châu tôn trọng ý nàng ấy, đi ra khỏi bếp về phòng.
Đông Châu thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm ngọn lửa đang nhảy múa khẽ thở dài. Nàng ấy hiểu rõ vấn đề của mình, cũng may mắn là Phong Bình không hay lo âu nhiều như nàng ấy.
Đêm đã khuya, ngõ nhỏ yên tĩnh trở lại. Theo tiếng đóng cửa cuối cùng vang lên, cả nhà Hải Châu cũng lần lượt đi ngủ.
Lúc này Hàn Tễ vẫn còn chong đèn trong thư phòng giải quyết công vụ. Hắn sắp xếp lại những việc cần làm trong tay suốt gần một tháng qua. Khi tiếng mõ cầm canh vang lên, hắn mới đau đầu ch.óng mặt gác b.út lông xuống.
"Lấy nước nóng vào đây."
Hắn gọi vọng ra ngoài.
Gã sai vặt đang ngủ gà ngủ gật giật mình tỉnh giấc, hắt hơi một cái rồi chạy xuống bếp xách nước nóng lên.
Hàn Tễ về phòng ngâm mình trong nước nóng rồi ngã xuống giường ngủ mê mệt. Thức đến nửa đêm nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy hắn lại tinh thần sảng khoái. Ăn sáng xong chào hỏi cha nương thu dọn hành lý rồi cưỡi ngựa phi thẳng ra bến tàu, dẫn theo hai chiếc thuyền buôn đi về phía tây.
Đến Vĩnh Ninh nghỉ qua đêm, rồi đón Hải Châu đưa nàng lên thuyền du ngoạn sơn thủy, đi dọc theo đường bờ biển dài về phía tây. Mỗi khi đi qua một bến tàu, trên thuyền lại có thêm thương nhân mới lên, người mang theo hải sản khô và vải vóc, người đi tay không chuẩn bị buôn đi bán lại dọc đường.
Hai chiếc thuyền quan đi trên biển năm ngày thì đến một hòn đảo nằm ở cực tây phủ Quảng Nam. Nhà ngoại của Diêu Thanh Mạn ở trên đảo này, đây cũng là trạm giao dịch đầu tiên của các thương nhân.
"Tết năm nay Diêu Thanh Mạn không về Vĩnh Ninh, Thẩm Toại về điểm danh cái rồi đi luôn. Ta nghe nhị tẩu huynh ấy nói nương huynh ấy ngày nào cũng c.h.ử.i mắng ở nhà." Hải Châu quay sang nhìn Hàn Tễ, hỏi: "Huynh có biết giữa họ xảy ra mâu thuẫn gì không?"
"Diêu Thanh Mạn trước tết đã đi thuyền về nhà ngoại, bảo là nhớ cha nương, Thẩm Toại cũng đi theo ăn tết ở nhà nhạc phụ hắn luôn." Thương nhân trên thuyền đã xuống gần hết, Hàn Tễ kéo Hải Châu xuống khoang ở, nói: "Ta hỏi thăm rồi, tối nay bắt Thẩm Toại mời cơm."
Gần một năm nay do thương thuyền thường xuyên ghé lại, trên đảo cũng xây thêm một khách đ**m mới cho thương nhân nghỉ chân. Hàn Tễ vào xem qua, thấy điều kiện khá đơn sơ bèn nói với Hải Châu:
"Tối nay chúng ta vẫn ngủ trên thuyền nhé?"
"Được."
Hai người tản bộ dọc theo con phố mới hình thành. Ngư dân trên đảo mang hải sản khô nhà làm cùng vỏ sò ốc biển đẹp mắt hay là trân châu mai rùa ra trao đổi lấy vải vóc, gốm thô, đồ sứ với thương nhân.
"Cái bô này được đấy, bao nhiêu tiền?"
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng. Hải Châu và Hàn Tễ quay lại thì thấy Thẩm Toại đang đỡ Diêu Thanh Mạn bụng bầu vượt mặt xem đồ gốm ở sạp hàng.
"Tiểu Lục ca."
Hải Châu gọi một tiếng. Nhìn thấy bụng Diêu Thanh Mạn thì nàng khẽ hô lên, cái bụng này còn to hơn lúc Bối Nương sắp sinh nhiều.
“Hải Châu, Hàn huynh, sao hai người lại ở đây?”
Thẩm Toại rất ngạc nhiên vui mừng.
"Qua thăm hai người đấy."
Hàn Tễ thuận miệng nói dối.
"Vậy ta coi là thật nhé, đi, về nhà rồi nói."
Thẩm Toại đỡ Diêu Thanh Mạn dẫn mọi người về nhà, hắn đến đây ở nhà nhạc phụ.
"Thai nhi lớn thế này, bây giờ tỷ ăn uống tốt không?"
Hải Châu đi bên kia Diêu Thanh Mạn hỏi.
Diêu Thanh Mạn gật đầu, buồn bực nói:
"Nhanh đói lắm nhưng nương và đại tỷ ta đều không cho ăn nhiều, sợ con to quá khó sinh."
"Cũng nên ăn ít đi chút, tỷ chịu khó thêm hai tháng nữa sinh xong muốn ăn gì thì ăn."
Hải Châu an ủi nàng.
Diêu Thanh Mạn cười khổ thở dài:
"Lúc biết m.a.n.g t.h.a.i đôi ta vui mừng được hơn nửa tháng, giờ thì hối hận rồi, mệt c.h.ế.t đi được."
Nàng ấy liếc nhìn nam nhân đi phía trước rồi hạ giọng nói:
"May mà ta về đây. Hồi đại hội tỷ võ bà bà ta chẳng đi đấy sao, bà ấy cứ dặn dò ta phải ăn nhiều tẩm bổ, thái độ tốt lắm, ta còn tưởng bà ấy vì đứa bé mà chấp nhận ta rồi. Ai ngờ nửa tháng sau, nhị tẩu hắn gửi tay nải đồ đạc còn có một bức thư, tẩu ấy dặn ta ăn ít thôi. Thẩm Toại cũng bảo ta nghe lời nhị tẩu."
Hải Châu tặc lưỡi hai tiếng.