Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 355: Thuyền buôn của Hải Châu (2)


Hải Châu bò lên lưng hắn, vòng tay ôm cổ hắn, nói:

"Tổ yến nhờ nương huynh giao cho thương đội bán đi kinh đô rồi. Kết toán nốt số tiền còn lại là qua tết họ có thể giao thuyền cho ta."

"Muội định dùng thế nào?"

"Cho thuê trước đã, ta đã b.ắ.n tin ra ngoài và có hai người đến hỏi giá rồi." Hải Châu kéo vạt áo đang co rút lên, nói: "Ta định sang năm đi theo thuyền quan ra khơi một chuyến, đi về hướng tây xem sao."

"Có mang ta theo không?"

Hàn Tễ hỏi.

"Huynh rảnh không?"

Không rảnh cũng phải rảnh.

"Cứ giao cho ta sắp xếp."

Hắn nói.

Hàn Tễ ở Vĩnh Ninh ba ngày, đến ngày hai mươi lăm tháng chạp chuẩn bị rời Vĩnh Ninh về phủ thành. Bữa sáng hôm đó hắn sang nhà Tề gia ăn cùng mọi người đồng thời mời họ tết này lên phủ thành chơi.

Tề lão tam húp ngụm cháo nuốt trôi miếng thức ăn trong miệng, hắng giọng hỏi:

"Hôn sự của con và Hải Châu tính thế nào? Sau khi cưới định ở đâu? Ở phủ Đề đốc trên phủ thành hay Tướng quân phủ ngoài đảo?"

Nhắc đến hôn sự trong lòng Hàn Tễ liền vui vẻ, hắn tưởng trưởng bối Tề gia có ý định bàn chuyện cưới xin bèn buông bát đũa trịnh trọng nói:

"Con định sau khi thành thân sẽ cùng Hải Châu sống trên đảo cho tiện việc ra khơi. Nhưng con chưa bàn bạc với cha nương, lần này về con sẽ thương lượng với họ, sang năm nương con sẽ dẫn bà mối sang bàn định ngày cưới. Mọi người thấy con sắp xếp như vậy có được không?"

Tề lão tam nhìn sang Hải Châu, hai đứa này ngầm thương lượng xong rồi à? Bàn định ngày cưới gì cơ? Sao hắn không biết gì cả?

"Bàn định ngày cưới gì chứ?" Hải Châu ngạc nhiên, giải thích: "Tam thúc ta chỉ muốn chốt chuyện nhà cửa trước thôi. Nếu ở Tướng quân phủ trên đảo thì phải mua trước mấy căn nhà dân gần đó rồi xây lại để sau này tiện dọn vào."

"À." Hàn Tễ tiu nghỉu, mừng hụt một phen. Hắn cầm đũa tiếp tục ăn cơm, nói: "Ở trên đảo thì ta về bảo quản gia đi thương lượng với chủ nhà trước, tháng giêng mọi người sang là vừa kịp mua. Tam thúc, thúc định xây nhà to cỡ nào?"

"Hai gian là được, xây thêm mấy cái viện nhỏ, già trẻ trong nhà mỗi người một viện riêng." Tề lão tam nói thật với hắn: "Trong tay ta có hơn bốn ngàn ba trăm lượng, nhiều nhất bỏ ra ba ngàn năm trăm lượng mua đất xây nhà sắm sửa đồ đạc, còn lại phải để dành sinh hoạt, còn cả của hồi môn cho Hải Châu nữa, ta sẽ lo liệu."

Chuyện của hồi môn trước đây hắn chưa nói, Hải Châu cũng là lần đầu nghe thấy. Nàng theo bản năng định từ chối, tuy mua thuyền buôn nhưng trong tay nàng vẫn còn chút tiền tiết kiệm. Nhưng chuyện này không tiện tranh luận trước mặt Hàn Tễ, nàng nén lời lại ăn xong thì tiễn hắn ra bến tàu.

"Muội định bao giờ gả cho ta? Nói cho ta biết một tiếng để ta còn chuẩn bị trước."

Trên đường đi Hàn Tễ hỏi.

Sang năm mùng bốn tháng chín là nàng tròn mười tám tuổi. Hải Châu nói:

"Mùa đông sang năm hoặc là mùa xuân năm sau nữa. Huynh bảo nương huynh chọn ngày đi, ta thế nào cũng được."

"Vậy mùa đông sang năm đi." Hàn Tễ chốt luôn. Tính ngày thì nhiều nhất còn mười một tháng nữa, có kỳ hạn cụ thể là có hy vọng. Hắn không nhịn được cười vài tiếng kìm nén sự kích động, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Ta về sẽ lấy bát tự đi xem ngày lành, sang năm cha nương ta sẽ sang xin cưới."

Hải Châu không có ý kiến gì, đi theo hắn ra bến tàu. Bến tàu chỉ có một chiếc thuyền quan đang neo đậu, binh lính và người lái thuyền đã đợi sẵn.

"Huynh về đi, ta không tiễn nữa."

Nàng nói.

Hàn Tễ gật đầu, trước khi đi hỏi:

"Tết này có muốn ta sang đón mọi người lên phủ thành chơi không?"

Hải Châu xua tay. Tết nhất nhà hắn chắc khách khứa đông đúc, nàng không muốn sang đó chen chúc. Cả nhà tự đón tết cho thanh tĩnh.

Hàn Tễ có chút hụt hẫng. Khi thuyền rời bến, hắn quay đầu lại nhìn thấy nàng vẫn đứng tại chỗ nhìn theo, thấy hắn quay lại còn giơ tay vẫy vẫy. Cũng không phải hoàn toàn vô tâm vô phế, vẫn là luyến tiếc hắn. Hàn Tễ nghĩ vậy lại hết buồn.

Thuyền quan đi xa dần trên biển, Hải Châu thu hồi tầm mắt xoay người đi về hướng thôn Hồng Thạch. Nàng đi đón nương và Bình Sinh sang ngõ Đá Xanh ăn tết cùng, đi theo còn có cả con ch.ó vàng lớn.

Ăn cái tết náo nhiệt xong, đến mùng sáu tháng giêng Mao Tiểu Nhị đến ngõ Đá Xanh tìm Hải Châu, nói: "Bến tàu có chiếc thuyền buôn đến bảo là thuyền cô nương mua, họ giao đến cho cô nương."

Hải Châu nhanh như chớp chạy ra ngoài, người trong nhà cũng chạy theo. Hàng xóm láng giềng đang rảnh rỗi tán gẫu trong ngõ cũng tò mò đi theo xem.

"Các người đông thế này định đi đâu đấy?"

Nam nhân đang uống rượu trong quán hỏi.

"Thuyền Hải Châu mua đến rồi, chúng ta qua xem thử."

"Tiểu nhị, rượu và thức ăn cứ để đó cho ta, lát nữa ta về ăn tiếp uống tiếp."

Nam nhân bưng bát rượu uống cạn một hơi rồi cũng sải bước chạy theo.

"Chiếc thuyền này của Hải Châu mua bao nhiêu tiền thế?"

Người không rõ chuyện hỏi thăm.

"Nghe nói hình như hơn một vạn lượng, một vạn lẻ mấy ấy, đắt hơn thuyền buôn trong tộc chúng ta mua một hai ngàn lượng."

"Cô nương ấy lấy đâu ra nhiều bạc thế? Hai năm liền vừa mua nhà vừa mua thuyền."

Có người tặc lưỡi, hắn tích cóp mười năm không được nổi một ngàn lượng, không biết đến già có để lại được tiền mua thuyền buôn cho con cháu không.

"Dù sao cũng không phải trộm cướp."

Hàng xóm ngõ Đá Xanh không tiếp lời kiểu này. Người đi biển có nhiều cơ hội phát tài nhưng không phải người trong nhà thì mánh lới làm ăn ai mà nói ra ngoài.

Đến bến tàu họ chào hỏi Hải Châu rồi cũng bước lên thuyền, nghe thợ đóng thuyền giới thiệu với Hải Châu boong thuyền dùng gỗ gì, sơn loại gì, buồm dùng keo gì dán.

"Kích thước lớn hơn thuyền buôn tộc ta mua một chút, khoang thuyền có thể chứa nhiều hàng hơn."

Nam nhân tộc họ Trần đi một vòng rồi nói.

"Nghe thợ thuyền bảo đáy thuyền bọc sắt, thân thuyền càng nặng càng chịu được sóng gió, dù đáy thuyền va phải đá ngầm cũng không bị nước vào chìm thuyền." Cha Nhị Vượng tắc lưỡi, nói: "Ta cũng muốn đổi sang chiếc thuyền thế này."

Nói thì nói vậy chứ ông cũng chẳng ôm hy vọng, hơn một ngàn cân sắt, dân thường có bỏ nhiều tiền cũng chưa chắc mua được.

Nghiệm thu thuyền xong trời cũng tối, Hải Châu mời thợ thuyền ra t.ửu lầu ăn cơm rồi thuê phòng trọ cho ông ta nghỉ sau đó nàng mới về nhà.

Hôm sau người muốn thuê thuyền nghe tin kéo đến trước sau có bảy nhà. Sau khi xem xét nhân phẩm, Hải Châu chọn cho một nam nhân tính tình trầm ổn thuê với giá sáu trăm lượng một năm, đồng thời ký hợp đồng tại quan phủ. Nếu thuyền chìm trên biển, người thuê phải chịu trách nhiệm bồi thường.

Đêm đến Hải Châu cùng cả nhà ngồi quanh lò sưởi ấm. Mấy hôm nay mưa phùn rả rích, không khí vừa ẩm vừa lạnh, trong phòng cũng ẩm ướt nên phải đốt lò sưởi cho khô ráo.

--