Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 354: Thuyền buôn của Hải Châu (1)


"Không khó đâu, lúc đào đất trên đảo ta cũng từng gánh đất rồi."

Hàn Tễ nói.

"Giờ này hai người định đi đâu thế?"

Có người nghe thấy tiếng nói chuyện liền ra hỏi.

Hàn Tễ cứng họng. Lúc trước đầu óc nóng lên mới nảy ra ý định này, giờ nghĩ lại mới thấy hối hận. Có ai đi biếu quà tết cho nhạc mẫu vào buổi tối thế này đâu.

"Đi sang chỗ nương ta một chuyến, ngày mai Vu thúc ngồi thuyền về quê nên tối nay qua trò chuyện chút."

Hải Châu bình thản đáp lời.

Ra khỏi ngõ lại gặp những người ăn cơm xong ra ngoài hóng gió tán gẫu. Hải Châu và Hàn Tễ phải giải thích dọc đường đi, người quen trên trấn nhiều quá mãi đến khi ra khỏi trấn mới không còn ai hỏi han nữa.

Đứng trên con đường gió lạnh rít gào, Hải Châu nhéo hắn một cái. Hàn Tễ bật cười nàng cũng cười theo, thật là quá hoang đường.

"Đi thôi, chậm trễ nữa nương ta ngủ mất đấy."

Hải Châu nói.

Hàn Tễ điều chỉnh gánh nặng, gánh một bên vai hai cái sọt lủng lẳng trước sau. Hắn đưa một bàn tay ra nắm lấy tay Hải Châu, hỏi:

"Muội có nhớ ta không?"

"Có nhớ."

"Cũng phải thôi, cuộc sống của muội náo nhiệt quá mà, khó mà nhớ đến ta được. Không như ta, ta ở trên thuyền giữa biển sâu cũng nhớ đến muội, ở trên đảo cũng nhớ đến muội, mặt trời mọc nhớ đến muội, mặt trời lặn nhớ đến muội, thấy ánh trăng nhớ đến muội, thấy chim biển, thấy rùa biển bò lên đảo hay nhặt được vỏ ốc đẹp... cũng đều nhớ đến muội."

Hải Châu cong khóe miệng, nhìn bầu trời đen kịt cười không thành tiếng.

"Ta nghe thấy muội cười đấy." Hàn Tễ siết nhẹ tay nàng, bất mãn nói: "Muội không có gì muốn nói à?"

Trả lời hắn là tiếng cười khúc khích, Hải Châu cười ranh mãnh nói:

"Huynh nói không sai, ta thấy mặt trời là mặt trời, thấy ánh trăng là ánh trăng, thấy chim là chim chứ chẳng nhớ gì đến huynh cả."

Hàn Tễ im lặng, hắn vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng bước chân nặng nề giẫm lên đá sỏi lạo xạo.

"Sao không nói gì thế? Giận à?"

Hải Châu lắc lắc tay hắn.

Hàn Tễ vẫn không lên tiếng. Nàng cố ý chọc giận hắn mà lời nàng nói cũng là thật.

Thôn Hồng Thạch đã ở trước mặt, tiếng ch.ó sủa trong thôn văng vẳng bên tai. Hải Châu như không nhận ra thái độ của hắn, tiếp tục nói:

"Chắc là tiểu Hoàng đang sủa đấy, tối nay huynh gánh hai sọt đồ sang chắc vui nó đến rụng đuôi mất."

Hàn Tễ lạnh lùng "ừ" một tiếng.

Vào thôn, để tránh làm kinh động mọi người mở cửa hỏi han nên hai người đều im lặng. Quen cửa quen nẻo đến gần nhà Vu Lai Thuận, Hải Châu vừa đến gần, con ch.ó vàng lớn nghe ra tiếng bước chân của nàng liền bắt đầu sủa ầm ĩ đầy phấn khích.

"Tiểu Hoàng," Tần Kinh Nương gọi một tiếng, bà ấy đang đun nước rửa chân nên gọi vọng vào trong nhà: "Lão Vu, ông mở cửa xem sao, Tiểu Hoàng sủa dữ quá."

"Chắc là người qua đường thôi." Vu Lai Thuận cầm lấy con d.a.o đốn củi để ở góc tường đi ra, nghe thấy tiếng gõ cửa cảnh giác hỏi: "Ai đấy?"

"Là cháu, Hải Châu đây, Vu thúc mở cửa giúp cháu với."

Nghe tiếng Hải Châu, Vu Lai Thuận nhìn con ch.ó đang sủa không ngừng rồi cài d.a.o sau lưng rút then cửa. Thấy là Hải Châu và Hàn Tễ, ông vứt d.a.o đốn củi mở toang cửa nhiệt tình nói: "Mau vào đi, sao lại sang giờ này? Kinh Nương, Hải Châu và nữ tế sang này."

Cửa mở, người vào, con ch.ó vàng thức thời im bặt ngay. Nó l.i.ế.m mép đứng trong sân vẫy vẫy cái đuôi lấy lệ.

"Cái con ch.ó ngốc này."

Tần Kinh Nương đi ra mắng một câu.

Con ch.ó vàng cụp tai xuống đi theo sau bà ấy ra đón rồi hít hít mũi ngửi chân Hải Châu và Hàn Tễ. Người vào nhà còn sọt để lại dưới mái hiên, nó chạy vòng quanh hai cái sọt hít hà, cái đuôi vẫy càng lúc càng tít.

Một lát sau Hải Châu và Hàn Tễ đi ra, nó nhiệt tình tiễn khách ra cửa rồi đi theo Vu Lai Thuận tiễn hai người một đoạn ra khỏi thôn.

Khuất tầm mắt mọi người, Hải Châu chủ động khoác tay Hàn Tễ co ro nói:

"Lạnh thật đấy, lạnh buốt thấu xương."

Hàn Tễ nén giận nắm lấy tay nàng ủ trong lòng bàn tay. Đi ngang qua một đống đá vụn, hắn trở tay ôm vai nàng kéo ra sau đống đá. Đống đá chắn gió, hắn đứng bên ngoài che chở người trong lòng, sau đó im lặng nâng cằm nàng lên rồi cúi mặt xuống.

"Hôn lệch rồi."

Hải Châu cười khẽ.

Ngay sau đó cái miệng chọc người tức giận bị chặn lại. Hàn Tễ c.ắ.n nhẹ nàng một cái, một tay siết c.h.ặ.t eo nàng.

Đống đá vuông này là đá vụn dỡ xuống khi xây nhà xây tường to nhỏ không đều, chạm nhẹ là lăn lông lốc. Hải Châu lùi lại hai bước, chân tìm được tảng đá lớn đứng lên, chiều cao đột ngột tăng lên, tay trên eo thuận thế trượt xuống.

Hàn Tễ cứng người trong chốc lát, đầu lưỡi tê rần lập tức đuổi theo.

Gió biển ẩm lạnh gào thét thổi qua, cọ vào đá phát ra âm thanh sắc nhọn. Nhưng sau đống đá lại nóng hừng hực, người vừa nãy còn kêu lạnh giờ xương cốt đều nóng lên. Tiếng hít thở dồn dập hòa vào tiếng gió, dọa con chuột đi kiếm ăn đêm sợ hãi rụt cổ ở cửa hang không dám thò đầu ra.

Một bàn tay to luồn vào trong áo bông nhỏ, Hải Châu co rúm người lại, hắn liền dừng động tác.

Hàn Tễ buông nàng ra rồi dựa vào tảng đá lạnh lẽo nhìn vào màn đêm để bình ổn hơi thở.

"Này." Hải Châu đá hắn một cái, nói: "Lúc trước ta lừa huynh đấy."

"Bây giờ muội nói mới là lừa ta."

Hàn Tễ nhanh ch.óng đáp lời.

Hải Châu "xì" một tiếng, nàng cũng dựa vào đống đá nghiêng đầu nhìn hắn hỏi:

"Còn giận không?"

"Không giận, muội vẫn nhớ ta mà."

Hắn nói đầy ẩn ý.

Hải Châu giẫm lên chân hắn, hắn cười khẽ thành tiếng nói:

"Nói chuyện khác đi, chán quá."

"Phủ thành lại có Bố chính sử mới đến chưa?"

"Chưa đâu, chưa có tin tức gì cả, chắc phải sang năm mới. Học chính cũng thành thật rồi, chắc hắn tra ra được chút gì đó nhưng trong đó không có Hầu phủ dính líu, hắn cũng chẳng cần thiết vì Bố chính sử mà g.i.ế.c một ngư dân bình thường. Giờ hắn ngoan ngoãn ru rú trong phủ cũng không dám động đến chính sự Quảng Nam, càng đừng nói chuyện ra biển." Quả nhiên, nói chuyện công việc hắn liền bình tĩnh lại, tiếp tục nói: "Bọn ta đi biển sâu, hòn đảo kia bị hải tặc chiếm là bọn cướp ngoại lai, nói xì xồ xì xào chẳng hiểu gì, mất hai ngày mới đ.á.n.h hạ được. Gà vịt và lợn thả hết lên đảo rồi, sang năm ta sẽ phái thuyền ra kiểm tra."

"Huynh đã đi xem thuyền của ta chưa?"

Hải Châu hỏi.

"Chưa, về nghỉ ngơi một ngày là sang đây luôn." Hàn Tễ hoàn toàn bình tĩnh, hắn ngồi xổm xuống vỗ vỗ vai, nói: "Leo lên đi, ta cõng muội về."