Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 353: Đồ tể trên biển (2)


Nghĩ đến đây Hải Châu cầm d.a.o phay lột da cá mập, cắt những tảng thịt chắc nịch ném xuống biển.

"Chúng nó không ăn." Tề lão tam nhoài ra mạn thuyền kinh ngạc, "Chúng nó cũng không ăn thịt cá mập."

Hải Châu nhớ ra cá heo sau khi săn cá mập cũng chỉ ăn gan, nàng m.ổ b.ụ.n.g cá mập lấy gan ném xuống biển thì ngay lập tức bị hai con cá voi sát thủ con chia nhau ăn sạch.

Một nửa đàn cá voi sát thủ lại đi săn mồi, con lớn nhất ở lại trông chừng lũ con bơi theo thuyền. Tiếng kêu của nó cực lớn, hùng hậu và mạnh mẽ, chỉ có điều âm thanh phát ra rất quái dị.

"Hơi khó nghe, chẳng bằng tiếng kèn xô na."

Tề lão tam nhận xét.

Hải Châu thầm nghĩ điệu nó ngân nga chắc không phải nhạc địa phương. Cá voi sát thủ nếu sống thọ có thể đến tám chín mươi năm, con này to hơn cả thuyền lớn không biết đã đi qua bao nhiêu nơi, vùng biển này chỉ là nơi dừng chân săn mồi ngắn ngủi của chúng.

Đám cá voi đi săn trở về, cá mập bị chúng moi gan kéo đuôi lôi về, khi ném lên thuyền thậm chí có hai con còn nhe răng định c.ắ.n người.

Hải Châu và Tề lão tam c.h.é.m cá mập đến mẻ cả d.a.o, boong thuyền ngập trong m.á.u cá. Hai người m.ổ b.ụ.n.g lấy gan cho cá voi ăn, vây cá thì c.h.ặ.t ra giữ lại, thịt cá mập ném xuống biển. Chúng sống thì ăn cá, c.h.ế.t rồi rơi xuống biển lại nuôi tôm cua cá.

Cá voi sát thủ ăn từ biển sâu vào đến vùng biển nông, no nê rồi thì nhảy nhót lướt sóng, gặp rùa đ.á.n.h rùa gặp cá đập cá. Hải Châu và Tề lão tam vừa xách nước dội boong thuyền vừa phải để ý mặt biển sợ cá bị ném lên thuyền đập trúng người.

Khi đường bờ biển hiện ra trong tầm mắt, mặt biển xuất hiện không ít thuyền đ.á.n.h cá trở về. Đàn cá voi sát thủ như phát điên, ngân nga giai điệu không tên nhảy vọt lên khỏi mặt nước kích động khoe cơ thể cường tráng và dáng vóc trơn láng.

"Cá voi đen…!"

Có người hét lớn.

Gần bờ, người trên bến tàu ùa ra xem, thuyền buôn đang neo đậu cũng chưa vội đi ai nấy đều nhao nhao kinh hô.

Cá voi sát thủ cũng không tùy tiện áp sát bến tàu như tối qua, chúng dừng lại cách bến tàu mười mấy dặm không tiến thêm nữa, thay đổi kiểu nhảy lại biến đổi âm điệu phát ra đủ loại tiếng kêu, cuối cùng đồng thanh phát ra tiếng nôn khan.

"Ọe…"

Trên thuyền buôn có người nôn thốc nôn tháo.

Những người khác cũng không chịu nổi nôn khan liên tục.

Hải Châu cười ha ha, nàng chống thuyền vào vịnh, Tề lão tam thả neo sau đó nhảy xuống thuyền buộc neo lại.

Thuyền đ.á.n.h cá trở về ngày càng nhiều, tiếng người càng thêm ồn ào. Con cá voi sát thủ lớn nhất kêu dài một tiếng dưới đáy biển, những con khác lập tức lặn xuống bơi ra biển sâu.

Hơn hai tháng sau đó chỉ cần trời không mưa, hễ Hải Châu ra khơi thì cứ đến chạng vạng là người ở bến tàu Vĩnh Ninh lại thấy đàn cá voi hộ tống thuyền lớn trở về. Chúng dừng lại một chút ở vùng biển gần bờ, ngân nga tiếng sáo mới học được từ Hải Châu rồi vui vẻ rời đi.

Trong thời gian đó trấn Vĩnh Ninh đón vô số du khách, t.ửu lầu khách đ**m trên trấn ngày nào cũng chật kín khách. Đến cuối tháng mười, trấn xây thêm hai tòa lầu ba tầng mới, một khách đ**m và một t.ửu lầu.

Tuy nhiên đột nhiên một ngày nọ, cá voi sát thủ không còn xuất hiện nữa. Hải Châu và Tề lão tam cũng không đi đảo Yến nữa. Thời tiết chuyển lạnh, trên biển sương mù dày đặc nên hai người chỉ đi theo thuyền đ.á.n.h cá ra khơi những ngày trời nắng.

Đàn cá voi sát thủ di cư đi mất, người kể chuyện ở t.ửu lầu và khách đ**m trấn Vĩnh Ninh bắt đầu kể lại hành tung của chúng một cách sinh động như thật cho khách nghe. Chúng không còn là cá voi đen nữa, cái tên Hải Châu đặt cho chúng bắt đầu được truyền miệng khắp nơi.

"Cá voi sát thủ lợi hại hơn cá mập à?"

"Đương nhiên, chúng săn cá mập chỉ ăn gan thôi, miệng sành ăn lắm. Nghe Hải Châu nói, cá voi sát thủ không ăn thịt ném xuống biển nên cô nương ấy c.h.ặ.t vây cá mang về bán đấy."

Tiếng nói chuyện vang lên ngay bên ngoài phòng riêng nơi Hải Châu và Hàn Tễ đang ăn cơm. Hàn Tễ mới về hai ngày trước, chưa kịp nhìn thấy con cá voi sát thủ làm náo động trấn Vĩnh Ninh trông thế nào, hắn tò mò hỏi:

"Cá voi sát thủ đi đâu rồi?"

"Di cư rồi, trời lạnh chúng muốn đến nơi ấm áp qua mùa đông." Hải Châu rót chén nước uống, nói: "Không đi thì cá mập và cá đuối bị chúng ăn đến tuyệt chủng mất, sức ăn của chúng lớn quá nên không thể ở lâu một chỗ được."

"Sang năm trời ấm lên chúng có quay lại không?"

Hàn Tễ tiếc nuối, hắn còn chưa được thấy loài cá biết phát ra tiếng sáo và kèn xô na.

"Có thể sẽ về cũng có thể không." Hải Châu cười chống cằm, nói: "Nếu chúng lại bị gai xương đ.â.m vào họng thì chắc là sẽ lại đến tìm ta thôi."

Gần đến tết, Hầu phu nhân đưa Trường Mệnh về phủ thành khiến tòa nhà ở ngõ Đá Xanh trống trải hẳn, hạ nhân cũng đi quá nửa. Thiếu đi những đôi mắt giám sát, Hàn Tễ thả lỏng hơn và tâm tư cũng bắt đầu rục rịch.

Ăn xong ra khỏi t.ửu lầu thì trời đã chập choạng tối, các góc t.ửu lầu đều thắp đèn l.ồ.ng. Khách khứa ra vào tấp nập, thấy Hàn Tễ và Hải Châu liền cười chào hỏi như gặp hàng xóm láng giềng.

"Thiếu tướng quân hôm nay đến Vĩnh Ninh à? Cảm giác lâu lắm không gặp ngài, phải đến nửa năm rồi nhỉ?"

"Không đến đâu, gần bốn tháng thôi."

"Thế cũng là non nửa năm rồi."

Hàn Tễ gật đầu nhẹ, chắp tay sau lưng đi theo sau Hải Châu đứng trên phố.

Hải Châu do dự nhìn sắc trời, nói:

"Về luôn sao?"

"Trời vẫn chưa tối hẳn, nàng theo ta về lấy quà tết sang thôn Hồng Thạch một chuyến."

Hàn Tễ huých vai nàng một cái, trên mặt mang nụ cười đầy ẩn ý.

Hải Châu mím môi cười chiều theo ý hắn cùng về. Rẽ vào ngõ Đá Xanh, hắn vào nhà lấy quà tết còn nàng đi thêm vài bước về nhà báo một tiếng.

Người Tề gia đang ăn cơm, Tinh Châu mặc áo bông nhỏ ngồi trong nôi ê a gọi bậy. Nghe Hải Châu nói, mọi người hiểu ý đều không lên tiếng.

"Đợi muội một lát, muội cũng đi." Đông Châu vội vàng lùa cơm nói qua loa: "Ăn xong muội muốn đi tản bộ."

Tề lão tam nhớ lại lúc mình bị Hải Châu theo dõi thì có chút ý trả thù hùa theo:

"Cũng được đấy, Phong Bình và Triều Bình đi cùng luôn đi, đông người cho vui."

Hải Châu trừng hắn một cái nói với đám đệ muội:

"Muốn tản bộ thì chạy loanh quanh trong ngõ là được rồi, tối gió to lắm, mấy đứa đừng đi theo, lỡ trúng gió lạnh cảm mạo lại khổ thân."

Dứt lời nàng đi ra ngoài luôn.

Tề A Nãi ăn cơm coi như không nghe không thấy, thấy Đông Châu buông bát đũa định đi theo bà gọi giật lại:

"Con đừng đi theo, tỷ tỷ và tỷ phu con mấy tháng không gặp, người ta muốn nói chuyện riêng."

Đông Châu miễn cưỡng "vâng" một tiếng rồi ôm con mèo béo ngồi lại chỗ cũ.

Ngoài ngõ, Hàn Tễ gánh đồ ra cửa. Quà tết đựng đầy hai sọt, chỉ có thể dùng đòn gánh gánh đi. Ra cửa gặp người quen, hàng xóm ngạc nhiên nói:

"Thiếu tướng quân mà cũng biết gánh đồ à?"

--