Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Lục Đậu Hồng Thang

Chương 365: Bội thu (1)


"Đã xuống biển kiếm ăn rồi sao?"

Nàng lẩm bẩm một mình, đang tính xem có nên đi không thì mạn thuyền phát ra tiếng va chạm. Nàng cúi đầu nhìn thấy lão rùa đang quẫy chân vươn cái cổ dài nhìn lên thuyền.

"Ta còn tưởng ngươi lặn xuống đáy biển rồi cơ."

Hải Châu dùng lưới vớt nó lên, quay đầu điều chỉnh buồm. Mũi thuyền nương theo cánh buồm xoay tròn tại chỗ quay đầu.

Chỉnh xong hướng, Hải Châu buộc c.h.ặ.t dây thừng, vừa nhấc chân định rời khỏi mũi thuyền thì gót giày bị c.ắ.n c.h.ặ.t. Nàng lảo đảo suýt ngã, lão rùa cũng bị kéo theo về phía trước, cổ bị kéo giãn ra hết cỡ.

"Ngươi c.ắ.n ta làm gì?" Hải Châu cởi giày, chân trần đứng trên boong thuyền. Nàng trừng mắt nhìn lão rùa đang ngoạm c.h.ặ.t gót giày không buông mách lại: "Ai bảo ngươi trốn ta, trước khi đi ta đã định đưa ngươi đi xa cùng, khổ nỗi tìm mãi không thấy ngươi đâu."

Lão rùa đâu có hiểu tiếng người, hả giận rồi thì nhả miệng ra lắc lắc cổ nằm im trên mũi thuyền.

Hải Châu xỏ giày vào, lấy một c.o.n c.ua dừa từ trong thùng ra. Loại cua này không sống dưới biển, đổ cho nó thùng cát, vứt cho ít lá rau cành cây, thịt vụn vỏ trái cây là sống được. Nàng đập vỡ vỏ bóc thịt cua tươi cho rùa ăn, nói:

"Nếm thử đi, ta đặc biệt mang về cho ngươi đấy. Thịt cua có vị ngọt của dừa, tiếc là ngươi không đi cùng ta nên chỉ được ăn một con nếm thử cho biết mùi vị thôi."

Lão rùa há miệng nuốt chửng, nhai hai cái rồi nuốt xuống bụng rồi dựng vây bò đến bên cạnh Hải Châu chờ nàng đút tiếp. Hải Châu cũng ngồi xếp bằng xuống, thịt cua gạch cua vào miệng lão rùa, vỏ cua ném xuống biển trôi nổi dập dềnh theo sóng nước.

Một người một rùa tắm mình trong ánh nắng, yên lặng ngồi ở mũi thuyền. Sương mù trên biển tan dần, ánh mặt trời chiếu xuống mặt biển xuyên thấu đáy nước, nước biển càng thêm xanh thẳm trong vắt.

Thuyền lênh đênh trên biển nửa ngày. Hải Châu đưa lão rùa ghé qua đảo Yến một chuyến. Khi hang đá quen thuộc hiện ra, ký ức đáng sợ ùa về trong đầu lão rùa, nó mất bình tĩnh quay ngoắt lại định c.ắ.n Hải Châu, vừa c.ắ.n vừa hoảng loạn bò ra xa mũi thuyền.

Hải Châu xoa cái chân bị c.ắ.n một cái rồi đứng dậy nhìn ra mặt biển. Nàng chủ yếu đến đây xem có con cá voi sát thủ nào đến cầu cứu không. Mặt khác, cá voi sát thủ thường xuyên lui tới vùng biển này nên cá mập chắc chắn không dám làm càn, nàng muốn xuống biển lặn xuống đáy xem sao.

Hải Châu thu buồm, neo thuyền bên ngoài hang đá rồi lấy khăn trùm đầu quấn tóc lại, cầm túi lưới mới mua, buộc thêm đế giày gắn đinh sắt, nắm c.h.ặ.t rìu nhọn rồi nhảy tùm xuống biển. Nàng lặn một vòng trong nước, nhìn xuống đáy biển, nước biển như phủ một lớp sương mù, càng xuống sâu sương mù càng dày đặc.

Dưới nước không có cá voi sát thủ, Hải Châu lại bơi lên mặt biển bám vào mũi thuyền gọi lão rùa xuống.

Lão rùa do dự mãi rốt cuộc vì tin tưởng nàng nên chậm chạp bò ra mạn thuyền rồi lao đầu xuống. Một người một rùa vui vẻ nhưng cẩn trọng bơi về phía đáy biển.Bơi được nửa đường, Hải Châu quay đầu nhìn lên, tầng nước phía trên không còn trong suốt sáng ngời nữa mà chuyển sang màu xám xịt. Đàn cá bơi qua che khuất ánh sáng trong chốc lát. Lão rùa nhìn nàng rồi dẫn đầu lao xuống đáy biển.

"Lần này ngươi lại dũng mãnh thế."

Hải Châu bơi theo sau. Nhìn tư thế của lão rùa chắc chắn đáy biển không có gì nguy hiểm.

Càng xuống sâu nước biển càng đục, trong nước còn lẫn cả cát mịn. Cách đó không xa lộ ra một góc bóng đen, Hải Châu thu tay giơ cao xẻng nhọn, chưa kịp hành động thì thấy một con cá đuối to hơn cái mẹt trôi tới. Nó giống như một tấm vải rơi xuống biển trôi dạt theo dòng hải lưu.

Cá đuối chưa từng thấy người, thấy Hải Châu cũng không kinh hoảng nhưng khi phát hiện rùa biển đuổi theo thì nó vỗ vây n.g.ự.c, v.út một cái bay nhẹ nhàng trong nước chớp mắt đã mất hút.

Hải Châu và lão rùa tiếp tục lặn xuống lại gặp một con cá đuối như đang ngủ lơ lửng trong nước, con này còn to hơn. Thảo nào cá voi sát thủ năm nào cũng đến vùng biển này săn mồi, nơi này chắc là ổ của cá đuối.

Lặn xuống sâu hơn nữa, Hải Châu thấy những phiến lá rong biển. Theo dòng rong biển trôi nổi bơi xuống, nàng đến một khu rừng rậm dưới đáy biển. Thảo nào đáy biển u ám như phủ sương mù dày đặc, nơi này mọc vô số rong biển hải tảo, cây rong dài nhất phải đến hai ba trượng.

Rong biển cao như đại thụ, hải tảo phủ kín đáy biển như cỏ dại lan tràn. Nhím biển bám đầy trên rong, nhe răng nanh gặm nhấm cành lá, phiến lá rong lốm đốm đầy dấu răng.

Lão rùa tìm được một bụi hải tảo tươi non, nó bơi tới giật một nắm to nhai ngấu nghiến. Hải Châu dùng xẻng nhọn khều thêm cho nó một ít. Nàng đứng dưới đáy biển, đinh sắt dưới giày va vào đá ngầm phát ra tiếng leng keng. Cá biển đi ngang qua tò mò bơi đến chân nàng nghe ngóng.

Hải Châu phẩy tay đuổi nó đi, mở miệng túi lưới ra chọn những con nhím biển to như chọn rau cải, tóm lấy gai ném vào túi hết con này đến con khác. Nàng tay mắt lanh lẹ, nhím biển cứ thế chui tọt vào túi lưới, đầy ắp một túi nàng mới dừng tay. Buộc miệng túi ném lên tảng đá ngầm, Hải Châu lấy một cái túi lưới khác bắt đầu bắt cua và tôm to, con nhỏ nàng không thèm lấy.

Rùa biển bơi tới húc nhẹ vào m.ô.n.g nàng, miệng há ra, con nhím biển nó đã chọn kỹ rơi xuống trước mặt nàng. Hải Châu thành thục tách nhím biển cho nó rồi đứng dậy giật thêm mấy con từ trên cây rong xuống, nhanh nhẹn tách vỏ đặt bên cạnh lão rùa.

Ngửi thấy mùi cá biển xúm lại gần. Lão rùa cũng không xua đuổi, nó cùng đám cá đủ màu sắc xúm lại ăn nhím biển. Ăn hết nó lại đi tìm Hải Châu, đám cá cũng nhanh nhảu bám theo lại được ké một bữa no nê.

Hai túi lưới đều đầy ắp, Hải Châu mỗi tay xách một túi rồi gọi lão rùa một tiếng, một người một rùa bơi lên trên. Đám cá ngốc ăn ké nhím biển cũng bám theo sau rùa, qua khỏi ngọn rong biển thì không theo nữa lại lượn vòng quay về đáy biển.

Ra khỏi mặt nước, Hải Châu xem mặt trời trước. Thời gian lặn xuống trồi lên cộng thêm thời gian ở dưới đáy biển chừng nửa canh giờ. Lên thuyền đổ nhím biển và tôm cua ra, Hải Châu cởi áo đứng trên boong thuyền vận động thư giãn gân cốt đồng thời kéo buồm lên để thuyền trôi tự do. Đợi cơ thể ấm lại, nàng hạ buồm mặc y phục sau đó cầm đồ nghề lại cùng lão rùa lặn xuống biển.

Lần này lặn xuống chỗ nước biển trong veo, tránh một con sứa màu xanh lam, Hải Châu theo lão rùa bơi xuống đáy. Còn cách đáy một đoạn nó phấn khích tăng tốc độ.

Đáy biển là núi cua nhện chất đống, chúng xếp chồng lên nhau chậm rãi bò sát. Cá đuối lơ lửng phía trên đống cua không ngừng lao xuống, đống cua bị đập tan tác, chúng há miệng gặm thịt cua ngấu nghiến.