Từng tiếng gió rít lên, mang theo không khí lạnh lẽo của sự đe dọa, cả nhóm đứng trong tư thế sẵn sàng. Thiên Huy nắm chặt tay, cảm nhận sức nóng từ lòng bàn tay mình, nhưng anh biết rằng lửa không thể tiêu diệt sự tàn bạo của Tôn Đại Tôn nếu không có sự quyết tâm và sức mạnh từ lòng dũng cảm của cả nhóm.
“Chúng ta không thể để cô ta thao túng chúng ta,” Đường Thanh Vân nói, ánh mắt cô không rời khỏi Lãnh Nguyệt. “Cần phải tìm cách đánh bại cô ta và tiến về phía trước.”
“Đúng vậy,” Đoàn Kiếm Tâm khẳng định, thanh kiếm trong tay anh phát ra ánh sáng sắc nét. “Chúng ta đã đi quá xa để quay lại.”
Huyền gật đầu, giọng cô tràn đầy quyết tâm. “Cùng nhau, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn bất kỳ kẻ nào. Hãy để sức mạnh của tình bạn dẫn dắt chúng ta!”
Lãnh Nguyệt cười nhạt, đôi mắt cô ta như băng giá. “Thật ngây thơ. Các ngươi không biết rằng cái chết luôn chờ đợi phía trước sao?”
Bất ngờ, bóng tối xung quanh họ dày đặc hơn, như một tấm màn che giấu những mối nguy hiểm. Thiên Huy cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Anh không thể chần chừ thêm nữa. “Thanh Vân, hãy chuẩn bị, tôi sẽ tạo ra một bức tường lửa để bảo vệ mọi người!”
“Cẩn thận, Thiên Huy!” Thanh Vân kêu lên, nhưng anh đã kịp tập trung sức mạnh của mình.
Ngọn lửa bùng lên, đỏ rực như lòng anh đang cháy bỏng. Thiên Huy cảm nhận sức mạnh từ lửa, nó không chỉ là một vũ khí, mà còn là một phần của chính anh. Lửa cuộn trào như một con rồng, tạo thành một bức tường chắn giữa họ và Lãnh Nguyệt.
Nhưng ngay khi bức tường lửa hình thành, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía Lãnh Nguyệt. “Ngươi nghĩ rằng chỉ với chút lửa nhỏ này có thể ngăn cản ta sao?”
Bỗng nhiên, những làn sóng băng từ tay cô ta phóng ra, chạm vào bức tường lửa, khiến nó tỏa ra khói đen và bụi mù. Thiên Huy cảm thấy sức mạnh của mình dần hao hụt. Anh phải nhanh chóng tìm cách cứu lấy nhóm.
“Kiếm Tâm, hãy tấn công!” Thiên Huy ra lệnh, giọng đầy quyết đoán.
Kiếm Tâm không chần chừ, lao vào trận chiến với thanh kiếm sáng loáng. Anh phát động một đòn tấn công mạnh mẽ, tạo ra sóng chấn động khiến băng vỡ vụn. Lãnh Nguyệt phải lùi lại, nhưng nụ cười của cô vẫn không rời khỏi môi.
“Điều này chỉ khiến ngươi càng thêm thất vọng,” cô ta nói, giọng điệu chế giễu. “Tôn Đại Tôn sẽ đến, và khi đó, các ngươi sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
“Mọi thứ sẽ khác!” Thiên Huy thét lên, lòng quyết tâm trỗi dậy. Anh biết, để cứu nhóm, anh phải chấp nhận rủi ro lớn hơn.
“Làm theo kế hoạch!” Huyền hô to, dẫn dắt mọi người vào vị trí.
Thiên Huy hít một hơi sâu, cảm nhận sức mạnh của lửa trong người mình. Anh bước lên phía trước, ánh mắt không chớp. “Tôi sẽ không để các người tổn thương những người tôi yêu thương nữa!”
Ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt, lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một vòng tròn bảo vệ. Thiên Huy cảm nhận sức mạnh từ tổ tiên, từ những người đã từng chiến đấu vì quê hương. Anh dồn hết sức mạnh vào tay, lửa nhảy múa, biến thành những hình thù kỳ diệu.“Đừng để nó kiểm soát!” Thanh Vân nhắc nhở, đôi mắt cô ánh lên lo lắng.
“Không! Tôi sẽ điều khiển nó!” Thiên Huy đáp, lòng anh đầy quyết tâm.
Khi Tôn Đại Tôn xuất hiện, những bóng tối từ hắn ta như vây quanh cả nhóm. Thiên Huy cảm thấy nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng quyết tâm không cho phép mình gục ngã. Hắn ta to lớn và đáng sợ, với đôi mắt đỏ như máu, hình xăm kỳ dị khắp cơ thể.
“Ngươi thật ngu ngốc khi dám đối đầu với ta,” Tôn Đại Tôn nói, giọng hắn vang vọng như sấm sét. “Ngươi nghĩ rằng sức mạnh của lửa có thể đánh bại bóng tối sao?”
“Không phải chỉ lửa,” Thiên Huy đáp, ánh mắt kiên định. “Tôi có bạn bè bên cạnh, và chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng!”
“Thật thú vị,” Tôn Đại Tôn cười gằn. “Để xem các ngươi có thể sống sót qua đêm nay không.”
Hắn ta phóng một làn sóng bóng tối về phía họ, nhưng Thiên Huy không hề chùn bước. Anh dồn mọi sức mạnh vào ngọn lửa, cho đến khi nó bùng cháy rực rỡ, như một ngọn đuốc trong đêm tối.
“Bây giờ!” anh hét lên, và ngay lập tức, cả nhóm lao vào tấn công. Kiếm Tâm và Huyền hợp sức, tạo thành một sức mạnh đồng bộ, trong khi Thanh Vân điều khiển nước để làm yếu đi sức mạnh của bóng tối.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt, nhưng Thiên Huy biết rằng anh không thể chần chừ. Anh phải hy sinh để bảo vệ những người mình yêu thương. Lửa trong người anh bùng cháy mãnh liệt, nhưng sức mạnh của nó cũng đòi hỏi một cái giá.
“Thiên Huy!” Thanh Vân gào lên khi thấy anh dồn hết sức vào ngọn lửa. “Đừng! Ngươi sẽ không sống nổi!”
“Phải, tôi phải làm điều này!” anh trả lời, giọng không chút do dự.
Tôn Đại Tôn bị tấn công mạnh mẽ, nhưng hắn ta vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ như máu lấp lánh trong bóng tối. Thiên Huy cảm thấy sức mạnh của mình đang cạn kiệt, nhưng ánh mắt của Thanh Vân như tiếp thêm sức mạnh cho anh.
“Vì chúng ta!” anh thét lên, và ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết, như một con rồng phẫn nộ.
Nhưng cũng chính lúc ấy, anh cảm nhận được một cơn đau đớn, như thể sức mạnh của lửa đang hút đi sinh lực của chính mình. Thiên Huy ngã quỵ, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của nhóm vẫn sống mãi.
“Thiên Huy!” Thanh Vân kêu lên, nhưng anh đã không còn đủ sức để đáp lại. Tất cả chỉ còn lại trong bóng tối, nơi sự sống và cái chết đang giao thoa.
Mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt, và Thiên Huy hiểu rằng mình đã phải trả giá đắt cho sức mạnh mà anh đã dùng. Nhưng liệu điều đó có đủ để cứu lấy nhóm? Hay tất cả sẽ chìm vào bóng tối mãi mãi?