Ngọn Lửa Trong Đêm

Chương 10: Sự Thật Bị Che Giấu

Thiên Huy ngồi bất động giữa những tàn dư của cuộc chiến, cảm giác nặng nề đè lên ngực. Ngọn lửa trong người anh vẫn âm ỉ, nhưng sức mạnh dần trở nên mờ nhạt. Thanh Vân và Kiếm Tâm đứng cạnh, ánh mắt đầy lo lắng.

“Anh không sao chứ?” Thanh Vân khẽ hỏi, đôi tay cô run rẩy khi chạm vào vai anh.

“Chỉ là một chút mệt mỏi,” Thiên Huy đáp, cố gắng nở nụ cười, nhưng ngay cả bản thân anh cũng biết đó là một lời nói dối. Trong tâm trí anh, những hình ảnh về cha lại hiện lên. Cha anh, một người sói vĩ đại, đã từng đứng vững trước những thế lực hắc ám. Giờ đây, anh phải tìm ra sự thật về cái chết của ông, một điều mà cuộc chiến này có thể dẫn dắt đến.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về cái chết của cha anh,” Kiếm Tâm nói, giọng điệu nghiêm túc. “Có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra. Không chỉ là cuộc chiến giữa người sói và pháp sư.”

“Đúng,” Thiên Huy thừa nhận. “Có thể những vị thần cũng đã tham gia vào chuyện này.”

Huyền, ngồi bên cạnh, chợt ngẩng lên. “Các vị thần? Anh có ý gì?”

“Cha tôi từng nói về một cuộc chiến giữa các vị thần và cách mà sức mạnh của họ đã ảnh hưởng đến chúng ta,” Thiên Huy giải thích. “Tôi cảm thấy cha tôi không chỉ bị giết bởi một nhóm người sói hay pháp sư. Có điều gì đó lớn lao hơn, và tôi cần biết sự thật.”

“Vậy chúng ta sẽ tìm ra,” Thanh Vân kiên quyết nói. “Tôi có thể sử dụng sức mạnh của mình để nhìn thấy những gì đã xảy ra trong quá khứ.”

“Nhưng phải cẩn thận,” Kiếm Tâm cảnh báo. “Nếu có sự tham gia của các vị thần, thì họ có thể không dễ dàng để chúng ta tìm hiểu.”

Thiên Huy gật đầu. “Chúng ta không thể để sợ hãi ngăn cản mình. Đó là điều cha tôi đã dạy.”

Nhóm bạn quyết định tìm đến một nơi linh thiêng, nơi được cho là có thể liên lạc với các vị thần. Họ bắt đầu hành trình, lòng tràn đầy quyết tâm. Dọc đường, những câu chuyện về cha Thiên Huy lại hiện về, về những trận chiến mà ông đã tham gia, những hi sinh mà ông đã chịu đựng. Những ký ức đó như một ngọn lửa trong đêm, không ngừng cháy trong lòng anh.

Khi đến nơi, không khí trở nên nặng nề, như thể có một sức mạnh vô hình đang bao trùm. Thiên Huy đứng trước một bức tượng cổ, hình dáng của một vị thần lửa. Anh quỳ gối, tay đặt lên đất, cảm nhận sức mạnh của tổ tiên.

“Xin hãy cho tôi biết sự thật,” anh thì thầm. “Tôi cần hiểu vì sao cha tôi lại phải chịu đựng.”

Đột nhiên, một làn gió lạnh lẽo thổi qua, làm dậy lên những chiếc lá khô quanh bức tượng. Thanh Vân nhắm mắt, tập trung. “Tôi cảm nhận được điều gì đó,” cô nói. “Có những hình ảnh mờ ảo, nhưng chúng đang đến gần.”

“Đó là điều gì?” Kiếm Tâm hỏi, mắt vẫn không rời khỏi bức tượng.

“Có một cuộc chiến... giữa các vị thần,” Thanh Vân bắt đầu. “Họ đã tranh giành quyền lực, và trong cuộc chiến đó, những người sói cũng bị kéo vào. Cha của Thiên Huy có thể đã thấy điều gì đó mà ông không nên thấy.”“Điều gì đã xảy ra với ông?” Thiên Huy hỏi, lòng nặng trĩu.

“Ông đã bị đánh bại,” Thanh Vân nói, giọng yếu ớt. “Nhưng có một điều nữa... có một vị thần đã can thiệp, và điều đó có thể đã dẫn đến cái chết của ông.”

Thiên Huy cảm thấy như một cú sốc điện chạy qua người. “Vị thần nào? Tại sao lại can thiệp?”

“Điều đó không rõ ràng,” Thanh Vân thở dài. “Nhưng tôi thấy rằng vị thần đó đang âm thầm thao túng mọi thứ. Có thể là để tạo ra một cuộc chiến lớn hơn.”

“Chúng ta cần tìm ra vị thần đó,” Kiếm Tâm nói. “Đó chính là chìa khóa để giải quyết mọi chuyện.”

“Nhưng làm sao?” Huyền hỏi, đôi mắt cô ánh lên sự lo lắng.

“Chúng ta sẽ phải tìm đến những người có thể biết về vị thần đó,” Thiên Huy quyết định. “Có thể là những pháp sư cổ xưa, hoặc những người từng sống trong thời kỳ đó.”

Nhóm bạn bắt đầu rời khỏi nơi linh thiêng, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không ít lo âu. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là giữa người sói và pháp sư, mà còn là một cuộc chiến giữa các thế lực thần thánh.

“Chúng ta không thể để bất kỳ ai cản trở,” Thiên Huy nói, ánh mắt anh cháy bỏng. “Tôi sẽ không để cho cha mình chết một lần nữa.”

“Và chúng ta sẽ đứng bên anh,” Thanh Vân khẳng định.

Khi họ quay lưng bước đi, bầu không khí xung quanh dường như thay đổi. Một cái bóng lớn xuất hiện, lặng lẽ theo dõi. Trong bóng tối, một tiếng cười khẽ vang lên.

“Chúng mày nghĩ rằng có thể lật đổ được ta sao?” Giọng nói đó như một cơn gió lạnh, khiến cả nhóm bất giác rùng mình.

Thiên Huy quay lại, nhưng cái bóng đã biến mất. Anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Dường như họ đã chạm phải một điều gì đó mà không thể lường trước.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn,” Kiếm Tâm nói, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Đừng để họ bắt được chúng ta.”

Nhóm bạn tiếp tục cuộc hành trình, nhưng trong lòng mỗi người đều cảm nhận được một sự bất an. Họ đang tiến gần đến sự thật, nhưng cũng đồng nghĩa với việc đối mặt với những hiểm nguy mà họ chưa từng tưởng tượng đến. Sự thật ấy, có thể sẽ thay đổi tất cả.

truyenfull,truyenfull vn