Cánh cửa gỗ cũ kĩ của ngôi nhà gỗ mở ra, Huyền bước vào với dáng vẻ tự tin. Cô là một thợ săn, nhưng không chỉ có vậy. Cô mang đến cho nhóm những kỹ năng quý giá, và một nguồn năng lượng tươi sáng trong lúc bão tố. Ánh mắt của các thành viên trong nhóm đều đổ dồn về phía cô, như tìm kiếm một tia hy vọng trong bóng tối.
“Chào mừng đến với nhóm của chúng ta,” Thiên Huy mỉm cười, ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy sự lạc quan của Huyền. “Chúng ta cần những kỹ năng của cô.”
“Cảm ơn,” Huyền đáp, nụ cười trên môi như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm. “Tôi đã nghe nhiều về các bạn, và tôi rất mong được giúp đỡ.”
Kiếm Tâm đứng bên cạnh, vẫn giữ vẻ nghiêm túc. “Chúng ta có nhiều việc phải làm. Thời gian không còn nhiều.” Anh ta lướt nhìn qua bản đồ trải rộng trên bàn. “Có thông tin gì về di tích cổ mà chúng ta đang tìm kiếm không?”
Thanh Vân bước đến gần, đôi mắt cô lấp lánh. “Tôi đã cảm nhận được điều gì đó từ những giấc mơ gần đây. Một nơi có thể liên quan đến cha của Thiên Huy. Nó nằm sâu trong rừng, nơi mà ít người dám đặt chân tới.”
“Chúng ta phải đến đó,” Thiên Huy khẳng định, lòng quyết tâm dâng trào. “Nếu có bất kỳ manh mối nào về cha tôi, chúng ta không thể bỏ lỡ.”
“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Huyền nhấn mạnh. “Khu vực đó có thể có nhiều nguy hiểm. Tôi có thể dẫn đường, nhưng hãy luôn sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.”
“Được, hãy chuẩn bị ngay bây giờ,” Kiếm Tâm nói, giọng điệu không cho phép sự chần chừ. “Chúng ta không thể để thời gian trôi qua.”
Khi cả nhóm chuẩn bị lên đường, Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ đều biết rằng chuyến đi này không chỉ là một cuộc phiêu lưu thông thường. Nó chứa đựng những bí mật có thể thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.
Bước ra khỏi ngôi nhà, ánh sáng ban ngày yếu ớt chiếu xuống, nhưng không đủ để xua tan những mối lo âu trong lòng họ. Huyền dẫn đầu, bước đi tự tin. Những kỹ năng của cô trong việc theo dõi và săn bắt sẽ là một lợi thế lớn cho cả nhóm.
“Cô đã săn bắn từ khi nào?” Thanh Vân hỏi, giọng cô đầy sự tò mò.
“Từ khi tôi còn nhỏ,” Huyền trả lời, ánh mắt cô hướng về phía rừng cây. “Tôi đã học cách sống sót trong tự nhiên. Nó dạy tôi nhiều điều về bản thân và thế giới xung quanh.”
“Thế giới này không dễ dàng,” Thiên Huy nói, nhớ lại những đau thương mà mình đã trải qua. “Nhưng tôi tin rằng sức mạnh của chúng ta sẽ giúp vượt qua mọi thử thách.”
“Cùng nhau, chúng ta sẽ mạnh mẽ hơn,” Huyền đáp, ánh mắt cô lấp lánh hy vọng.Khi họ tiến sâu vào rừng, không khí dần trở nên nặng nề. Những âm thanh của thiên nhiên hòa quyện lại, nhưng trong lòng mỗi người đều có cảm giác bất an. Huyền dẫn đường, đôi chân cô lướt nhẹ như gió, nhưng ánh mắt cô không ngừng quan sát xung quanh.
“Đây là nơi tôi cảm thấy có điều gì đó đặc biệt,” Thanh Vân nói, dừng lại trước một bãi đất trống. “Có thể nơi này từng là một di tích cổ.”
“Chúng ta hãy tìm kiếm manh mối,” Thiên Huy nói, lòng anh dâng trào hy vọng.
Huyền bắt đầu tìm kiếm xung quanh, cô cảm nhận được sức mạnh của cây cỏ. “Có một nguồn năng lượng ở đây,” cô thì thầm, đôi mắt sáng lên.
“Cô có chắc không?” Kiếm Tâm hỏi, với sự nghi ngờ vẫn còn trong lòng.
“Chắc chắn,” Huyền khẳng định, ánh mắt cô tập trung vào một tảng đá lớn có khắc chữ cổ xưa. “Có lẽ đây là manh mối mà chúng ta đang tìm kiếm.”
“Chúng ta cần tìm hiểu kỹ hơn,” Thiên Huy nói, tiến lại gần tảng đá, trong lòng anh như có một dòng điện chạy qua. “Có thể nó sẽ dẫn chúng ta đến với sự thật về cha tôi.”
Khi cả nhóm đứng quanh tảng đá, bầu không khí càng thêm căng thẳng. Huyền chạm tay vào những ký tự cổ, cảm nhận sức mạnh từ chúng. Một làn sóng năng lượng bất ngờ bùng lên, khiến mọi người chao đảo.
“Cẩn thận!” Thiên Huy kêu lên, ánh mắt anh lo lắng. “Có điều gì đó không ổn.”
Bỗng nhiên, từ trong bóng tối, một bóng dáng hiện ra. Là một người phụ nữ với vẻ đẹp lạnh lùng và ánh mắt sắc lạnh. Lãnh Nguyệt.
“Các ngươi đang tìm kiếm điều gì?” Cô ta hỏi, giọng nói như một cơn gió lạnh thấu xương. “Có lẽ không nên chạm vào những điều mà các ngươi không hiểu.”
“Chúng tôi không sợ cô,” Thiên Huy đáp, lòng anh kiên định, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ.
“Thật sao?” Lãnh Nguyệt cười nhạo. “Hãy xem liệu các ngươi có thể sống sót sau khi biết sự thật.”
Một cơn gió mạnh ập đến, cuốn phăng mọi thứ xung quanh. Thiên Huy cảm thấy sức mạnh của Lãnh Nguyệt đang trỗi dậy, và anh biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu. Mọi thứ trở nên hỗn loạn, nhưng trong sâu thẳm, anh cảm nhận được sức mạnh của tình bạn và lòng quyết tâm sẽ dẫn dắt họ vượt qua.