Ngọn Lửa Bất Tử

Chương 9: Những Người Bạn Đồng Hành

Minh Hòa đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo khoác của mình, cảm giác hồi hộp tràn ngập trong lòng. Hôm nay, anh sẽ gặp Phan Văn Tâm, một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi mà Ngọc đã giới thiệu. Nghe nói Tâm có tài năng chụp hình xuất sắc và một cái nhìn mới mẻ về những vụ án. Minh Hòa hy vọng rằng cậu ta sẽ giúp ích cho cuộc điều tra của họ.

“Tôi không biết cậu ta có đủ khả năng không,” Minh Hòa lẩm bẩm, nhưng trong lòng vẫn có chút mong chờ. Anh đã thấy quá nhiều điều bất ngờ trong nghề này, nên việc có thêm một người trẻ tuổi với tâm huyết luôn là một điều tích cực.

Khi Tâm xuất hiện, Minh Hòa không thể không chú ý đến vẻ ngoài giản dị của cậu. Một chiếc áo phông cũ, quần jeans rách và chiếc máy ảnh treo lủng lẳng bên hông. Tâm tiến đến, đôi mắt sáng rực rỡ.

“Chào anh, Đỗ Minh Hòa!” Tâm bắt tay, giọng nói đầy nhiệt huyết. “Em rất vui được gặp anh. Ngọc đã kể cho em rất nhiều về anh.”

“Chào cậu, Tâm,” Minh Hòa mỉm cười. “Ngọc nói cậu có một cái nhìn rất đặc biệt về những gì diễn ra quanh chúng ta.”

“Em chỉ là một nhiếp ảnh gia bình thường thôi,” Tâm đáp, có chút ngại ngùng. “Nhưng em luôn cố gắng nhìn thấy những điều mà người khác không thấy.”

“Chúng ta sẽ kiểm tra điều đó,” Minh Hòa nói, cảm nhận được sự hăng hái của Tâm. “Bây giờ, chúng ta cần phải bắt đầu ngay. Có một vụ án đang chờ chúng ta.”

Ngọc bước vào, tay cầm một tách cà phê. “Mọi người đã sẵn sàng chưa? Chúng ta cần phải lên kế hoạch cho lần điều tra này.”

“Chúng ta sẽ đến khu vực mà có nhiều hoạt động khả nghi gần đây. Hãy chuẩn bị tinh thần cho những điều bất ngờ,” Minh Hòa nói.

“Em không sợ bất kỳ điều gì cả! Chỉ cần có máy ảnh, em sẽ ghi lại mọi khoảnh khắc!” Tâm phấn khởi nói.

Ngọc cười, “Cậu có thể ghi lại cả những khoảnh khắc hài hước nữa đấy. Chúng ta sẽ cần một chút giải trí trong lúc làm việc.”

“Nhất định rồi!” Tâm đáp, ánh mắt sáng rực.

Trên đường đến khu vực điều tra, bầu không khí trở nên căng thẳng. Minh Hòa cảm nhận được áp lực đang dồn nén. “Tâm, cậu có thể giúp tôi điều gì khi chúng ta đến nơi không?”

“Em sẽ quan sát mọi thứ xung quanh, chụp những gì đáng chú ý. Có thể sẽ có điều gì đó mà chúng ta bỏ lỡ,” Tâm trả lời, đầy tự tin.

Ngọc gật đầu, “Và tôi sẽ tìm hiểu thêm thông tin từ những người dân ở đây. Có thể họ sẽ biết điều gì đó.”

Khi đến nơi, họ thấy không khí ở đây có phần ảm đạm. Những ngôi nhà cũ kỹ, những ánh đèn vàng yếu ớt. Minh Hòa cảm thấy có điều gì đó không ổn. “Hãy cẩn thận. Có thể có người đang theo dõi chúng ta.”

“Em sẽ không để ai phát hiện đâu!” Tâm thì thầm, mắt nhìn xung quanh.

Ngọc lặng lẽ tiếp cận một nhóm người đang tụ tập ở góc phố. “Chào các anh, tôi đang tìm hiểu về khu vực này. Có ai biết về những vụ việc gần đây không?”

Một người đàn ông lớn tuổi, với bộ râu bạc, nhìn Ngọc bằng ánh mắt nghi ngờ. “Cô tìm hiểu về vụ gì?”“Vụ án gần đây. Có nhiều thông tin không rõ ràng,” Ngọc khéo léo nói, cố gắng tạo sự tin tưởng.

“Cô nên cẩn thận. Ở đây không phải chỗ chơi đùa,” ông ta cảnh báo.

Trong lúc đó, Tâm đứng gần đó, chăm chú quan sát. Cậu chụp vài bức ảnh, bắt gặp những khoảnh khắc đáng giá. Một ánh đèn chớp lên, làm Tâm giật mình. Cậu quay lại, thấy Minh Hòa đang tiến lại gần.

“Có điều gì không ổn?” Minh Hòa hỏi, đôi mắt nghiêm nghị.

“Chỉ là một bức ảnh thôi,” Tâm đáp, vẫn còn hơi hồi hộp.

Ngọc quay lại, nét mặt đầy quyết tâm. “Tôi cảm thấy có điều gì đó lớn hơn đang diễn ra ở đây. Có thể chúng ta sẽ tìm ra manh mối.”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” Minh Hòa gật đầu, cảm giác hồi hộp trong lòng. “Nhưng cần phải cẩn trọng. Chúng ta không thể để bị phát hiện.”

Nhưng ngay khi họ định rời đi, một tiếng gầm lớn vang lên từ phía xa. Một chiếc xe hơi màu đen phóng vọt qua, khiến mọi người xung quanh giật mình. Minh Hòa và Ngọc nhìn nhau, nhận ra rằng tình hình đang ngày càng căng thẳng.

“Chúng ta phải đi ngay,” Minh Hòa ra lệnh, dẫn đầu nhóm. “Tâm, theo sát tôi!”

Tâm gật đầu, vẫn không quên ghi lại những khoảnh khắc trong suốt cuộc rút lui. Những âm thanh ồn ào phía sau dường như đang đuổi theo họ, và Minh Hòa cảm thấy như có điều gì đó lớn lao đang chờ đợi họ ở phía trước.

Khi họ quay lại, bỗng nhiên một người đàn ông xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt lạnh lùng. “Các người đang làm gì ở đây?” hắn hỏi, giọng nói đầy thù địch.

“Tôi không muốn làm khó dễ cho ai cả,” Minh Hòa bình tĩnh đáp. “Chúng tôi chỉ đang tìm hiểu một số thông tin.”

Người đàn ông tiến gần hơn, ánh mắt như muốn xuyên thủng Minh Hòa. “Đừng để tôi phải nhắc lại lần nữa.”

Minh Hòa cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. “Chúng ta không có ý định gây rối. Chúng tôi sẽ rời khỏi đây ngay.”

“Cẩn thận, có thể sẽ không dễ dàng như vậy đâu,” hắn nói, rồi quay lưng bỏ đi.

Tâm thở phào, “Chúng ta vừa thoát khỏi một tình huống khó khăn. Nhưng tôi cảm thấy như có điều gì đó sắp xảy ra.”

“Cảm giác của cậu không sai đâu,” Minh Hòa đáp, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì đang đến. Đây mới chỉ là khởi đầu.”

Ngọc gật đầu, “Và tôi tin rằng chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Hãy cùng nhau đối mặt với mọi thử thách.”

Bầu không khí trở nên nặng nề, nhưng trong lòng họ tràn đầy quyết tâm. Những bí mật vẫn đang chờ họ khám phá, và cuộc điều tra này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn