Khi ánh sáng đầu tiên của buổi sáng chiếu rọi qua cửa sổ quán cà phê, Minh Hòa đã ngồi đó, trầm ngâm với tách cà phê nguội ngắt trong tay. Ngọc ngồi đối diện, vẻ mặt có phần lo lắng. “Tối qua, những gì chúng ta nghe được thật sự khiến tôi không yên lòng,” cô nói, giọng thấp.
“Chúng ta đã biết được một phần của âm mưu. Giờ chỉ còn cách tìm hiểu sâu hơn,” Minh Hòa đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi khoảng không phía trước.
“Nhưng Lê Thái Sơn không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có thể đã dự đoán được phản ứng của chúng ta,” Ngọc cảnh báo.
“Thì càng phải hành động nhanh hơn. Không thể để hắn có thời gian chuẩn bị,” Minh Hòa khẳng định, sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến Ngọc cảm thấy bớt lo lắng hơn.
Tâm bước vào quán với chiếc máy ảnh trên vai, thở hổn hển. “Xin lỗi, mình bị kẹt xe! Nhưng mình đã có một vài bức ảnh từ khu kho hàng,” cậu nói, đặt máy ảnh lên bàn.
“Cho xem nào!” Ngọc hào hứng, kéo cậu ngồi xuống bên cạnh.
Tâm mở máy ảnh, lật từng bức ảnh. “Đây, nhìn thấy chưa? Đây là hình ảnh của người đàn ông mặc áo đen mà chúng ta đã thấy. Còn đây là những thùng hàng có ghi ký hiệu lạ,” cậu chỉ vào màn hình.
Minh Hòa chăm chú nhìn. “Ký hiệu này... tôi đã thấy ở đâu đó. Có thể đó là một dấu hiệu của băng nhóm tội phạm. Chúng ta cần tìm hiểu thêm.”
Ngọc gật đầu, “Vậy chúng ta sẽ phải tìm cách tiếp cận Lê Thái Sơn và nhóm của hắn. Nhưng làm thế nào?”
“Có một buổi tiệc tối sắp diễn ra ở nhà hắn. Có thể chúng ta sẽ có cơ hội tốt để trà trộn vào,” Minh Hòa đề xuất.
“Tiệc tối? Nghe có vẻ mạo hiểm đấy,” Ngọc nhíu mày.
“Mạo hiểm mới có phần thưởng. Chúng ta cần thông tin, và đây là cơ hội vàng,” Minh Hòa kiên quyết.
“Nhưng ai sẽ là người tham gia?” Tâm hỏi, vẻ mặt có phần lo lắng.
“Ngọc, em có khả năng giao tiếp tốt. Em sẽ là người đại diện cho nhóm. Tâm và tôi sẽ ở gần để hỗ trợ,” Minh Hòa phân tích.
Ngọc nhìn Minh Hòa, ánh mắt sắc bén. “Nếu để tôi tham gia, tôi cần phải có một cái gì đó nổi bật.”
“Vậy thì hãy mặc một bộ váy lấp lánh! Như một ngôi sao,” Tâm đùa.
Ngọc nhún vai. “Mặc váy lấp lánh thì có thể thu hút sự chú ý không mong muốn. Tôi sẽ chọn một bộ trang phục thanh lịch.”
“Chúng ta sẽ cần một lý do để có mặt ở đó. Một mối quan hệ, một lý do hợp lý,” Minh Hòa suy nghĩ.
“Có thể tôi sẽ khai thác những mối quan hệ trong ngành báo chí. Tôi có thể nói rằng tôi đang tìm kiếm thông tin về các hoạt động của hắn,” Ngọc đề xuất.“Hoàn hảo. Nếu mọi thứ diễn ra suôn sẻ, chúng ta có thể có được manh mối về cái chết của cha tôi,” Minh Hòa khẳng định.
Ngọc đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm. “Vậy thì chúng ta cần chuẩn bị ngay từ bây giờ.”
***
Buổi tối, khi ánh đèn lấp lánh sáng lên trong khu biệt thự của Lê Thái Sơn, không khí náo nhiệt và sang trọng tràn ngập. Ngọc đứng trước gương, chỉnh sửa lại trang phục của mình. “Có lẽ tôi nên thêm chút son môi nữa,” cô lẩm bẩm.
“Trông em như một nữ hoàng,” Tâm trêu chọc, làm Ngọc cười.
“Cảm ơn, nhưng tôi không đến đây để làm người mẫu,” cô đáp, chỉnh lại tóc.
Minh Hòa đứng bên cạnh, quan sát. “Nhớ rằng mục tiêu của chúng ta không phải là gây ấn tượng, mà là thu thập thông tin.”
“Biết rồi. Nhưng có lẽ một chút quyến rũ cũng không hại,” Ngọc nháy mắt.
Khi bước vào bữa tiệc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ. Minh Hòa cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Mọi thứ đều quá xa hoa, nhưng ẩn chứa bên trong là những âm mưu mà họ cần phải khám phá.
“Chúng ta chia nhau ra nhé,” Minh Hòa nói. “Tìm hiểu xem có ai đáng nghi không.”
Ngọc gật đầu, rồi nhẹ nhàng bước vào đám đông. Minh Hòa và Tâm tìm một góc khuất, quan sát mọi thứ xung quanh.
“Người đàn ông kia trông quen quen,” Tâm thì thầm, chỉ về phía một người đàn ông trung niên, đang đứng nói chuyện với Lê Thái Sơn.
“Đó chính là Nguyễn Hoàng Minh,” Minh Hòa nhận ra. “Một trong những tay buôn lậu lớn nhất. Chúng ta cần phải theo dõi hắn.”
Vừa lúc đó, Ngọc quay lại, ánh mắt có phần phấn khích. “Tôi vừa nói chuyện với một người trong giới báo chí. Hắn nói rằng có thông tin về một cuộc giao dịch lớn sắp diễn ra.”
“Giao dịch lớn? Đó chính là cơ hội của chúng ta,” Minh Hòa nói, quyết tâm tràn đầy. “Chúng ta phải tìm ra thời gian và địa điểm cụ thể.”
Ngọc gật đầu, ánh mắt lấp lánh. “Vậy thì chúng ta cần phải tìm cách tiếp cận thêm thông tin mà không bị phát hiện.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Minh Hòa cảm nhận được áp lực đang dồn nén. “Chúng ta có thể làm được. Mọi thứ sẽ sớm được phơi bày.”
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng ồn lớn vang lên, làm mọi người quay lại. Một người đàn ông côn đồ bước vào, ánh mắt đầy thù địch. “Ai cho phép bọn mày xuất hiện ở đây?” hắn gầm lên.
Minh Hòa và Ngọc nhìn nhau, nhận ra rằng mọi thứ đã sắp vượt khỏi tầm kiểm soát. Họ cần phải hành động ngay lập tức, nếu không, bí mật mà họ đang tìm kiếm có thể biến mất vĩnh viễn.