Minh Hòa và Ngọc đứng trong một góc của quán cà phê cũ kỹ, nơi mà ánh đèn vàng nhạt tạo nên không khí u ám, như thể mọi bí mật đều đang âm thầm chờ đợi để được hé lộ. Họ vừa nhận được thông tin từ Bích về băng nhóm buôn lậu mà Thái Sơn có liên quan. Thông tin này như một viên đá lót đường, khiến họ càng thêm kiên định trong cuộc hành trình tìm kiếm sự thật.
“Chúng ta cần tìm kiếm thêm chứng cứ,” Ngọc nói, lật những tờ giấy ghi chép trong tay. “Nếu Thái Sơn thực sự có liên hệ với băng nhóm đó, thì có thể những cái chết bí ẩn sẽ không còn là một trò chơi ngẫu nhiên nữa.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa gật đầu, ánh mắt anh tập trung. “Hắn có thể đang che giấu thứ gì đó lớn hơn cả những gì chúng ta tưởng.”
Chợt, một nhân viên phục vụ đi ngang qua, mang theo một chiếc đĩa đầy ắp bánh ngọt. Tâm, người luôn đi theo như cái bóng, không thể cưỡng lại được sức hút của món ăn. “Ôi, nhìn đã quá! Chắc chắn là ngon lắm đây,” Tâm thốt lên, mắt sáng rực.
“Chúng ta không phải đến đây để ăn bánh!” Ngọc nhắc nhở, nhưng Minh Hòa chỉ cười nhẹ. “Cứ để Tâm đi, có khi bánh ngọt lại giúp cho chúng ta tìm ra được manh mối.”
Ngọc lắc đầu, nhưng không thể không mỉm cười trước sự hồn nhiên của Tâm. “Vậy thì, tìm hiểu thêm về băng nhóm này trước đã.”
Minh Hòa lôi ra một tấm bản đồ cũ, đánh dấu một vài địa điểm mà Bích đã nhắc đến. “Chúng ta có thể bắt đầu từ đây. Một trong những nơi khả nghi nhất là khu vực phía nam thành phố, nơi mà những cuộc giao dịch thường diễn ra dưới bóng đêm.”
“Đúng rồi, nghe nói ở đó có một kho hàng lớn mà bọn họ thường sử dụng để cất giấu hàng hóa,” Ngọc thêm vào. “Nhưng chúng ta sẽ cần một kế hoạch.”
“Cứ để tôi lo việc đó,” Minh Hòa nói, nụ cười nửa miệng hiện lên. “Tôi sẽ đóng vai một người khách hàng tiềm năng. Ngọc, cô có thể giả làm người đi cùng tôi. Tâm, anh giữ camera sẵn sàng.”
Tâm gật đầu, mắt vẫn dán vào chiếc bánh. “Tôi sẽ chụp lại mọi thứ. Như một phóng viên chuyên nghiệp!”
“Phóng viên chuyên nghiệp hay phóng viên ăn bánh?” Ngọc trêu chọc, nhưng không thể không cảm thấy hào hứng với kế hoạch.
***
Khi màn đêm buông xuống, nhóm của Minh Hòa lặng lẽ tiếp cận khu vực kho hàng. Bầu không khí căng thẳng, như thể có hàng triệu con mắt đang theo dõi họ từ những bóng tối xung quanh. Minh Hòa và Ngọc đứng ở một góc khuất, trong khi Tâm lẩn vào một chỗ gần đó, sẵn sàng ghi lại mọi hoạt động.
“Chúng ta cần kiên nhẫn,” Minh Hòa thì thầm. “Đừng để lộ bản thân.”
Ngọc gật đầu, nhưng ánh mắt cô không rời khỏi cửa kho. Một lúc sau, một chiếc xe tải lớn chạy vào, đèn pha chiếu sáng những bóng người đang di chuyển. Minh Hòa nắm chặt tay, từng bước một, anh cảm nhận được nhịp đập của cuộc sống nơi đây, đầy bí ẩn và nguy hiểm.
“Để tôi xem thử,” Tâm lén lút thì thầm từ phía sau, rồi nhanh chóng đưa máy ảnh lên. Những bức ảnh bắt đầu được ghi lại, mỗi khoảnh khắc đều mang trong mình một câu chuyện.“Chúng ta cần phải biết họ đang làm gì,” Ngọc thì thào, ánh mắt sắc bén.
“Đợi đã!” Minh Hòa khẽ nắm tay Ngọc, ngăn cô lại. “Có người ra ngoài.”
Một người đàn ông mặc áo khoác đen bước ra từ kho, dáng vẻ cẩn trọng. Minh Hòa nhận ra hắn chính là một trong những tay buôn lậu mà họ đã nghe nói đến, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt như những viên đá lạnh lẽo. “Chúng ta cần phải nghe xem hắn nói gì,” anh thì thầm.
Cả ba người lén lút di chuyển gần hơn, áp sát vào tường. Họ nghe thấy cuộc trò chuyện giữa người đàn ông và một kẻ khác, giọng nói khàn khàn, mang theo sự đe dọa.
“Chúng ta không thể trì hoãn thêm nữa. Nếu Thái Sơn không sắp xếp được hàng, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn,” người đàn ông áo đen nói.
“Chúng ta có thể xử lý mọi thứ,” kẻ kia đáp, giọng điệu đầy tự tin. “Hắn không thể làm gì nếu như chúng ta có đủ bằng chứng.”
Một mảnh ghép nữa được thêm vào bức tranh. Minh Hòa cảm thấy như một dòng điện chạy qua, càng lúc càng gần hơn đến sự thật. “Chúng ta cần phải tìm ra cách tiếp cận hắn,” anh thì thầm với Ngọc.
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc hỏi, lo lắng.
“Tôi có một ý tưởng,” Minh Hòa mỉm cười, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta sẽ phải đóng vai trò như những người mua hàng.”
Ngọc nhướng mày, nhưng rồi cô cũng gật đầu. “Được, nhưng cần phải cẩn thận.”
***
Khi họ trở về, không khí trong quán cà phê lại trở nên căng thẳng. Minh Hòa, Ngọc và Tâm đang ngồi thảo luận về kế hoạch hành động tiếp theo. “Nếu chúng ta có thể tiếp cận băng nhóm này, có thể sẽ tìm ra được manh mối về cái chết của cha tôi,” Minh Hòa nói, giọng điệu kiên định.
“Nhưng cũng có thể chúng ta sẽ đối mặt với nguy hiểm,” Ngọc nhấn mạnh.
“Nguy hiểm mới là điều khiến cuộc sống thú vị,” Tâm nói, dứt khoát. “Chúng ta không thể lùi bước.”
Ngọc nhìn vào mắt Minh Hòa, rồi gật đầu. “Được rồi, hãy làm thôi.”
Minh Hòa cảm thấy như một ngọn lửa bất tử đang cháy trong lòng. Họ sẽ không dừng lại cho đến khi sự thật được phơi bày. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật còn lại đang chờ đợi được khám phá.