Minh Hòa đứng ở ngã tư đường, những ánh đèn neon chập chờn phản chiếu lên gương mặt nghiêm nghị. Đêm tối như đang bao trùm những bí mật mà anh chưa thể nắm bắt. Cảm giác bất an trong lòng khiến anh không thể ngồi yên, sự thật vẫn đang lẩn khuất đâu đó trong cái bóng của thành phố này.
“Cậu đang nghĩ gì thế?” Ngọc hỏi, giọng cô lấp lánh như những vì sao xa xôi. “Có vẻ như cậu đang cân nhắc điều gì đó lớn lao.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa thở dài. “Thái Sơn không phải là người dễ đối phó. Hắn ta luôn có những bước đi tính toán trước.”
“Nhưng cậu có thông tin từ hắn, đúng không?” Tâm thêm vào, đôi mắt anh ngập tràn hy vọng. “Có thể đây là cơ hội để chúng ta tìm ra sự thật.”
“Đúng, nhưng cũng có thể đó là cái bẫy.” Minh Hòa lắc đầu. “Cần phải cẩn thận hơn.”
“Cậu có muốn đi gặp hắn ngay bây giờ không?” Ngọc hỏi, sự quyết đoán trong giọng nói của cô khiến Minh Hòa cảm thấy có chút ấm áp.
“Không. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn.” Anh đáp, cảm giác như có một cái gì đó bất ổn đang chờ đợi họ ở phía trước. “Để hôm sau gặp hắn.”
***
Sáng hôm sau, Minh Hòa ghé qua quán cà phê nhỏ nơi mà anh và nhóm thường tập hợp. Hương cà phê thơm lừng nhưng không đủ để xua tan sự lo lắng trong lòng anh. Ngọc đã đến từ sớm, đang chăm chú đọc một cuốn sách về những vụ án nổi tiếng.
“Cậu có biết Thái Sơn có thể sẽ nói gì không?” Ngọc hỏi, ánh mắt cô không rời khỏi trang sách.
“Có thể hắn sẽ muốn kiểm tra lòng dũng cảm của chúng ta.” Minh Hòa đáp, châm một điếu thuốc. “Nhưng tôi không tin hắn sẽ dễ dàng tiết lộ thông tin.”
“Cậu không sợ hắn sẽ chơi trò mèo vờn chuột sao?” Tâm cất tiếng, vẻ mặt lo lắng. “Hắn có thể có cả một đội quân đứng sau.”
“Chúng ta không thể lùi bước,” Minh Hòa khẳng định, ánh mắt anh lấp lánh một ngọn lửa quyết tâm. “Chúng ta đã đi quá xa rồi.”
Ngọc gập quyển sách lại, ánh mắt cô bỗng trở nên sắc nét. “Cậu nói đúng. Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối mình.”
“Vậy thì, chúng ta cần phải lên kế hoạch.” Minh Hòa nói, bắt đầu vạch ra những gì cần thiết cho cuộc gặp gỡ. “Cần phải chuẩn bị các câu hỏi và kiểm tra xem hắn có những điểm yếu nào.”
Khi cuộc thảo luận đang diễn ra sôi nổi, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa. “Chà, nhìn ai đây, nhóm thám tử tư vấn pháp lý à?” Đó là Bích, người phụ nữ trung niên mà họ đã gặp trong một lần điều tra trước đó.
“Bích! Sao chị lại ở đây?” Ngọc ngạc nhiên.
“Tôi vừa nhận được thông tin thú vị.” Bích nói, bước lại gần. “Có vẻ như Thái Sơn không chỉ đơn thuần là một luật sư.”
“Chị biết điều gì?” Minh Hòa hỏi, ánh mắt anh sáng lên.“Tôi nghe được rằng hắn đang có mối liên hệ với một băng nhóm buôn lậu lớn.” Bích thận trọng. “Họ đang âm thầm chuẩn bị cho một cú ra tay lớn.”
“Cú ra tay lớn?” Tâm nhắc lại, vẻ mặt lo lắng.
“Đúng, có thể là một phi vụ mà hắn đang lên kế hoạch. Và không chỉ đơn giản là buôn lậu.” Bích nhấn mạnh, ánh mắt cô nghiêm túc. “Nó có thể liên quan đến những cái chết bí ẩn mà chúng ta đang tìm kiếm.”
Minh Hòa cảm thấy như một mảnh ghép lớn vừa được lắp vào bức tranh. “Vậy chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về băng nhóm đó.”
“Đúng vậy,” Ngọc đồng tình. “Chúng ta có thể truy tìm thông tin từ những nguồn khác nhau.”
“Còn một điều nữa,” Bích nói, nhìn vào mắt từng người một. “Tôi không muốn tạo ra sự hoang mang, nhưng nếu các bạn đi sâu vào vụ này, có thể sẽ có những rủi ro lớn hơn mà các bạn chưa lường trước.”
“Chúng tôi đã sẵn sàng cho mọi thứ.” Minh Hòa khẳng định, không cho phép sự lo lắng chiếm ưu thế.
“Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu.” Bích mỉm cười, như thể đã tìm thấy một đồng minh trong cuộc chiến này.
***
Cuộc gặp gỡ với Thái Sơn diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, nơi mà không khí căng thẳng như thể mọi người đang chờ đợi một cơn bão. Minh Hòa và nhóm ngồi ở một bàn gần cửa sổ, quan sát từng cử động của Thái Sơn khi hắn bước vào. Hắn mặc một bộ vest đen sang trọng, nụ cười trên môi nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo.
“Chào các bạn,” Thái Sơn nói, giọng điệu thuyết phục như thể hắn đang chuẩn bị cho một buổi trình diễn. “Rất vui được gặp lại.”
“Chúng tôi cũng vậy,” Minh Hòa đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Chúng tôi muốn biết thêm về những thông tin mà ông đã đề cập.”
“Thú vị,” Thái Sơn nhướn mày, như thể đang thưởng thức một món ăn ngon. “Nhưng trước tiên, tôi cần biết các bạn đã chuẩn bị cho cuộc trò chuyện này như thế nào.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ càng,” Ngọc nói, quyết tâm không để Thái Sơn nắm thế chủ động. “Và chúng tôi rất muốn nghe sự thật từ ông.”
Thái Sơn cười, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào. “Sự thật luôn có giá của nó. Các bạn có sẵn sàng trả không?”
“Giá nào cũng được, miễn là chúng tôi tìm ra sự thật.” Minh Hòa đáp, lòng anh cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng cháy, nhưng không phải là ngọn lửa của sự sợ hãi mà là của quyết tâm.
“Vậy thì, hãy cùng bắt đầu.” Thái Sơn nói, nhấp một ngụm rượu và nhìn thẳng vào mắt Minh Hòa. “Nhưng hãy nhớ, trong trò chơi này, mọi thứ không bao giờ như vẻ bề ngoài.”
Minh Hòa cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực. Những bí mật đang chờ đợi để được hé lộ, và cái giá mà họ phải trả có thể lớn hơn cả sự tưởng tượng. Nhưng anh không thể lùi bước. Cuộc chiến vì sự thật và công lý đã bắt đầu, và anh đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách.