Minh Hòa đứng trước cửa quán bar, nơi mà những bí mật thường được chôn giấu dưới lớp vỏ bề ngoài nhộn nhịp. Anh cảm nhận được không khí căng thẳng, như một sợi dây đàn đang kéo căng, sẵn sàng để bật ra những âm thanh chát chúa. Ngọc và Tâm đứng bên cạnh, ánh mắt họ lấp lánh sự lo lắng.
“Cậu có tin rằng Thái Sơn sẽ xuất hiện không?” Ngọc hỏi, giọng cô thấp lại như sợ bị nghe thấy.
“Chắc chắn rồi,” Minh Hòa đáp, mắt nhìn thẳng vào bên trong quán. “Hắn là người điều khiển mọi thứ trong bóng tối.”
Họ bước vào quán bar, nơi âm nhạc vang lên, nhưng không thể che lấp đi những ánh mắt nghi ngờ đang dõi theo họ. Minh Hòa chậm rãi tiến về phía quầy bar, nơi một người đàn ông trung niên với bộ vest bóng loáng đang ngồi, nét mặt lạnh lùng như băng giá.
“Lê Thái Sơn?” Minh Hòa gọi lớn, giọng anh vang lên giữa tiếng nhạc.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc như dao. “Cậu là ai?” Thái Sơn hỏi, giọng điệu vừa nghi ngờ vừa lạnh lẽo.
“Tôi là Đỗ Minh Hòa,” anh tự giới thiệu, không hề chùn bước. “Tôi đến để nói về một tổ chức mà ông đang bảo vệ.”
Ánh mắt Thái Sơn lóe lên một tia thích thú, nhưng ngay sau đó trở lại vẻ lạnh lùng. “Cậu có thông tin gì mà tôi cần?”
“Rất nhiều,” Minh Hòa đáp, cảm giác như mình đang đi trên một con dao sắc. “Nhưng trước tiên, tôi muốn biết ông đang giấu điều gì.”
Thái Sơn nhếch môi, cười như thể đã nghe một câu chuyện cười hay. “Cậu nghĩ rằng mình có thể dọa được tôi à? Trong thế giới này, cậu cần phải hiểu rằng thông tin chỉ có giá trị khi nó đúng.”
“Và tôi có lý do để tin rằng thông tin của tôi đúng,” Minh Hòa nói, ánh mắt kiên định. “Ông có một quá khứ đen tối mà không ai biết đến.”
“Cậu đang nói về điều gì?” Thái Sơn hỏi, giọng điệu vẫn bình thản nhưng có chút căng thẳng.
“Ông có mối liên hệ với những kẻ buôn lậu, những cái chết bí ẩn, và cả… tổ chức bí mật khai thác sức mạnh của 'Ngọn Lửa Bất Tử'.” Minh Hòa nói, lòng anh hồi hộp, nhưng không để lộ ra ngoài.
Mọi thứ xung quanh dường như ngưng lại. Thái Sơn nheo mắt, sự lạnh lùng trong ánh nhìn của hắn dần biến mất, nhường chỗ cho sự thù địch. “Cậu đang chơi với lửa đấy, thám tử.”
“Và tôi sẽ không để nó thiêu rụi tôi,” Minh Hòa đáp lại, cảm giác như mình đang đương đầu với một con quái vật.“Chúng ta không nên nói chuyện ở đây,” Thái Sơn nói, đứng dậy và đưa tay ra hiệu cho Minh Hòa đi theo. “Ra ngoài thôi.”
Ngọc và Tâm lặng lẽ theo sau, tâm trạng hồi hộp như chờ đợi một cơn bão. Họ ra khỏi quán bar, không khí bên ngoài mát lạnh nhưng sự căng thẳng trong lòng vẫn nặng trĩu.
“Cậu có biết rằng trong thế giới này, kẻ yếu không có chỗ đứng?” Thái Sơn hỏi, ánh mắt như muốn xuyên thấu Minh Hòa.
“Và tôi không phải là kẻ yếu,” anh đáp, cảm thấy như mình đang ở giữa một ván bài nguy hiểm. “Tôi chỉ muốn biết sự thật.”
Thái Sơn cười, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào. “Sự thật luôn có giá của nó. Cậu có sẵn sàng trả không?”
“Giá nào cũng được, miễn là tôi tìm ra kẻ đã giết cha mình,” Minh Hòa khẳng định, giọng điệu cứng rắn.
“Thú vị,” Thái Sơn gật đầu, đôi mắt sáng lên như một con mèo rình mồi. “Cậu có thể đến gặp tôi vào ngày mai. Nhưng hãy nhớ, cuộc chơi này không dành cho những kẻ nhát gan.”
“Và tôi sẽ không lùi bước,” Minh Hòa khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm.
Họ chia tay trong im lặng, nhưng Minh Hòa biết rằng cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Những bí mật đang chờ đợi được hé lộ, và cái giá phải trả có thể lớn hơn cả sự tưởng tượng của anh. Khi quay lưng lại, anh cảm thấy một cái nhìn sắc lạnh từ Thái Sơn, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ chưa bao giờ đơn giản.
“Cậu nghĩ thế nào?” Ngọc hỏi khi họ quay về.
“Tôi nghĩ hắn không chỉ là một luật sư,” Minh Hòa trả lời, lòng đầy nghi ngờ. “Hắn là một kẻ tội phạm nguy hiểm.”
“Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Tâm hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
“Chúng ta phải thu thập thêm thông tin,” Minh Hòa đáp, ánh mắt anh trở nên sắc bén. “Và chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Những bước chân của họ vang lên trong đêm tối, và Minh Hòa cảm nhận được một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng mình, ngọn lửa của sự thật và công lý. Anh biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh đã sẵn sàng để đối đầu với bất cứ điều gì.