Minh Hòa đứng bên lề đường, ánh đèn neon từ các quán bar phản chiếu lên bộ vest sang trọng của Thái Sơn. Dù đã rời khỏi quán, nhưng cảm giác căng thẳng vẫn vương vấn trong không khí. Anh nhìn xung quanh, cảm nhận được sự hiện diện của những ánh mắt dõi theo, như thể có ai đó đang âm thầm giám sát từng bước đi của mình.
“Cậu thấy gì không?” Ngọc hỏi, giọng thấp nhưng đầy căng thẳng.
“Có thể có người theo dõi,” Minh Hòa đáp, ánh mắt không rời khỏi đám đông. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”
“Cảm giác như chúng ta đang ở trong một bộ phim trinh thám,” Tâm nói, mắt sáng lên với sự hào hứng. “Mà không biết có ai đó viết kịch bản cho chúng ta không nhỉ?”
“Cậu đừng mơ mộng,” Ngọc cắt ngang, “Chúng ta không phải nhân vật chính trong truyện đâu.”
Họ tiếp tục di chuyển, lòng mỗi người đều nặng trĩu với những suy nghĩ về cuộc đối đầu vừa qua. Minh Hòa không thể ngừng suy nghĩ về câu nói của Thái Sơn, về cái giá của sự thật. “Sự thật luôn có giá của nó,” anh lẩm bẩm.
“Cậu đang nghĩ gì thế?” Ngọc hỏi, dừng lại để nhìn anh.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về tổ chức bí mật mà ông ta nhắc tới,” Minh Hòa đáp. “Có vẻ như ‘Ngọn Lửa Bất Tử’ không chỉ là một truyền thuyết.”
“Nghe như một câu chuyện cổ tích,” Tâm nói, vẫn chưa nguôi sự hào hứng. “Nhưng nếu có thật, chắc chắn sẽ rất thú vị!”
“Và cũng rất nguy hiểm,” Ngọc nhấn mạnh. “Chúng ta cần thông tin, nhưng phải thật cẩn thận.”
Minh Hòa gật đầu. “Chúng ta cần một cách tiếp cận khác. Tôi có một vài manh mối từ những người bạn cũ trong ngành điều tra. Có thể họ sẽ biết thêm về tổ chức này.”
“Cậu định gặp ai?” Tâm hỏi, một chút lo lắng thoáng qua trong giọng nói.
“Nguyễn Hoàng Minh,” Minh Hòa đáp, “Hắn là một tay buôn lậu khá lớn, nhưng cũng có quan hệ rộng trong giới tội phạm.”
“Nghe có vẻ liều lĩnh,” Ngọc nói, nhướng mày. “Cậu biết hắn không dễ tiếp cận đâu.”
“Đúng, nhưng không phải là không thể,” Minh Hòa trả lời, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần phải tìm hiểu, không thể để Thái Sơn chiếm ưu thế.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, họ tiếp tục cuộc hành trình. Thời gian trôi qua nhanh chóng, không khí đêm trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân và những tiếng rao hàng xa xăm. Minh Hòa cảm thấy nỗi ám ảnh về cái chết của cha càng lúc càng nặng nề. Anh không chỉ đang chiến đấu với thế lực tội phạm mà còn với chính những bóng ma trong quá khứ.
Khi họ đến một quán cà phê nhỏ, Minh Hòa ra hiệu cho Ngọc và Tâm ngồi xuống. “Chúng ta cần lên kế hoạch cho cuộc gặp với Hoàng Minh,” anh nói, giọng nghiêm túc.
“Có cần phải chuẩn bị gì không?” Tâm hỏi.
“Chúng ta cần phải có thông tin, và chắc chắn là phải giữ bí mật,” Minh Hòa đáp. “Hắn không dễ dàng tin tưởng ai.”
Ngọc gật đầu. “Tôi có thể giả làm một phóng viên, và cậu có thể là một khách hàng tiềm năng. Điều này có thể giúp chúng ta tiếp cận hắn dễ hơn.”
“Nghe có lý,” Minh Hòa đồng ý. “Nhưng chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Hắn có thể không thích sự xuất hiện của chúng ta.”
“Cứ để tôi lo phần diễn xuất,” Tâm tự tin nói, “Tôi đã từng tham gia một vài vở kịch hồi còn học đại học!”
“Cậu có thể không muốn nhắc lại chuyện đó,” Ngọc mỉm cười, “Nhưng nếu có thể giúp chúng ta, thì hãy mạnh dạn lên.”Kế hoạch đã được vạch ra, và họ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ sắp tới. Trong khi đó, Minh Hòa vẫn không ngừng suy nghĩ về Thái Sơn và những bí mật mà ông ta đang nắm giữ. Cảm giác như thời gian đang trôi qua từng giây một, và cuộc chiến với tổ chức tội phạm bí mật này chỉ mới bắt đầu.
***
Hôm sau, khi ánh sáng bình minh len lỏi qua những tán cây, Minh Hòa và nhóm của anh đã có mặt tại một quán bar mà Hoàng Minh thường lui tới. Bầu không khí nơi đây sôi động, nhưng cũng không thiếu sự dè chừng. Anh cảm nhận được sự hiện diện của nhiều người không quen thuộc, những ánh mắt lén lút quan sát.
“Đã đến lúc,” Ngọc thì thầm. “Cậu sẵn sàng chưa?”
“Cứ để tôi dẫn dắt,” Minh Hòa nói, bước vào trong quán bar với dáng vẻ tự tin. Tâm theo sau, trong khi Ngọc giữ khoảng cách, sẵn sàng ghi lại mọi thứ.
“Nhìn kìa, có vẻ hắn đang ở phía sau quầy bar,” Tâm chỉ tay về hướng đó. Minh Hòa quay sang và thấy một người đàn ông trung niên, có bộ râu quai nón, đang nói chuyện với một vài người khác.
“Hắn là Hoàng Minh,” Minh Hòa xác nhận, gật đầu. “Chúng ta cần phải tiếp cận hắn.”
Họ tiến về phía quầy bar, lòng Minh Hòa hồi hộp, nhưng không để lộ ra ngoài. Khi gần đến nơi, một trong những người đàn ông bên cạnh Hoàng Minh nhìn họ với ánh mắt hoài nghi. “Các cậu tìm ai?” hắn hỏi.
“Chúng tôi muốn gặp Hoàng Minh,” Minh Hòa nói, giọng điềm tĩnh.
“Có chuyện gì?” Hoàng Minh hỏi, ánh mắt sắc lạnh. “Các cậu không phải là người quen của tôi.”
“Tôi có một số thông tin mà có thể hắn sẽ quan tâm,” Minh Hòa đáp, cố gắng giữ vẻ tự tin. “Về một tổ chức đang hoạt động trong thành phố.”
“Thông tin thì luôn có giá,” Hoàng Minh cười khẩy. “Nhưng có vẻ như các cậu chưa đủ sức để đưa ra giá đó.”
Minh Hòa cảm nhận được sự thách thức trong giọng nói của hắn. “Có thể tôi chưa đủ, nhưng tôi có cái mà ông cần.”
“Và cái đó là gì?” Hoàng Minh hỏi, ánh mắt nghi ngờ.
“Câu trả lời cho những bí mật mà ông đang tìm kiếm,” Minh Hòa đáp, không ngần ngại. “Và tôi có lý do để tin rằng ông sẽ không muốn bỏ lỡ.”
Sự im lặng bao trùm quán bar, mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Hoàng Minh nhếch môi cười, nhưng ánh mắt thì không có chút thiện cảm nào. “Cậu nghĩ mình đang ở đâu? Trong một bộ phim hành động à?”
“Không, tôi đang ở trong một cuộc chiến,” Minh Hòa trả lời, ánh mắt anh kiên định. “Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”
Mọi thứ như đang đứng lại, những lời của Minh Hòa như một lời thách thức rõ ràng, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Hoàng Minh chầm chậm đứng dậy, ánh mắt như một con thú rình mồi.
“Cậu có biết rằng, trong thế giới này, không phải ai cũng có thể sống sót khi đụng phải những bí mật?” hắn hỏi, giọng điệu như đang cảnh cáo.
“Nhưng tôi không sợ,” Minh Hòa đáp lại, không chùn bước. “Tôi đã trải qua quá nhiều để lùi bước bây giờ.”
Và rồi, một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên môi Hoàng Minh. “Được, hãy xem cậu có thể sống sót qua cuộc chơi này không.”
Minh Hòa hiểu rằng, cuộc chiến đã chính thức bắt đầu. Họ đã dấn thân vào một cuộc đối đầu không thể quay đầu. Ở phía trước, những bí mật đang chờ đợi được hé lộ, nhưng cái giá của nó có thể lớn hơn những gì họ tưởng tượng.