Minh Hòa và Ngọc đã lên kế hoạch cho cuộc gặp với Lê Thái Sơn, nhưng không ngờ rằng mọi thứ lại phức tạp hơn họ tưởng. Ngày hôm sau, khi cả hai ngồi trong quán cà phê nhỏ, không khí trở nên căng thẳng. Ngọc đã thu thập được nhiều thông tin về Thái Sơn, nhưng sự đe dọa từ ông ta khiến họ không khỏi lo lắng.
“Ông ta không chỉ là một nhà tư vấn pháp lý,” Ngọc nói, nhấp một ngụm cà phê. “Ông ta còn có nhiều mối quan hệ trong giới tội phạm. Chúng ta không thể coi thường.”
“Cẩn thận là tốt, nhưng nếu chỉ biết sợ hãi thì chẳng làm được gì,” Minh Hòa trả lời, ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta cần phải tìm ra điểm yếu của Thái Sơn.”
Chưa kịp bàn thêm, Tâm xuất hiện, chiếc máy ảnh vẫn lủng lẳng bên hông như một món trang sức. “Chào hai anh chị! Có tin gì mới không?” Tâm hỏi, vẻ mặt đầy háo hức.
“Chúng ta đang chuẩn bị cho cuộc gặp với Thái Sơn,” Ngọc đáp. “Cậu có sẵn sàng không?”
“Luôn luôn!” Tâm nói, ánh mắt sáng rực. “Tôi đã sẵn sàng chụp lại mọi khoảnh khắc!”
Minh Hòa mỉm cười. “Tốt! Chúng ta cần cả sự quan sát lẫn phân tích trong lần này.”
Sau khi thảo luận thêm về những thông tin có được, họ quyết định sẽ theo dõi Thái Sơn từ xa trước khi tiếp cận ông ta. Minh Hòa biết rằng, để đối phó với một kẻ như Thái Sơn, họ cần phải có kế hoạch cụ thể.
Khi trời bắt đầu tối, cả ba rời khỏi quán cà phê, lòng đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần phấn khích. Minh Hòa cảm nhận được sự hồi hộp, như thể một trận chiến đang chờ đón họ. Họ đến một quán bar nơi Thái Sơn thường lui tới. Không khí ở đây khác hẳn với những nơi họ từng đến, ồn ào và đầy sự châm biếm.
“Chúng ta phải tìm ra cách để tiếp cận ông ta,” Ngọc thì thầm. “Có thể sẽ có nhiều người bảo vệ quanh đây.”
“Để tôi lo,” Minh Hòa nói, ánh mắt anh dò xét. “Cậu chỉ cần ghi lại mọi thứ.”
Tâm gật đầu, nhưng rõ ràng sự tự tin của cậu có phần bị lung lay. “Tôi sẽ không để lỡ một khoảnh khắc nào đâu!”
Minh Hòa và Ngọc lén lút quan sát Thái Sơn từ xa. Ông ta xuất hiện trong bộ vest sang trọng, ánh mắt lạnh lùng như một con báo rình mồi. Những người xung quanh đều tỏ ra kính nể, tạo nên một bầu không khí đầy quyền lực.
“Chúng ta cần phải khiến ông ta chú ý,” Ngọc nói. “Nếu không, sẽ rất khó để tiếp cận.”
“Để tôi thử,” Minh Hòa quyết định, bước về phía quầy bar.
Ngọc và Tâm đứng lại, nín thở theo dõi. Minh Hòa tiếp cận Thái Sơn, tự tin và bình tĩnh, như thể họ đã quen biết từ lâu. Cuộc đối thoại giữa họ diễn ra nhanh chóng và sắc bén.
“Ông Lê Thái Sơn, đúng không?” Minh Hòa bắt chuyện, giọng điệu bình thản nhưng cũng không kém phần thách thức.
“Có chuyện gì?” Thái Sơn hỏi, ánh mắt vẫn lạnh lùng.“Tôi nghe nói ông là người nắm bắt được nhiều bí mật,” Minh Hòa đáp, cố gắng giữ vẻ mặt điềm tĩnh. “Tôi đang tìm hiểu về một số vụ án và muốn biết thêm thông tin.”
Thái Sơn nhướng mày, sự tò mò hiện lên trong ánh mắt. “Thông tin là thứ quý giá, bạn trẻ. Bạn có thể phải trả giá cho nó.”
“Giá nào cũng được,” Minh Hòa nói, không ngần ngại. “Tôi không sợ.”
Ngọc và Tâm đứng ở xa, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ có thể thấy rõ rằng Minh Hòa đang dấn thân vào một cuộc chơi nguy hiểm.
“Cậu ta đang làm gì vậy?” Tâm hỏi, lo lắng.
“Chắc chắn là một canh bạc lớn,” Ngọc trả lời, không rời mắt khỏi Minh Hòa.
Trong khi đó, Minh Hòa và Thái Sơn tiếp tục đối thoại. “Tôi không chỉ là một nhà tư vấn pháp lý,” Thái Sơn nói, giọng điệu kiêu ngạo. “Tôi là người kiểm soát mọi thứ trong bóng tối. Bạn không biết mình đang dấn thân vào cái gì đâu.”
“Có thể tôi không biết, nhưng tôi sẽ tìm ra,” Minh Hòa đáp lại, không chịu khuất phục.
Thái Sơn cười khẩy. “Tốt! Tôi thích những kẻ dám mạo hiểm. Nhưng hãy nhớ, mọi thứ đều có cái giá của nó.”
Cuộc trò chuyện kết thúc với nhiều dấu hỏi hơn là câu trả lời. Minh Hòa trở lại bên Ngọc và Tâm, cảm giác như vừa trải qua một trận đấu trí căng thẳng.
“Thế nào?” Ngọc hỏi.
“Ông ta không dễ đối phó,” Minh Hòa thở dài. “Nhưng có một điều tôi nhận ra, ông ta đang sợ cái gì đó.”
“Sợ gì?” Tâm hỏi, mắt cậu sáng lên.
“Có lẽ ông ta sợ sự thật,” Minh Hòa trả lời, ánh mắt đầy quyết tâm. “Và chúng ta sẽ tìm ra sự thật đó.”
Khi họ rời khỏi quán bar, Minh Hòa cảm nhận được một nỗi lo lắng bao trùm. Họ đã đụng phải một thế lực lớn, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Trong lòng anh, ngọn lửa quyết tâm đang cháy rực, nhưng cũng có một phần nào đó lo lắng về những gì phía trước.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Ngọc nhấn mạnh. “Thái Sơn không phải là người dễ đối phó.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa đồng tình. “Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Đã đến lúc phải tìm hiểu sâu hơn.”
Trong đêm tối, họ tiếp tục bước đi, mỗi người đều mang trong mình những suy nghĩ riêng. Cuộc chiến với Lê Thái Sơn đã bắt đầu, và không ai biết điều gì đang chờ đón họ ở phía trước.