Ngọn Lửa Bất Tử

Chương 2: Manh Mối Đầu Tiên

Minh Hòa và Ngọc đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, nơi có nhiều thông tin đang chờ họ. Trên bức tường, những mảng sơn đã bong tróc, ánh đèn vàng nhợt nhạt từ bên trong hắt ra, tạo nên một không khí bí ẩn. Họ vừa bước vào, cảm giác như bị nuốt chửng bởi không gian ẩm thấp và mùi thuốc lá nồng nặc.

“Chỗ này trông như một phim kinh dị,” Minh Hòa cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh vẫn tập trung.

Ngọc nhướn mày, “Nếu có ma, anh sẽ là người đầu tiên gặp.”

“Cảm ơn lời khen,” anh đáp lại với nụ cười tự trào. “Tôi rất muốn thử thách bản thân.”

Họ nhanh chóng tìm thấy Phan Văn Tâm, một thanh niên gầy gò với chiếc máy ảnh luôn kè kè bên mình. Tâm đang ngồi ở góc phòng, chăm chú xem lại những bức ảnh vừa chụp. Khi nhìn thấy hai người, cậu ta đứng dậy, ánh mắt lấp lánh.

“Chào hai anh chị! Có tin gì mới không?” Tâm hỏi, vẻ mặt hồn nhiên nhưng cũng đầy sự nhiệt huyết.

“Chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu,” Minh Hòa nói thẳng vào vấn đề. “Có một vụ án lớn mà chúng ta cần điều tra.”

“m* t**?” Tâm hỏi, giọng cậu ta trở nên nghiêm túc.

Ngọc gật đầu. “Đúng vậy. Chúng ta cần phải thu thập thông tin về Lê Thái Sơn.”

“Ôi, ông ta!” Tâm lắc đầu. “Nghe nói ông ta có quan hệ với nhiều kẻ buôn lậu. Rất nguy hiểm.”

“Càng nguy hiểm càng thú vị,” Minh Hòa nói, đôi mắt sáng lên. “Cậu có sẵn sàng không?”

“Luôn luôn!” Tâm đáp với sự hăng hái.

Khi cả ba người cùng nhau lên kế hoạch, không khí căng thẳng dần trở nên nhẹ nhàng hơn. Họ bắt đầu chia nhau nhiệm vụ: Tâm sẽ chụp ảnh và ghi lại mọi thứ, còn Ngọc sẽ tìm hiểu thông tin từ những nguồn tin cậy. Minh Hòa sẽ là người đối mặt trực tiếp với Thái Sơn.

“Chúng ta cần một cái cớ để gặp ông ta,” Ngọc nói. “Có thể giả vờ là phỏng vấn về một vụ án nào đó.”

“Hay lắm! Tôi sẽ đóng vai nhà báo ưu tú,” Minh Hòa cười, ánh mắt anh lấp lánh như thể đang nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo. “Và cô là người dẫn dắt.”

“Chắc chắn,” Ngọc nháy mắt. “Tôi sẽ khiến ông ta không nghi ngờ gì cả.”

“Hoa mắt chưa?” Tâm cười, “Hai người hợp tác như một cặp đôi hoàn hảo!”

“Chúng ta không phải cặp đôi,” Minh Hòa nói, nhưng nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Chỉ là một đội điều tra.”“Thôi nào, để tôi tưởng tượng một chút!” Tâm vẫn tiếp tục trêu chọc.

Ngọc lắc đầu, nhưng trong lòng cô thấy vui vẻ. Cô nhận ra rằng, giữa những bí ẩn đen tối, những khoảnh khắc vui vẻ như thế này giúp họ xoa dịu áp lực.

Sau khi đã lên kế hoạch xong xuôi, cả ba quyết định chia tay để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với Lê Thái Sơn. Minh Hòa rời khỏi tòa nhà, cảm thấy như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. Anh không chỉ muốn khám phá sự thật về cái chết của cha mình mà còn muốn vạch trần những bí mật tăm tối đang ẩn nấp trong bóng tối.

Trên đường trở về, Minh Hòa dừng lại bên một quán cà phê nhỏ. Anh gọi một ly cà phê đen, ngồi xuống và nhìn ra ngoài. Ánh đèn đường lấp lánh, nhưng lòng anh lại nặng trĩu. Hình ảnh cha anh cứ hiện lên trong đầu, như một vết thương chưa lành.

“Con sẽ tìm ra sự thật,” anh thì thầm. “Cha, con sẽ không để ông yên lòng đâu.”

Khi Minh Hòa quay về nhà, anh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ để tìm kiếm công lý, mà còn để đối diện với những phần tối tăm trong quá khứ của chính mình. Anh biết rằng, càng tiến gần đến sự thật, những nguy hiểm càng lớn.

Đêm đã buông xuống, nhưng tâm trí anh vẫn không ngừng suy nghĩ. Có lẽ, cuộc gặp với Thái Sơn sẽ là bước ngoặt đầu tiên trong hành trình đầy thử thách này. Minh Hòa cảm thấy như có một cái gì đó lớn hơn đang chờ đón anh, và nó không chỉ đơn thuần là một vụ án.

Sáng hôm sau, Minh Hòa và Ngọc gặp nhau tại một quán cà phê khác, nơi mà cả hai có thể thảo luận một cách kín đáo hơn. Ngọc đã tìm hiểu về lịch sử của Lê Thái Sơn và những mối quan hệ của ông ta trong giới tội phạm.

“Ông ta có một đám tay chân khá đông,” Ngọc nói, mắt cô sáng lên khi nói về những thông tin cô đã thu thập. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”

“Cẩn thận không có nghĩa là sợ hãi,” Minh Hòa nói. “Chúng ta phải hành động.”

Khi cả hai thảo luận, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ xa. Đó là Tâm, với chiếc máy ảnh treo lủng lẳng bên hông.

“Chào hai anh chị! Có tin gì mới không?” Tâm hỏi, vẻ mặt hớn hở.

“Chúng ta đang chuẩn bị cho cuộc gặp với Thái Sơn,” Ngọc trả lời. “Cậu có sẵn sàng không?”

“Luôn luôn!” Tâm nói, ánh mắt ánh lên sự nhiệt huyết.

Họ tiếp tục bàn bạc về kế hoạch và những thông tin đã có. Nhưng trong không khí vui vẻ đó, Minh Hòa cảm nhận được một sự căng thẳng không thể nào tránh khỏi. Anh biết rằng, cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự thật mà còn là cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối.

Khi ánh nắng bắt đầu lặn xuống, Minh Hòa, Ngọc và Tâm đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu đầu tiên với Lê Thái Sơn. Họ biết rằng, phía trước là những thử thách cam go, nhưng quyết tâm trong lòng mỗi người đã sẵn sàng cho những điều chưa biết.

“Chúng ta sẽ làm điều này cùng nhau,” Minh Hòa khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ không đơn độc.”

Và như thế, họ bước vào màn đêm, nơi mà mọi bí mật và tội ác đang chờ đón họ, như những bóng ma lẩn khuất giữa thực tại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn