Ngọn Lửa Bất Tử

Chương 10: Cuộc Chạy Đua Với Thời Gian

Minh Hòa đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt căng thẳng của anh. Mồ hôi lấm tấm trên trán, anh cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai. Cách đây không lâu, cuộc gặp gỡ với Ngọc và Tâm đã để lại trong anh nhiều điều suy nghĩ. Họ không chỉ đang tìm kiếm sự thật, mà còn đang ở giữa cuộc đua với thời gian, khi mà tổ chức tội phạm mà anh nghi ngờ đang dần lộ diện.

“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối,” Minh Hòa nói, giọng nghiêm túc. “Thái Sơn không phải là người dễ đối phó. Hắn đã có kế hoạch từ trước.”

Ngọc gật đầu, đôi mắt sáng lên với quyết tâm. “Tôi đã có vài thông tin từ những người dân. Có vẻ như có nhiều điều không ổn trong khu vực này.”

“Thông tin gì?” Minh Hòa hỏi, ánh mắt sắc bén.

“Có một số vụ mất tích gần đây, mà không ai dám lên tiếng. Có vẻ như có một sự đe dọa nào đó,” Ngọc đáp, giọng đầy lo lắng.

“Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn,” Minh Hòa nói. “Đừng để mình bị mắc bẫy.”

Bên ngoài, tiếng động xe cộ ồn ào, nhưng trong lòng họ chỉ có sự im lặng nặng nề. Tâm đứng bên cạnh, cậu đưa máy ảnh lên, ghi lại những khoảnh khắc căng thẳng. “Liệu chúng ta có nên tìm đến một trong những nạn nhân không?”

“Có thể,” Minh Hòa đáp. “Nhưng phải cẩn thận. Hãy để tôi làm người nói chuyện. Tôi có thể khiến họ cảm thấy an toàn hơn.”

Ngọc nhìn Minh Hòa, khẽ nhíu mày. “Cậu có thể làm được không? Cậu biết rằng họ có thể không tin tưởng chúng ta.”

“Chỉ cần họ biết rằng chúng ta không phải kẻ thù,” Minh Hòa khẳng định. “Hãy để tôi lo chuyện đó.”

Họ chuẩn bị ra ngoài, nhưng ngay lúc đó, tiếng đập cửa vang lên, làm cả nhóm giật mình. Minh Hòa ra hiệu cho Ngọc và Tâm im lặng, ánh mắt anh khóa chặt vào cánh cửa.

“Có ai không?” Giọng nói lạ lẫm từ bên ngoài vang lên.

“Chúng ta phải đi ngay,” Minh Hòa thì thầm. “Tâm, theo sát tôi!”

Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng, di chuyển qua những hành lang tối tăm, trái tim đập thình thịch. Khi đến lối thoát, một bóng người xuất hiện, ánh mắt lạnh lẽo như dao. “Các người đang làm gì ở đây?” Hắn hỏi, giọng điệu đầy thù địch.

Minh Hòa không do dự, “Chúng tôi chỉ đang tìm hiểu thông tin. Không có ý định gây rối.”

“Hãy cẩn thận,” hắn nói, ánh mắt như muốn xuyên thủng Minh Hòa. “Nơi này không dành cho những kẻ tò mò.”

“Chúng tôi sẽ rời đi ngay,” Minh Hòa kiên định đáp.

Bóng người ấy chần chừ một chút, rồi bước lùi lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi họ. Minh Hòa thở phào, nhưng cảm giác bất an vẫn đeo bám. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn nữa,” anh nói.

Tâm vừa chạy theo, vừa lén chụp lại những khoảnh khắc. “Mọi chuyện có vẻ đang căng thẳng hơn chúng ta nghĩ,” cậu thì thầm.

“Đúng vậy,” Ngọc trả lời, giọng lo lắng. “Chúng ta cần một kế hoạch.”

Minh Hòa đứng lại, suy nghĩ về những manh mối đã có. “Đầu tiên, chúng ta phải tìm đến những nạn nhân. Họ có thể biết điều gì đó.”

“Nhưng làm thế nào để tiếp cận họ mà không bị phát hiện?” Ngọc hỏi.“Chúng ta sẽ phải tìm một cách khéo léo,” Minh Hòa đáp. “Có thể giả vờ là những nhà báo tìm kiếm thông tin.”

“Nhà báo ư? Thế thì tôi là người phù hợp nhất!” Ngọc nói, hào hứng.

“Cẩn thận với những gì nói ra,” Minh Hòa nhắc nhở. “Tình hình rất nghiêm trọng.”

Họ bắt đầu di chuyển về phía khu vực mà các vụ mất tích xảy ra. Mỗi bước đi, Minh Hòa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hình ảnh cha anh hiện lên trong đầu, động lực thúc đẩy anh không ngừng tìm kiếm sự thật. “Tôi sẽ không để điều này lặp lại,” anh thầm nghĩ.

Khi đến nơi, không khí trở nên nặng nề hơn. Những ngôi nhà cũ kỹ, những ánh đèn vàng yếu ớt. Một nhóm người đang tụ tập, họ nhìn Minh Hòa và nhóm anh bằng ánh mắt nghi ngờ. Minh Hòa tiến lại gần, cố gắng tạo sự tin tưởng.

“Chào các anh, tôi là nhà báo. Tôi muốn tìm hiểu về những vụ việc gần đây,” Ngọc mở lời.

Một người đàn ông lớn tuổi, với bộ râu bạc, nhìn họ chăm chú. “Các người có chắc rằng mình muốn biết?” Ông ta hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

“Chúng tôi chỉ muốn giúp đỡ,” Minh Hòa khẳng định. “Có nhiều điều không rõ ràng, và tôi nghĩ rằng các anh biết nhiều hơn những gì đã nói.”

Người đàn ông nhíu mày, “Chúng tôi không muốn gây rắc rối. Ở đây có nhiều thứ không an toàn.”

“Chúng tôi biết điều đó,” Ngọc đáp, “Nhưng nếu không lên tiếng, thì sẽ không ai biết được sự thật.”

Bầu không khí trở nên căng thẳng. Một vài người trong nhóm bắt đầu trao đổi ánh mắt. “Có một người đã mất tích gần đây. Anh ta có thể biết điều gì đó,” một người trẻ tuổi lên tiếng.

“Chúng tôi cần thông tin về anh ta,” Minh Hòa nói, ánh mắt sắc bén. “Tên anh ta là gì?”

“Đó là Huy,” người đàn ông trả lời. “Nhưng hãy cẩn thận. Hắn đã liên quan đến những kẻ nguy hiểm.”

“Chúng tôi sẽ tìm ra anh ta,” Minh Hòa khẳng định. “Cảm ơn các anh đã chia sẻ.”

Khi quay lưng lại, Tâm thì thầm, “Có vẻ như chúng ta đã tìm ra manh mối.”

“Đúng vậy,” Minh Hòa đồng ý, “Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Thời gian không đứng về phía chúng ta.”

Khi họ rời khỏi khu vực đó, cảm giác hồi hộp lại dâng trào. Minh Hòa có thể cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, như một cái bóng đeo bám không ngừng. “Hãy cẩn thận,” anh nhắc nhở nhóm.

Ngọc nhìn anh, “Cậu nghĩ chúng ta có thể tìm thấy Huy không?”

“Nếu không tìm thấy, thì ít nhất chúng ta cũng sẽ tìm ra thêm thông tin về Thái Sơn,” Minh Hòa đáp.

“Và những kẻ đứng sau hắn,” Tâm thêm vào, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” Minh Hòa nói. “Chúng ta sẽ không từ bỏ cho đến khi sự thật được phơi bày.”

Bước chân họ trở nên vững vàng hơn. Cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu, và Minh Hòa biết rằng họ phải làm mọi thứ có thể để không bị tổ chức tội phạm phát hiện. Những bí mật vẫn còn đang chờ họ khám phá, và cuộc điều tra này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn