Minh Hòa đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, tim đập mạnh. Ngọc và Tâm đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng. Họ đã quyết định, cuộc chiến cuối cùng sẽ bắt đầu tại đây, nơi mà tổ chức tội phạm đang âm thầm thao túng mọi thứ.
“Chúng ta có kế hoạch gì chưa?” Tâm hỏi, tay cầm chặt máy ảnh, như thể nó sẽ giúp cậu ghi lại những khoảnh khắc lịch sử sắp diễn ra.
“Chúng ta cần phải thâm nhập vào bên trong, tìm ra những thông tin quan trọng,” Minh Hòa trả lời, ánh mắt nghiêm túc. “Để làm được điều đó, chúng ta phải giả làm khách hàng.”
“Khách hàng?” Ngọc nhướng mày. “Cậu không nghĩ chúng ta sẽ bị phát hiện sao?”
“Có thể,” Minh Hòa thừa nhận. “Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ không bao giờ biết được. Đó là cách duy nhất.”
Họ gật đầu, đồng ý với kế hoạch. Minh Hòa dẫn đầu, mở cửa và bước vào một không gian tối tăm, mờ mịt. Những ánh đèn vàng nhấp nháy, tạo ra không khí bí ẩn. Trong không gian ấy, những người đàn ông lầm lì, ánh mắt lạnh lẽo, đang bàn tán về những thương vụ mờ ám.
“Giả vờ như không có gì,” Minh Hòa thì thầm. “Hãy tìm cơ hội.”
Họ tách ra, mỗi người một hướng. Minh Hòa đi về phía quầy bar, nơi một người đàn ông to lớn đang đứng. “Cho tôi một ly rượu,” anh nói, giọng bình tĩnh.
Người đàn ông nhìn Minh Hòa bằng ánh mắt dò xét. “Cậu là ai?”
“Tôi chỉ là một khách hàng,” Minh Hòa đáp, cố gắng giữ vẻ tự nhiên. “Nghe nói ở đây có những giao dịch thú vị.”
“Thú vị? Cậu chắc chắn không phải là người ở đây,” người đàn ông cười khẩy.
“Chỉ cần cho tôi một ly rượu,” Minh Hòa nói, giọng điềm tĩnh, “rồi tôi sẽ cho ông thấy.”
Người đàn ông nhíu mày, rồi rót rượu vào ly. Minh Hòa nhận lấy, đưa mắt lướt qua không gian. Tâm và Ngọc đang thảo luận với một nhóm người khác, có vẻ như họ đang thu thập thông tin.
“Cậu đang tìm kiếm điều gì?” Người đàn ông hỏi, ánh mắt tò mò.
“Ngọn Lửa Bất Tử,” Minh Hòa đáp, không chút do dự.
Ánh mắt người đàn ông bỗng trở nên nghiêm trọng. “Cậu có biết đó là thứ gì không?”
“Chỉ là một huyền thoại,” Minh Hòa nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Nhưng tôi tin rằng nó có thật.”
“Thật mạo hiểm,” người đàn ông nói, nhếch môi. “Nhiều người đã mất mạng vì nó.”
“Càng tốt,” Minh Hòa thản nhiên. “Tôi không sợ cái chết.”
Người đàn ông cười khẩy, nhưng ánh mắt của anh ta đã dần lộ ra sự nghi ngờ. Minh Hòa biết rằng mình cần phải nhanh chóng tìm kiếm thông tin.Trong khi đó, Tâm đang ghi lại những khoảnh khắc quan trọng bằng máy ảnh của mình, nhưng không quên để ý đến những cuộc trò chuyện xung quanh. Một nhóm người đang bàn về những giao dịch lớn với Lê Thái Sơn, cái tên mà họ đã nghe rất nhiều lần.
“Nghe nói ông ta có một kế hoạch lớn,” một người trong nhóm nói. “Nếu thành công, sẽ chiếm lĩnh toàn bộ thị trường.”
Tâm nín thở, nhanh chóng đưa máy ảnh lên, cố gắng ghi lại từng khoảnh khắc. “Mình phải báo cho Minh Hòa,” cậu tự nhủ.
Ngọc, không xa đó, đang tiếp cận một người phụ nữ có vẻ như là một trong những tay chân của tổ chức. “Cô có biết gì về Lê Thái Sơn không?” Ngọc hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Người phụ nữ nhìn Ngọc với ánh mắt nghi ngờ. “Cô là ai?”
“Tôi là một nhà báo,” Ngọc đáp, “và tôi muốn viết về những điều mà mọi người không dám nói.”
“Viết về Lê Thái Sơn?” Người phụ nữ cười khẩy. “Cô chắc chắn không biết mình đang bước vào cái gì đâu.”
“Càng tốt,” Ngọc đáp, không chịu lùi bước. “Tôi không ngại những nguy hiểm.”
Người phụ nữ nhún vai, rồi quay đi. Ngọc cảm thấy mình đã không thể thu thập được thông tin gì hữu ích. Cô quyết định quay lại với Minh Hòa và Tâm.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” Ngọc nói khi họ hội tụ lại. “Có vẻ như mọi thứ đang trở nên nguy hiểm.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa đồng ý. “Nhưng trước khi đi, tôi cần tìm hiểu thêm về Lê Thái Sơn. Có thể ông ta đang ở đây.”
“Ông ta là ai mà khiến cậu phải sợ hãi như vậy?” Tâm hỏi, không hiểu rõ.
“Lê Thái Sơn là người đứng sau mọi âm mưu ở đây,” Minh Hòa đáp. “Nếu chúng ta không tìm ra ông ta, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ thành công cốc.”
“Vậy thì chúng ta phải tìm ông ta ngay bây giờ,” Ngọc khẳng định.
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Cánh cửa bị đẩy mạnh, và một nhóm người lạ mặt xộc vào, ánh mắt lăm le. “Tất cả đứng yên!” một người trong nhóm quát.
Minh Hòa, Ngọc và Tâm nhìn nhau, nhận ra rằng cuộc chiến đã bắt đầu. Họ không thể lùi bước. Đó là lúc họ phải chiến đấu cho sự thật mà họ đang tìm kiếm.
“Đứng lại!” Minh Hòa hô lớn, rồi quay lại hướng nhóm người lạ mặt. “Chúng tôi không sợ các người!”
“Đúng vậy,” Ngọc thêm vào, “Chúng tôi đã đến đây để tìm ra sự thật!”
Nhóm người lạ mặt tiến gần hơn, ánh mắt đầy thách thức. Một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đợi họ. Minh Hòa cảm thấy sự căng thẳng tràn ngập không gian, nhưng trong lòng anh, ngọn lửa bất tử vẫn đang cháy mãnh liệt.
“Không lùi bước,” anh tự nhủ, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng.