Ngọn Lửa Bất Tử
Chương 20: Ngọn Lửa Bất Tử
Ánh sáng yếu ớt của đèn đường lấp lánh như những ngôi sao xa xôi trên bầu trời đen đặc. Minh Hòa, Ngọc và Tâm đứng trong góc tối của một con hẻm, nơi mà không ai có thể dễ dàng nhận ra họ. Mọi thứ xung quanh dường như đã lắng lại, chỉ còn lại tiếng th* d*c và sự căng thẳng trong không khí.
“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Minh Hòa nói, giọng trầm và quyết đoán. “Nếu không, những gì chúng ta đã làm sẽ trở thành vô nghĩa.”
Ngọc gật đầu, ánh mắt cô không rời khỏi những bóng hình lạ mặt đang tiến gần. “Nhưng làm thế nào để tìm được Thái Sơn? Hắn luôn ở một nơi nào đó, như một con rắn lẩn trốn.”
“Chúng ta cần phải làm cho hắn lộ diện,” Minh Hòa đáp. “Hắn sẽ không bao giờ để yên cho những kẻ dám đe dọa quyền lực của mình.”
Tâm, vẫn còn ngơ ngác trước tình hình, hỏi: “Vậy, chúng ta sẽ làm gì? Có cần gọi cho cảnh sát không?”
“Cảnh sát? Họ có thể là một phần của vấn đề,” Ngọc cắt ngang. “Chúng ta cần phải tự mình tìm ra sự thật.”
“Rất đúng,” Minh Hòa khẳng định. “Chúng ta sẽ phải thăm dò những nơi mà Thái Sơn thường lui tới.”
Bỗng, một tiếng động lớn vang lên, khiến cả ba giật mình. Họ quay lại, thấy một nhóm người lạ mặt đang tiến vào con hẻm, ánh mắt lăm le như những con thú đói. “Tất cả đứng yên!” một người trong số đó quát lớn.
“Đẹp trai quá,” Minh Hòa lầm bầm, cố gắng không để sự sợ hãi hiện rõ trên mặt. “Mà thôi, chúng ta không có thời gian để ngắm trai đẹp.”
“Chạy!” Ngọc hét lên, và cả ba người lập tức lao ra khỏi hẻm, cố gắng tìm kiếm một nơi ẩn náu an toàn. Minh Hòa dẫn đầu, lòng anh tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không chỉ vì sự thật mà còn vì những gì đã xảy ra với cha anh.
“Đi nhanh hơn!” Tâm hối thúc, chân cậu đã bắt đầu mỏi. “Tôi không muốn bị bắt!”
Minh Hòa liếc lại, thấy nhóm người lạ đang bám sát. “Chúng ta cần một kế hoạch,” anh nói. “Ngọc, có ai trong số họ mà cô có thể nhận ra không?”
Ngọc căng thẳng, nhưng trong khoảnh khắc đó, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô. “Có một gã tên là Hưng. Hắn là tay sai của Thái Sơn, rất nguy hiểm.”
“Thế thì càng tốt,” Minh Hòa nói. “Chúng ta phải tìm ra hắn.”
Họ lao qua những con phố chật hẹp, âm thanh hỗn độn của thành phố như một bản nhạc nền cho cuộc chạy trốn. Minh Hòa cảm nhận được ngọn lửa trong lòng mình đang bùng cháy mạnh mẽ. Anh không thể để bất cứ điều gì cản trở hành trình tìm kiếm sự thật.
Cuối cùng, họ dừng lại trước một quán bar nhỏ, nơi mà những âm thanh ồn ào từ bên trong vang ra. “Chúng ta có thể tìm thấy Hưng ở đây,” Minh Hòa khẳng định.
“Nhưng vào trong đó thì sao? Có thể hắn sẽ không thích thấy chúng ta,” Tâm lo lắng.
“Không sao, chúng ta sẽ giả vờ như không có gì,” Minh Hòa đáp, ánh mắt anh lấp lánh quyết tâm. “Nếu phải, tôi sẽ tự mình xử lý.”
Bước vào quán bar, không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ, nhưng Minh Hòa không để điều đó làm mình chùn bước. Anh lướt qua những bàn ghế, tìm kiếm bóng dáng của Hưng.“Ngồi đây,” Ngọc thì thầm, chỉ vào một góc khuất. “Có thể chúng ta sẽ thấy hắn.”
“Được rồi,” Minh Hòa đáp, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy bất an. Những bí mật vẫn đang ẩn giấu, và cuộc chiến này không chỉ là của riêng mình anh.
Họ ngồi xuống, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Một lúc sau, một người đàn ông to lớn bước vào, ánh mắt đầy quyền lực. “Hưng,” Minh Hòa thì thầm, nhận ra ngay.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận hắn,” Ngọc nói.
“Để tôi,” Tâm nói, tự tin hơn bao giờ hết. “Tôi có thể chụp ảnh hắn, có thể giúp ích cho chúng ta.”
“Cẩn thận, Tâm,” Minh Hòa cảnh báo. “Đừng để hắn nghi ngờ.”
Tâm gật đầu, đưa máy ảnh lên, nhưng trong khoảnh khắc đó, Hưng đã nhìn về phía họ. Minh Hòa cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Chúng ta cần phải rời khỏi đây,” anh nói, đứng dậy.
Nhưng đã quá muộn. Hưng đã phát hiện ra họ, và những ánh mắt của những tay sai xung quanh bắt đầu lăm le. “Có ai đó đang tìm tôi?” Hưng cất giọng, mỉm cười lạnh lùng.
“Chúng ta có thể giải thích,” Ngọc nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi chỉ muốn hỏi về Thái Sơn.”
“Thái Sơn? Hắn không có thời gian cho những kẻ như các người,” Hưng đáp, ánh mắt sắc như dao.
“Đừng có đùa,” Minh Hòa lên tiếng, không thể kiềm chế được sự tức giận. “Chúng tôi biết những gì hắn đang làm. Chúng tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”
Hưng cười khẩy, ánh mắt của hắn lấp lánh sự tàn nhẫn. “Các người không biết mình đang đối diện với ai đâu.”
“Đúng vậy, nhưng chúng tôi sẽ biết,” Minh Hòa khẳng định, trong lòng dâng trào một ngọn lửa quyết tâm. Cuộc chiến này chưa kết thúc.
“Thú vị,” Hưng nói, bước về phía họ. “Hãy để xem các người có thể sống sót sau cuộc gặp gỡ này.”
Minh Hòa cảm thấy hơi thở của sự nguy hiểm đang tiến lại gần. Anh biết rằng cuộc chiến vì công lý vẫn chưa kết thúc, và những bí mật vẫn còn ẩn giấu trong bóng tối. “Chúng ta sẽ không lùi bước,” anh tự nhủ, chuẩn bị cho cuộc chiến tiếp theo.
“Hãy cẩn thận,” Ngọc nói, nắm chặt tay Tâm. “Chúng ta không thể để bất cứ điều gì cản trở.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa gật đầu, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ tiếp tục hành trình tìm kiếm sự thật, cho đến khi nào tìm ra ngọn lửa bất tử.”
Họ không biết rằng những bí mật đen tối vẫn đang chờ đợi họ phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.