Minh Hòa đứng trước cánh cửa gỗ cũ, ánh đèn vàng lờ mờ từ bên trong hắt ra, tạo nên những bóng đổ dài trên mặt đất. Anh cảm thấy một sự hồi hộp lẫn lo lắng, như thể cái gì đó lớn lao sắp xảy ra. Ngọc và Tâm đứng bên cạnh, cả hai đều im lặng, như thể cảm nhận được không khí dày đặc xung quanh.
“Chúng ta đã đến đây rồi,” Minh Hòa nói, giọng anh bình tĩnh nhưng bên trong lại đang dồn nén rất nhiều cảm xúc. “Chỉ cần hỏi bà Bích, mọi thứ sẽ rõ ràng.”
Ngọc gật đầu, nhưng ánh mắt cô lại hướng về phía cửa. “Nhưng nếu bà ấy không biết gì?”
“Thì chúng ta lại tìm người khác,” Minh Hòa trả lời, không muốn để nỗi lo lắng len lỏi vào tâm trí. “Chỉ cần không từ bỏ.”
Cánh cửa mở ra, một làn khói mỏng cùng hương thảo dược thoang thoảng bay ra. Bích, người phụ nữ trung niên với làn da rám nắng và ánh mắt sắc sảo, đứng đó, nụ cười nở trên môi. “Các bạn đến tìm tôi có việc gì?”
“Chúng tôi cần thông tin về Ngọn Lửa Bất Tử,” Minh Hòa đi thẳng vào vấn đề.
Bích khẽ nhíu mày, vẻ nghiêm trọng hiện lên trên nét mặt. “Ngọn Lửa Bất Tử? Các bạn có biết rằng đó là một con đường đầy hiểm nguy không?”
“Chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần,” Ngọc khẳng định. “Chỉ cần bà có thông tin, chúng tôi sẽ làm mọi thứ.”
“Thông tin không dễ có,” Bích thở dài. “Nhiều người đã mất mạng chỉ vì muốn tìm kiếm nó. Họ không trở về.”
“Nhưng có người đã sống sót,” Minh Hòa nhấn mạnh, ánh mắt kiên định. “Bà có biết ai không?”
“Có một người,” Bích nói, ánh mắt trở nên xa xăm. “Nhưng ông ta không dễ tiếp cận. Ông ta sống ở một nơi rất xa, và có lẽ đã quên đi những gì đã xảy ra.”
“Chúng tôi sẽ tìm ông ta,” Tâm quyết tâm. “Dù có phải đi xa bao nhiêu, chúng tôi cũng sẽ làm.”
Bích ngẩng lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Minh Hòa. “Cậu có biết mình đang tìm kiếm gì không? Đó không phải chỉ là một câu chuyện cổ tích.”
“Đúng,” Minh Hòa đáp, “nhưng tôi không thể từ bỏ. Cha tôi đã chết vì điều này. Tôi phải tìm ra sự thật.”
Một khoảng lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ từ ngoài cửa sổ. Bích nhìn anh, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Cẩn thận với những gì các bạn tìm kiếm. Đôi khi sự thật tàn nhẫn hơn cả cái chết.”
Minh Hòa gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Cảm ơn bà.”
Khi họ rời khỏi nhà Bích, bầu không khí dường như dày đặc hơn, như thể những bóng ma đang rình rập xung quanh họ. Minh Hòa cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng anh không thể để điều đó cản bước chân mình.
“Chúng ta sẽ bắt đầu hành trình này ngay bây giờ,” anh nói, giọng điệu kiên quyết. “Ngọn Lửa Bất Tử đang chờ đợi.”“Ngọn Lửa Bất Tử,” Tâm lặp lại, nhưng trong ánh mắt của cậu có một chút hoài nghi. “Liệu chúng ta có thể tìm thấy nó không?”
“Không tìm thì làm sao biết được?” Minh Hòa đáp, rồi bắt đầu bước đi. “Hãy chuẩn bị tinh thần cho những bất ngờ.”
Họ đi bộ qua những con phố tối tăm, ánh đèn đường chỉ đủ để soi sáng những bước chân của họ. Cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng bước đi, như thể cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài mà còn bên trong chính họ.
Khi họ đến một ngã ba, bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện từ bóng tối. Minh Hòa dừng lại, trái tim đập mạnh. “Ai đó?”
Bóng người tiến lại gần, ánh đèn soi sáng khuôn mặt. Đó là một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, ánh mắt lạnh lùng. “Các cậu đang tìm kiếm điều gì?”
“Chúng tôi…,” Minh Hòa cất tiếng, nhưng người đàn ông đã ngắt lời.
“Tôi biết các cậu đang tìm Ngọn Lửa Bất Tử. Nhưng hãy cẩn thận, nơi đó không dành cho những kẻ yếu đuối.”
“Chúng tôi không yếu đuối,” Ngọc kiên quyết đáp. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”
Người đàn ông cười, nhưng nụ cười ấy không ấm áp. “Sự thật? Đôi khi sự thật lại là thứ tồi tệ nhất mà các cậu có thể gặp.”
“Chúng tôi không sợ,” Minh Hòa khẳng định. “Chúng tôi chỉ muốn biết cha tôi đã chết như thế nào.”
Ánh mắt người đàn ông tối lại, như thể có điều gì đó anh ta đang giấu kín. “Nếu các cậu muốn biết, hãy tìm đến Nguyễn Hoàng Minh. Ông ta biết nhiều điều.”
“Nguyễn Hoàng Minh?” Tâm lặp lại, ghi nhớ tên.
“Đúng,” người đàn ông nói, rồi lùi lại, mất hút vào bóng tối.
Minh Hòa cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng. “Nguyễn Hoàng Minh là ai? Tại sao ông ta lại biết về cái chết của cha tôi?”
“Chúng ta phải tìm ông ta ngay,” Ngọc nói, giọng đầy quyết tâm.
Họ tiếp tục bước đi, nhưng Minh Hòa cảm thấy như có một cái gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước. Những bóng ma từ quá khứ đang rình rập, và anh biết rằng cuộc chiến vì sự thật và công lý chỉ mới bắt đầu.
“Đêm nay, mọi thứ sẽ không dễ dàng,” Minh Hòa tự nhủ. “Nhưng tôi sẽ không từ bỏ.”