Minh Hòa, Ngọc và Tâm đứng bên ngoài văn phòng của Lê Thái Sơn, cảm giác như vừa thoát ra từ một cái hầm tối tăm. “Thật ra, ông ta không chỉ là một luật sư,” Ngọc nói, đôi mắt to nhìn Minh Hòa. “Ông ta còn là một tay ma cô trong giới luật pháp.”
“Nghe có vẻ như một bộ phim hành động,” Tâm cười khẩy, nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng. “Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?”
“Phải tìm hiểu những người sống sót sau cuộc tìm kiếm Ngọn Lửa Bất Tử,” Minh Hòa nói, giọng điệu đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để những bí mật này chỉ nằm lại trong bóng tối.”
“Vậy thì ai sẽ là người đầu tiên?” Ngọc hỏi, vừa lôi ra một quyển sổ nhỏ từ túi. “Có một vài cái tên trong danh sách của tôi, có thể thử liên lạc với họ.”
“Đừng quên rằng không phải ai cũng dễ dàng tin tưởng,” Minh Hòa nhấn mạnh. “Chúng ta cần phải cẩn thận.”
“Cẩn thận như một con mèo rình chuột?” Tâm cười, nhưng Minh Hòa không có tâm trạng để cười cùng.
“Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể,” Minh Hòa nói. “Đầu tiên, chúng ta sẽ đến tìm một người tên là Bích. Nghe nói bà ấy có thông tin về những người đã từng tìm kiếm Ngọn Lửa Bất Tử.”
“Bích?” Ngọc nhíu mày. “Nghe như một cái tên quen thuộc trong truyền thuyết.”
“Cô ấy là một thầy thuốc cổ truyền,” Minh Hòa giải thích. “Nghe nói bà ấy đã chữa trị cho một vài người sống sót trong những cuộc tìm kiếm ấy.”
“Thế thì đi thôi!” Tâm hô hào, nhưng Minh Hòa không thể không cảm thấy một sự hồi hộp đang đè nén trong lòng.
Họ quyết định đi bộ đến nhà Bích, một ngôi nhà nhỏ nằm khuất giữa những con phố chật chội. Không khí ở đây đầy mùi hương của các loại thảo dược, và tiếng gió rít qua những tán cây tạo ra một cảm giác yên bình đến lạ.
Khi họ đến nơi, Bích đang ngồi bên bàn làm việc, chăm chú vào một chồng sách cũ. Bà ngẩng lên khi nghe tiếng cửa mở. “Chào các bạn,” bà nói, nụ cười ấm áp hiện lên trên khuôn mặt hiền lành. “Các bạn đến tìm tôi có việc gì?”
“Chúng tôi muốn biết về Ngọn Lửa Bất Tử,” Minh Hòa không vòng vo, ánh mắt kiên định.
“Ngọn Lửa Bất Tử?” Bích lặp lại, vẻ mặt nghiêm túc. “Các bạn có biết rằng đó là một con đường đầy nguy hiểm không?”“Chúng tôi không sợ,” Ngọc tự tin đáp. “Chúng tôi cần thông tin.”
“Thông tin không dễ có,” Bích thở dài. “Nhiều người đã mất mạng chỉ vì muốn tìm kiếm nó. Họ không trở về.”
“Nhưng có người đã sống sót,” Minh Hòa nhấn mạnh. “Bà có biết ai không?”
“Có một người,” Bích nói, ánh mắt trở nên xa xăm. “Nhưng ông ta không dễ tiếp cận. Ông ta sống ở một nơi rất xa, và có lẽ đã quên đi những gì đã xảy ra.”
“Chúng tôi sẽ tìm ông ta,” Tâm quyết tâm. “Dù có phải đi xa bao nhiêu, chúng tôi cũng sẽ làm.”
“Cẩn thận với những gì các bạn tìm kiếm,” Bích cảnh báo, nhưng Minh Hòa chỉ cảm thấy sự quyết tâm trong lòng mình tăng lên.
“Cảm ơn bà,” Minh Hòa nói, lòng tràn đầy hy vọng. Họ rời khỏi nhà Bích, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy những bóng ma đang rình rập.
Khi họ bước ra ngoài, một cơn gió lạnh bất ngờ thổi qua, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến chưa bao giờ dễ dàng. Minh Hòa nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng lặn dần, để lại một bầu trời đỏ rực như lửa.
“Chúng ta sẽ bắt đầu hành trình này ngay bây giờ,” anh nói, giọng điệu kiên quyết. “Ngọn Lửa Bất Tử đang chờ đợi.”
“Ngọn Lửa Bất Tử,” Tâm lặp lại, nhưng trong ánh mắt của cậu có một chút hoài nghi. “Liệu chúng ta có thể tìm thấy nó không?”
“Không tìm thì làm sao biết được?” Minh Hòa đáp, rồi bắt đầu bước đi. “Hãy chuẩn bị tinh thần cho những bất ngờ.”
Ngọc và Tâm theo sau, cảm giác hồi hộp len lỏi trong từng bước chân. Họ biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra ở bên ngoài, mà còn bên trong chính họ, nơi những nỗi sợ hãi và mong muốn chờ đợi để bùng nổ.
Khi họ đến ngã tư, ánh đèn đường sáng lên, nhưng không đủ để xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Minh Hòa cảm thấy như có một cái gì đó đang chờ đợi họ, một điều gì đó mà họ chưa thể nhìn thấy, nhưng chắc chắn sẽ sớm xuất hiện. Cuộc chiến vì sự thật và công lý đã chính thức bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.