Minh Hòa đứng lặng trước cửa ngôi nhà cổ, lòng đầy trăn trở. Những lời của Đặng Thị Bích vẫn vang vọng trong đầu anh. Ngọn Lửa Bất Tử không chỉ là một huyền thoại. Nó thực sự tồn tại và có sức mạnh khủng khiếp. Anh cảm thấy nỗi lo lắng lan tỏa trong lòng, nhưng quyết tâm không cho phép nó chiếm ưu thế.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm,” Ngọc nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu Bích nói đúng, có thể chúng ta sẽ tìm ra những kẻ đứng sau những vụ án này.”
“Đúng,” Minh Hòa gật đầu. “Nhưng cần phải cẩn thận. Họ không phải là những kẻ dễ đối phó.”
Tâm, vẫn cầm chiếc máy ảnh trên tay, nhìn quanh như thể đang tìm kiếm một manh mối nào đó. “Có khi nào chúng ta gặp phải Ngọn Lửa Bất Tử không nhỉ?” Tâm hỏi, giọng hồn nhiên.
Minh Hòa bật cười, nhưng trong lòng anh không thấy buồn cười chút nào. “Nếu gặp thì chắc chắn chúng ta sẽ phải chạy như điên,” anh nói.
“Chạy thì chạy, nhưng cũng phải chụp vài bức ảnh đã,” Tâm nháy mắt. “Đằng nào cũng phải có bằng chứng cho cuộc đời mình chứ!”
Ngọc lắc đầu, nhưng trong mắt cô có chút hài hước. “Cậu chỉ lo chụp ảnh thôi, chứ không lo đến sự sống của mình à?”
Họ rời khỏi ngôi nhà, đi dọc theo những con phố chật chội. Không khí trở nên căng thẳng, như một cơn bão đang âm thầm hình thành. Minh Hòa cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh quyết định phải tìm ra sự thật, bất chấp mọi hiểm nguy.
“Chúng ta cần gặp Lê Thái Sơn,” Minh Hòa nói, giọng nghiêm túc. “Ông ta có thể biết nhiều về Ngọn Lửa Bất Tử.”
“Nhưng ông ta là một kẻ nguy hiểm,” Ngọc cảnh báo. “Chúng ta có thể bị phát hiện.”
“Chỉ cần chúng ta cẩn thận,” Minh Hòa đáp. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm hại chúng ta.”
Khi họ đến văn phòng của Lê Thái Sơn, không khí trở nên ngột ngạt. Cánh cửa gỗ nặng nề khiến họ cảm thấy như đang bước vào một cái hang tối tăm. Minh Hòa hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa.
“Vào đi,” một giọng nói trầm ấm từ bên trong vọng ra.
Minh Hòa đẩy cửa bước vào, theo sau là Ngọc và Tâm. Lê Thái Sơn ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ.
“Các bạn đến tìm tôi có việc gì?” Ông ta hỏi, nhưng Minh Hòa biết rằng không có gì là đơn giản.
“Chúng tôi muốn hỏi về Ngọn Lửa Bất Tử,” Minh Hòa nói, không vòng vo.
Lê Thái Sơn nhướng mày, vẻ mặt không thay đổi. “Các bạn thật sự tin rằng nó tồn tại?”
“Chúng tôi không chỉ tin,” Ngọc đáp, sự tự tin hiện rõ. “Chúng tôi muốn biết sự thật.”
“Để làm gì?” Ông ta hỏi, giọng điệu mỉa mai.“Để cứu những người vô tội,” Minh Hòa khẳng định.
Lê Thái Sơn im lặng một lúc, rồi cười khẩy. “Cứu? Các bạn có biết rằng những người tìm kiếm Ngọn Lửa Bất Tử thường không trở về không?”
“Chúng tôi không sợ,” Minh Hòa nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu ông biết điều gì, hãy cho chúng tôi biết.”
“Thật ngốc nghếch,” Lê Thái Sơn đáp, nhưng trong ánh mắt ông ta có một chút gì đó khác lạ. “Ngọn Lửa Bất Tử không phải là thứ mà các bạn có thể dễ dàng chạm tới.”
“Vậy thì ông có biết ai đang tìm kiếm nó không?” Ngọc hỏi, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
“Có nhiều kẻ đang tìm,” ông ta nói, nhưng giọng điệu không còn lạnh lùng như trước. “Tuy nhiên, không phải ai cũng đủ sức mạnh để đối mặt với nó.”
“Ông muốn nói đến ai?” Minh Hòa thúc giục.
“Nguyễn Hoàng Minh, Vũ Văn Hưng, và cả những kẻ đứng sau họ,” Lê Thái Sơn lắc đầu. “Họ không chỉ đơn thuần là kẻ buôn lậu hay côn đồ. Họ là những kẻ đã đánh đổi linh hồn để tìm kiếm sức mạnh.”
“Và ông?” Minh Hòa hỏi, không rời mắt khỏi ông ta. “Ông đứng về phía nào?”
“Đứng về phía tôi,” ông ta đáp, nụ cười bí ẩn hiện lên. “Tôi chỉ muốn giữ cho mọi thứ ở lại trong bóng tối.”
Minh Hòa cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc. “Có cách nào để chúng tôi tìm ra Ngọn Lửa Bất Tử không?”
Lê Thái Sơn đứng dậy, đi lại gần cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Nếu các bạn thực sự muốn, hãy tìm những người đã từng sống sót sau cuộc tìm kiếm. Họ có thể biết điều gì đó.”
“Nhưng làm sao để tìm họ?” Ngọc hỏi.
“Đó là vấn đề của các bạn,” ông ta nói, giọng điệu đầy ẩn ý. “Nhưng hãy cẩn thận. Có những bí mật mà một khi đã biết, sẽ không bao giờ có thể quay lại.”
Minh Hòa cảm thấy một nỗi lo sợ dâng lên trong lòng. Họ đã chạm vào một bí mật quá lớn, và việc tìm hiểu nó có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Khi họ rời văn phòng của Lê Thái Sơn, Tâm lẩm bẩm, “Ông ta như một con báo, nhìn chằm chằm vào con mồi mà không hề cảm thấy sợ hãi.”
“Đúng vậy,” Minh Hòa nói. “Nhưng chúng ta không thể lùi bước. Ngọn Lửa Bất Tử đang chờ đợi.”
Khi họ bước ra khỏi văn phòng, Minh Hòa cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua, như một lời cảnh báo. Cuộc chiến vì sự thật chỉ mới bắt đầu, và anh biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng. Những bước ngoặt định mệnh đang chờ đợi họ ở phía trước.