Đỗ Minh Hòa và nhóm của anh nhanh chóng rời khỏi khu vực nguy hiểm, lòng đầy lo lắng. Khi họ lên xe của Nguyễn Thị Hà, không khí bên trong tràn ngập sự hồi hộp. Ánh đèn phố lướt qua, như những mảnh ghép của một bức tranh đang dần hoàn thiện.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Hà hỏi, tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt căng thẳng.
“Có một tổ chức tội phạm đang nhắm đến chúng ta,” Ngọc trả lời, giọng có phần khẩn trương. “Họ đã phát hiện ra chúng tôi đang điều tra về ‘Ngọn Lửa Bất Tử’.”
“Ngọn Lửa Bất Tử?” Hà nhắc lại, lông mày nhíu lại. “Nghe có vẻ nghiêm trọng. Các bạn đã tìm ra manh mối gì chưa?”
“Chưa,” Minh Hòa lắc đầu, “Nhưng chúng ta cần tìm hiểu thêm về Đặng Thị Bích. Cô ấy là thầy thuốc cổ truyền, có thể biết nhiều điều về những thứ không ai dám nói.”
“Bích?” Hà hỏi lại, có phần nghi ngờ. “Cô ta có đáng tin không?”
“Cô ấy từng giúp tôi trong một vụ án trước đây,” Minh Hòa khẳng định. “Tôi cảm thấy cô ấy có nhiều điều cần chia sẻ.”
“Vậy thì phải tìm cô ấy ngay,” Hà nói, quyết đoán. “Tôi biết nơi cô ấy thường xuất hiện.”
Chiếc xe lao nhanh qua những con phố nhỏ, dừng lại trước một ngôi nhà cổ kính. Minh Hòa cảm nhận được sự ấm áp từ ngôi nhà, nhưng bên trong lại ẩn chứa nhiều bí mật.
Hà gõ cửa, và chỉ một lát sau, Đặng Thị Bích mở cửa. Bà nhìn nhóm với ánh mắt lo lắng, như thể đã biết trước điều gì đó không hay.
“Các bạn đến vào lúc không phải lúc,” Bích nói, giọng trầm ấm nhưng đầy căng thẳng. “Mời vào đi.”
Họ bước vào trong, không gian tràn ngập mùi thuốc nam và các dược liệu. Bích dẫn họ vào một căn phòng nhỏ, nơi có bàn trà và những chiếc ghế gỗ.
“Các bạn cần gì?” Bích hỏi, ánh mắt dò xét.
“Chúng tôi đang tìm hiểu về ‘Ngọn Lửa Bất Tử’,” Minh Hòa lên tiếng, quyết tâm trong giọng nói. “Có thông tin gì mà cô có thể chia sẻ không?”Bích im lặng một chút, rồi nhìn quanh như thể kiểm tra có ai đang lắng nghe. “Nơi đó không chỉ là một huyền thoại,” bà bắt đầu, giọng thấp hơn. “Có những người đã từng tìm kiếm nó, nhưng không phải ai cũng trở về.”
“Cô có biết ai đã tìm kiếm không?” Ngọc hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Có một vài cái tên,” Bích đáp, “Nhưng không dễ gì mà nói ra. Họ là những người có quyền lực, và họ không thích bị nhắc đến.”
“Chúng tôi cần biết,” Minh Hòa nói, quyết tâm không lùi bước. “Nếu không, sẽ có nhiều người vô tội phải chịu đựng.”
“Được rồi,” Bích thở dài, “Nhưng các bạn phải hứa sẽ cẩn thận. Người ta không chỉ tìm kiếm ‘Ngọn Lửa Bất Tử’ vì sự tò mò.”
Bích bắt đầu kể về những kẻ đã từng tìm kiếm sức mạnh bí ẩn, trong đó có một vài cái tên mà Minh Hòa đã nghe qua. Lê Thái Sơn, Nguyễn Hoàng Minh, và cả những kẻ đứng sau âm thầm thao túng những mảnh ghép của xã hội.
“Nhưng có một điều mà ít người biết,” Bích tiếp tục, ánh mắt trở nên nghiêm trọng hơn. “Ngọn Lửa Bất Tử có thể ban sức mạnh, nhưng nó cũng có thể hủy diệt. Nhiều người đã mất mạng trong cuộc tìm kiếm này.”
“Chúng tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” Minh Hòa khẳng định. “Chúng tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ những người vô tội.”
“Nhưng các bạn phải cẩn thận,” Bích nhắc nhở. “Có những người không ngại g**t ch*t cả những ai đứng trên đường họ.”
Ngọc và Tâm nhìn nhau, cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Minh Hòa gật đầu, cảm giác trách nhiệm đang đè nặng lên vai. Anh hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là tìm kiếm sự thật, mà còn là bảo vệ những người yếu đuối.
“Cảm ơn cô, Bích,” Minh Hòa nói. “Chúng tôi sẽ không quên những gì cô đã chia sẻ.”
“Nhưng hãy nhớ,” Bích nói, ánh mắt sâu thẳm. “Ngọn Lửa Bất Tử không chỉ là một sức mạnh; nó còn là một lời nguyền.”
Khi họ rời khỏi nhà Bích, lòng Minh Hòa trĩu nặng. Những điều Bích tiết lộ không chỉ khiến anh thêm quyết tâm, mà còn khiến anh cảm nhận được cái giá của sự thật. Những mảnh ghép của cuộc điều tra đang dần lộ ra, nhưng phía trước vẫn còn nhiều thử thách chờ đợi.
Khi nhóm bước ra ngoài, một cơn gió lạnh lùa qua, như một lời cảnh báo. Minh Hòa nhìn về phía xa, nơi bóng tối đang chờ đợi. Cuộc chiến vì sự thật chỉ mới bắt đầu, và anh biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng.