Ngọn Lửa Bất Tử

Chương 14: Chạy Trốn Từ Bóng Tối

Minh Hòa cùng nhóm của mình rời khỏi quán cà phê, trong lòng nặng trĩu lo âu. Họ đã có thêm thông tin về Lê Thái Sơn, nhưng cũng biết rõ rằng cuộc chiến này không chỉ là một cuộc điều tra thông thường. Bóng tối đang dần bao trùm, và những kẻ thù không ngừng rình rập.

“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn hơn,” Ngọc nói, khi tất cả đã lên xe. “Tôi không muốn bị phát hiện trước khi có được bằng chứng.”

“Đúng vậy,” Minh Hòa đồng tình, mắt nhìn ra ngoài đường phố. “Chúng ta cần một nơi để lập kế hoạch.”

“Có một kho hàng cũ ở ngoại ô, ít người qua lại. Có thể tạm thời trú ẩn ở đó,” Tâm đề xuất, vừa lướt tay qua chiếc máy ảnh.

“Nghe có vẻ ổn,” Minh Hòa gật đầu, “Chúng ta đi ngay thôi.”

Chiếc xe lao vun vút trên con đường vắng. Không khí bên trong xe trở nên căng thẳng, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình. Ngọc thỉnh thoảng liếc nhìn Minh Hòa, như muốn đọc được điều gì đó từ anh. Trong khi đó, Tâm chăm chú nhìn qua cửa kính, đôi mắt anh ánh lên sự hồi hộp.

Khi đến kho hàng, họ bước vào trong. Căn phòng tối tăm, mùi ẩm mốc thoang thoảng xộc vào mũi. Minh Hòa bật đèn pin, chiếu sáng không gian xung quanh. Những chiếc hộp cũ kỹ và bụi bặm nằm ngổn ngang.

“Chỗ này đúng là một nơi tuyệt vời để bị phát hiện,” Ngọc nhún vai, ánh mắt không mấy thoải mái.

“Chúng ta chỉ ở đây tạm thôi,” Minh Hòa trả lời, “Cần phải bàn kế hoạch.”

“Vậy kế hoạch của chúng ta là gì?” Tâm hỏi, ánh mắt ngập tràn sự háo hức.

“Chúng ta phải thu thập chứng cứ về Thái Sơn và những kẻ liên quan,” Minh Hòa nói, “Nếu có thể, cần tìm cách tiếp cận những người trong tổ chức của hắn.”

“Nghe có vẻ đơn giản,” Ngọc cười nhạt. “Chỉ cần đến chỗ kẻ thù và bảo họ: ‘Xin chào, chúng tôi đến để phá hoại kế hoạch của các ông’ là xong.”

“Ngọc, đừng có nói như thể mọi thứ đều dễ dàng,” Minh Hòa nhắc nhở. “Họ không phải là những kẻ dễ đối phó.”

Đột nhiên, tiếng động bên ngoài khiến họ giật mình. Minh Hòa ra hiệu cho mọi người im lặng. Tâm đứng gần cửa sổ, cố gắng nhìn ra ngoài.

“Có ai đó đến,” Tâm thì thầm.

“Đóng cửa lại!” Minh Hòa ra lệnh, nhanh chóng di chuyển về phía cửa chính.

Họ nín thở, nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần. Minh Hòa cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn. Cảm giác hồi hộp lan tỏa khắp cơ thể. Có lẽ băng nhóm tội phạm đã phát hiện ra họ.

“Chúng ta phải trốn đi!” Ngọc khẩn trương thì thầm.

“Không được,” Minh Hòa lắc đầu. “Phải biết rõ ai đang đến. Có thể họ không phải là kẻ thù.”

“Hay là kẻ thù đang giả làm bạn?” Ngọc phản bác.“Cứ để tôi xử lý,” Minh Hòa nói, tay nắm chặt một chiếc thanh gỗ cạnh đó.

Cửa mở ra và một người đàn ông bước vào. Minh Hòa cầm thanh gỗ chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng khi ánh sáng chiếu vào khuôn mặt của người đàn ông, anh nhận ra đó là Đặng Thị Bích.

“Bích!” Minh Hòa thở phào, “Cô làm tôi hết hồn.”

“Xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng,” Bích nói, ánh mắt lo lắng. “Tôi vừa thấy một số người lạ đang tìm kiếm quanh đây.”

“Chúng ta phải đi ngay,” Ngọc nói, “Không thể ở lại đây thêm nữa.”

“Đúng vậy,” Minh Hòa đồng tình. “Chúng ta sẽ tìm một nơi khác.”

Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc và ra ngoài. Minh Hòa dẫn đầu, mắt nhìn quanh để đảm bảo không có ai theo dõi. Đi qua những con hẻm nhỏ, họ cảm nhận được cái lạnh của đêm tối, như một lời cảnh báo về những mối nguy hiểm đang rình rập.

“Chúng ta sẽ phải tìm một chỗ an toàn hơn,” Minh Hòa nói, “Có thể ghé qua nhà của một người bạn cũ.”

“Người bạn nào?” Ngọc hỏi.

“Nguyễn Thị Hà. Cô ấy là luật sư, có thể giúp chúng ta một số thông tin,” Minh Hòa đáp, cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến sự hỗ trợ từ Hà.

“Hy vọng cô ấy không bị tội phạm phát hiện,” Tâm nói, giọng có phần lo lắng.

“Hãy tin rằng cô ấy luôn biết cách bảo vệ mình,” Minh Hòa khẳng định.

Họ tiếp tục di chuyển, và bất chợt một chiếc xe ô tô dừng lại trước mặt họ. Minh Hòa nhận ra ngay lập tức đó là một chiếc xe quen thuộc.

“Là ai?” Ngọc hỏi, ánh mắt nghi ngại.

“Đừng hoảng,” Minh Hòa nói, vẫy tay về phía chiếc xe. “Là Hà.”

Cửa xe mở ra, và Nguyễn Thị Hà bước xuống, vẻ mặt lo lắng.

“Các bạn đang ở đâu thế? Tôi đã tìm kiếm các bạn khắp nơi,” cô nói, ánh mắt hiện rõ sự quan tâm.

“Chúng tôi cần sự giúp đỡ,” Minh Hòa đáp, “Có chuyện lớn đang xảy ra.”

“Lên xe đi, chúng ta sẽ nói chuyện trên đường,” Hà nói, nhanh chóng dẫn cả nhóm vào xe.

Khi chiếc xe lao đi, Minh Hòa cảm nhận được sự an toàn hơn nhưng cũng biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Những âm mưu đen tối vẫn đang chờ đợi họ phía trước. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, như ngọn lửa đang bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ cản đường.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn