Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 74: Một mái nhà

Ánh sáng ban mai ngoài cửa sổ len vào, chiếu lên mí mắt Ninh Miên. Cô chớp mắt, định xem giờ, nhưng phát hiện cánh tay mình hoàn toàn không thể cử động.

Ngón tay vẫn bị nắm chặt, trong lòng Ninh Miên chợt ấm lên.

Dù Ninh Miên biết tối qua hai người đã ngủ như thế nào, tay vẫn luôn nắm lấy nhau, nhưng cô không ngờ suốt cả một đêm, Tạ Ứng lại chưa từng buông tay, vẫn nắm chặt như vậy.

Tạ Ứng vẫn đang ngủ, mơ màng đáp lại một tiếng.

Ninh Miên không nghe rõ, khẽ xoay người một chút, dùng tay còn lại mò lấy chiếc điện thoại đang sạc bên cạnh.

Tối qua ra ngoài vội vàng, điện thoại cô gần như hết pin, gọi cho Vân Sơ cuộc cuối là tắt máy. Nếu không nhờ chỗ Tạ Ứng có dây sạc, có lẽ giờ cũng không mở lên được. Màn hình sáng lên, Ninh Miên nhìn thấy hàng loạt tin nhắn chưa đọc.

[Tiểu Chiêm: ?]

[Tiểu Chiêm: Chị? Chị đi đâu rồi?]

[Tiểu Chiêm: Chị! Chị! Chị! Muộn vậy rồi! Chị trả lời em đi!]

[Tiểu Chiêm: Chị? Không phải chị bỏ nhà đi đấy chứ.]

[Tiểu Chiêm: Chị! Ba với mẹ không có ý đó đâu, bình thường họ cũng hay cãi nhau mà, không phải vì chị đâu, chị về đi.]

[Tiểu Chiêm: Chị đang ở đâu, nói với em một tiếng đi, không nói với em thì ít nhất cũng phải nói với Tạ Ứng chứ?]

[Vân Sơ: Sao vậy?]

[Vân Sơ: Tiểu Miên? Cậu đi đâu rồi?]

[Tiểu Chiêm: Má ơi, chị, chị thật sự nói với Tạ Ứng rồi à? Em trai còn không nói, lại đi nói với anh ta! Chị cẩn thận đấy, Tạ Ứng nặt người dạ thú, có khi muốn làm gì với chị đấy!]

[Tiểu Chiêm: Muộn thế này hai người làm gì đấy? Không phải ngủ cùng đâu chứ?]

[Tiểu Chiêm: Bao giờ chị về nhà?]

[Tiểu Chiêm: Ba giờ rồi, chị đang làm gì vậy?]

[Tiểu Chiêm: Bốn giờ rồi, có phải là chị…]

[Tiểu Chiêm: Bốn rưỡi rồi, chết tiệt, sao Tạ Ứng cũng không nghe video, chị bảo anh ta nghe đi!]

[Tiểu Chiêm: Năm giờ rồi…]

[Tiểu Chiêm: Năm giờ lẻ một…]

Vân Sơ và Ninh Chiêm đều gửi rất nhiều tin nhắn. Ninh Miên đang trả lời thì Tạ Ứng từ phía sau nhích lại gần.

Tạ Ứng vẫn còn mắt nhắm mắt mở: “Nhắn cho ai đấy?”

Ninh Miên nhanh chóng trả lời xong cho Ninh Chiêm: “Tiểu Chiêm.”

Tối qua cô ra ngoài đã rất yên lặng, không ngờ Ninh Chiêm lại vào phòng cô, nhanh như vậy đã phát hiện cô không có ở đó.

“Nói gì vậy?” Tạ Ứng tựa cằm lên vai cô, tay vẫn chưa buông.

Hơi thở của cậu phả vào khiến Ninh Miên hơi nóng, cô khẽ dịch người một chút, nhỏ giọng: “Em nói với thằng bé… đang ở với anh.”

Khóe môi Tạ Ứng cong lên.

Tin nhắn vừa gửi đi được một phút, cuộc gọi video của Ninh Chiêm lập tức gọi tới.

Điện thoại vừa mở máy, Ninh Miên lại chưa để im lặng nên cứ liên tục reo. Tạ Ứng không để ý, Ninh Miên vì bị nắm tay nên chỉ có thể dùng một tay để tắt, vừa tắt cái này thì cuộc gọi khác lại tới.

“Sao cậu ta gọi suốt vậy?” Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn, còn cố tình giơ tay lên trước màn hình: “Muốn xem bọn mình ở cùng nhau kiểu gì à?”

Mặt Ninh Miên đỏ bừng lên.

Cô không nhớ rõ hai người đã ngủ thiếp đi như thế nào, hình như đã nói rất nhiều chuyện hồi nhỏ, cũng giống như đã nói ra rất nhiều điều bình thường không dám nói.

Trong phòng không có chăn dư, Tạ Ứng tìm được hai cái, một cái trải dưới đất, cái còn lại nói là mỗi người đắp một nửa, nhưng thực ra phần giữa gần như bị bỏ trống, toàn bị cánh tay hai người chiếm hết.

“Được rồi, không trêu em nữa, em nghe đi.” Tạ Ứng buông tay, đầu ngón tay còn chạm qua mu bàn tay cô: “Anh đi rửa mặt, lát nữa còn đi học.”

Ninh Miên “ừ” một tiếng.

Ngay khi Tạ Ứng vừa ra ngoài, cô liền nhận cuộc gọi video của Ninh Chiêm.

“Chị, em đợi chị cả một đêm! Cả một đêm đấy! Chị từng thấy bầu trời lúc bốn giờ sáng chưa?” Ninh Chiêm bật dậy khỏi giường: “Chị quay một vòng cho em xem xung quanh có gì đi!”

Ninh Miên bất lực, dù sao Tạ Ứng cũng đã ra ngoài, cô xoay camera một vòng quanh phòng.

Ninh Chiêm thấy xung quanh không có gì bất thường, rõ ràng yên tâm hơn nhiều, hỏi: “Rốt cuộc chị đi đâu vậy? Em còn nhờ chị Vân Sơ gọi cho chị, chị cũng không nghe.”

Tay Ninh Miên hơi mỏi, cô đổi sang tay kia, tiếp tục nói: “Tối qua điện thoại chị hết pin, không phải cố ý không nghe.”

“À, vậy à.” Ninh Chiêm nghĩ lại cũng thấy hợp lý, nhưng Tạ Ứng đã trả lời tin nhắn của cậu, còn nói đã tìm được Ninh Miên. Suốt cả đêm, chẳng lẽ họ lại không nghĩ đến việc sạc điện thoại: “Thế Tạ Ứng đâu? Anh ta không ở cùng chị à? Sao không giúp chị sạc điện thoại?”

Ninh Miên: “……….”

Ninh Chiêm ghé sát màn hình: “Tạ Ứng cố ý à?”

“Không, không phải.” Ninh Miên vội vàng giải thích giúp Tạ Ứng: “Chị có sạc rồi, chỉ là quên bật máy thôi.”

Ninh Chiêm không nghĩ nhiều: “Sao lại quên bật?”

Ninh Miên nghẹn lại.

Quên bật, là vì lúc đó cô đang cùng Tạ Ứng…

Tai cô dần đỏ lên, rồi lan xuống cả cổ.

Hai người trong video bỗng chốc im lặng. Ninh Chiêm cũng kịp nhận ra mình vừa hỏi cái gì. Rõ ràng cậu biết hai người ở cùng nhau, vậy mà còn hỏi thêm làm gì.

Ánh mắt Ninh Chiêm tối xuống, cứng nhắc chuyển chủ đề: “Ờm, chị, khi nào chị về? Ba cũng lo cho chị, không biết chị đi đâu. Hôm qua chị ra ngoài, bọn em tìm khắp nơi mà không thấy.”

“Ba tìm chị à?” Ninh Miên ngẩng lên.

Ninh Chiêm: “……Vâng.”

Ninh Miên khẽ cười tự giễu. Nếu không phải trước đây cô tự lừa mình, thì thật ra cô hiểu rất rõ con người Ninh Hồng Đức. Cô cũng biết Ninh Chiêm nói vậy chỉ để cô thấy rằng mọi người đều quan tâm đến mình. Nhưng chính vì sự cố ý đó, cô lại càng thấy rõ là cố ý. Nếu là trước đây, cô sẽ ép bản thân tin tưởng. Nhưng một khi lời nói dối đã bị vạch trần, nó trở nên khó chịu hơn bất cứ điều gì, đến mức cô chẳng buồn giả vờ nữa.

“Chị biết em lo lắng, nhưng chị sẽ không về nữa đâu.” Ninh Miên hạ mắt xuống, không muốn đối diện với ánh mắt của Ninh Chiêm.

Ninh Chiêm sững lại, trước giờ cậu chưa từng thấy Ninh Miên như thế: “Không về? Vậy chị ở đâu?”

Thật ra Ninh Miên cũng chưa nghĩ kỹ, nhưng câu trả lời lại bật ra trước: “Chắc là Thanh Thủy Uyển.”

“Thanh Thủy Uyển?” Ninh Chiêm nhíu mày, nghĩ đến Tạ Ứng nhưng không dám nói: “Không phải chị trả căn hộ thuê trước đó rồi à? Không lẽ chị… không lẽ…”

Ninh Miên: “Không lẽ gì?”

“Chị, không lẽ chị ở cùng Tạ Ứng?” Ninh Chiêm không dám tin: “Mới một đêm thôi mà, không lẽ hai người đã…”

“Tiểu Chiêm!”

Mặt Ninh Miên nóng bừng. Cô biết Ninh Chiêm đang nghĩ gì, nhưng Tạ Ứng không phải người như vậy. Cậu quá tôn trọng cô, đến chạm nhẹ còn không nỡ, sao có thể làm chuyện đó.

Cho dù cô có đồng ý.

Dù cô có đồng ý cũng không được, cậu biết rõ bây giờ chưa phải lúc thích hợp nhất của họ, nên tuyệt đối sẽ không làm.

Hai người nhìn nhau qua màn hình, dường như đều đang chờ một cách giải quyết. Ninh Miên nói: “Chị sẽ không ở cùng Tạ Ứng. Bình thường cậu ấy cũng không ở đó, mà đâu phải chị không thuê được nhà, trong tay chị…”

Cô khựng lại.

Ninh Miên vốn định nói mình còn chút tiền, nhưng rồi nhớ ra từ khi đến nhà họ Ninh, Lâm Uyển hầu như không liên lạc với cô, chưa từng cho cô tiền. Ưu thế trước đây của cô cũng không còn nữa. Nếu còn ở bên ngoài, Ninh Hồng Đức ít nhiều vẫn sẽ cho cô một ít, nhưng mấy ngày này cô ăn ở tại nhà họ Ninh, dường như Ninh Hồng Đức cũng quên mất chuyện đó.

Mà cô từ trước đến giờ cũng chưa từng chủ động xin tiền.

“Em không cần lo cho chị.” Ninh Miên nói. Cô biết chỉ cần mình mở lời, Ninh Chiêm sẽ đưa tiền ngay, nhưng giờ cô không muốn dính dáng gì đến nhà họ Ninh nữa: “Chị sẽ tự nghĩ cách. Em ở nhà nhớ chăm sóc bản thân cho tốt.”

“Chị.”

“Thật đấy, chị không sao.”

Ninh Chiêm còn nài nỉ thêm một lúc. Thời gian không còn sớm, nếu không tắt máy thì không kịp chuẩn bị đi học. Ninh Miên vội nói thêm vài câu rồi cúp máy, đặt điện thoại sang một bên, định đứng dậy thì cửa phòng lại mở ra.

Tạ Ứng đã rửa mặt xong, không biết đã đứng ngoài cửa từ bao lâu.

Ninh Miên vẫn đang nắm tay nắm cửa, có chút căng thẳng. Trong phòng không ai nói gì, cả hai đều rơi vào im lặng. Một lúc sau, cô lên tiếng: “Anh nghe hết rồi à?”

Tạ Ứng gật đầu: “Em thật sự định ở Thanh Thủy Uyển?”

Ninh Miên “ừ” một tiếng: “Em sẽ hỏi lại chủ nhà xem còn cho thuê không.”

“Lúc nãy trong video em còn nói bình thường anh không ở đây mà.” Tạ Ứng tựa vào cửa, khẽ cười: “Dù sao để trống cũng là để trống. Nếu em muốn ở, thì cứ ở đây đi.” Tạ Ứng nhìn cô, giọng dịu lại, như đang cho cô một lời hứa: “Anh cũng đảm bảo với em, anh sẽ không ở lại qua đêm.”

Ninh Miên cắn nhẹ môi. Không phải cô lo chuyện đó.

Tạ Ứng đứng dựa vào cạnh cửa, cụp mắt nhìn Ninh Miên. Cậu lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa, tháo một chiếc xuống, đặt vào lòng bàn tay cô: “Nhưng anh có một chút tâm tư riêng.”

“Tâm tư riêng?”

Tay hai người vẫn chưa buông ra, ngón tay quấn lấy ngón tay. Không biết có phải ảo giác của Ninh Miên không, cô lại cảm nhận được nơi bị Tạ Ứng giữ chặt, mạch đập nối liền với tim, từng nhịp một dồn dập hơn, đến cả hơi thở cũng trở nên dư thừa.

Tạ Ứng bỗng ngẩng mắt lên, ánh nhìn hai người chạm nhau.

“Anh cũng muốn giữ một chiếc.”

Ninh Miên nhìn vào mắt cậu, không hiểu sao hàng mi lại run lên không kiểm soát: “Vì… vì sao? Anh đâu có ở lại qua đêm.”

Vừa nói xong, Ninh Miên đã muốn rút lại lời.

Cả căn nhà vốn là của Tạ Ứng, cậu cầm chìa khóa hay chủ nhà cầm chìa khóa cũng chẳng khác gì. Nói đúng hơn, nếu cô ở đây, thì Tạ Ứng chính là chủ nhà của cô. Thế mà cô lại hỏi như vậy, giống như đang mong cậu sẽ ở lại, chỉ cần có chìa khóa thì Tạ Ứng nên ở lại vậy.

“Em không phải… ý đó.” Ninh Miên hoảng hốt quay đi, muốn rút tay ra nhưng lại không rút được: “Em chỉ không hiểu anh giữ chìa khóa để làm gì, có phải giống chủ nhà, thỉnh thoảng kiểm tra xem em có làm hỏng đồ gì, nếu hỏng thì bắt em… đền tiền không?”

Tạ Ứng không nhịn được bật cười.

Chiếc chìa khóa trong tay bị siết chặt đến mức hằn dấu trong lòng bàn tay. Lòng bàn tay cậu áp lên mu bàn tay cô, Tạ Ứng hơi lại gần, khiến cô phải ngẩng đầu lên. Ninh Miên cảm nhận được hơi ấm bên tai mình: “Không phải.”

Tai cô khẽ tê đi.

Giọng Tạ Ứng rất nhẹ, hơi thở ấm áp lan ra: “Chỉ là như vậy, thì chúng ta sẽ như… có một mái nhà.