Không nhớ nổi đã bao lâu rồi, Ninh Miên và Tạ Ứng chưa từng cùng lúc bước vào lớp 1.
Ninh Miên xách bữa sáng vào lớp, đặt cặp xuống, vừa ngẩng lên đã thấy ánh mắt thân thiện của mấy bạn cùng lớp. Cô cúi đầu, mở túi nilon, chậm rãi ăn từng miếng bánh bao ngọt, là Tạ Ứng mua cho cô.
“Tiểu Miên, Tiểu Miên.” Bạn nữ ngồi phía sau đã không còn là Vân Sơ nữa, mà là cô bạn hai bím từng muốn dạy Ninh Miên đan khăn. Cô ấy kéo nhẹ vạt áo Ninh Miên: “Sáng nay cậu đi cùng Tạ Ứng à?”
Ninh Miên quay đầu, không định nói dối: “Ừ, sao thế?”
“Cậu với cậu ấy lại ở gần nhau rồi à!” Hai bím lập tức nở nụ cười hiền từ như một bà dì: “Không phải kiểu ở chung đâu nha, ý tớ là lại kiểu trên dưới tầng, đi học cùng, tan học cùng, đúng không?”
Thật ra Ninh Miên cũng không chắc, Tạ Ứng chỉ nói sẽ giữ một chìa khóa, cũng không ở cùng. Bình thường tan học thì còn được, chứ đi học cùng e là hơi khó: “……Không biết nữa?”
“Không biết! Không biết thì làm tròn lên là biết nhưng không nói, biết mà không nói tức là sau này hai cậu sẽ đi học cùng rồi tan học cùng, đi học cùng tan học cùng tức là lại ở trên tầng dưới tầng, mà đã ở trên dưới tầng thì tức là…..”
Ninh Miên còn chưa kịp nói gì, cô bạn hai bím đã làm tròn một mạch. Ninh Miên vội giải thích: “Không phải, trước đó tớ trả phòng dưới rồi, bây giờ là……”
Hai bím lập tức hiểu ra: “Không cần tớ làm tròn nữa, ý là vậy đúng không? Hai cậu ở chung luôn rồi!”
Ninh Miên: “………”
Vốn dĩ trong lớp cũng không còn nhiều người, mà giọng của cô bạn lại chẳng hề nhỏ, lập tức thu hút hết ánh nhìn về phía họ.
Ninh Miên có chút muốn được tuyển thẳng luôn cho xong. Cô đang nghĩ xem nên nói thế nào cho hợp lý, làm sao để chỉnh lại logic thần kỳ kia một cách nhẹ nhàng, còn chưa kịp mở miệng, ngoài cửa đã có người gọi cô. Ninh Miên đứng dậy, rời chỗ, đi ra cửa.
Sáng nay cô đã tắt cuộc gọi video với Ninh Chiêm, nên giờ Ninh Chiêm trực tiếp đến tận cửa lớp tìm người.
Ninh Chiêm thật sự thức trắng cả đêm, sắc mặt còn tệ hơn lúc gọi video. Bữa sáng cũng chẳng ăn mấy, chỉ một lòng muốn từ nhà chạy tới trường tìm Ninh Miên. Khi thấy cô đã đến lớp, lại còn đi cùng Tạ Ứng, trong lòng cậu khó nói rõ là cảm giác gì.
Ninh Miên hơi ngẩn ra: “Tiểu Chiêm, sao em lại đến đây?”
“Lúc gọi video chúng ta còn chưa nói xong. Cho dù Tạ Ứng không ở nữa, nhưng một mình chị, lại sắp lên lớp 12 rồi, rốt cuộc ai chăm sóc chị?” Ninh Chiêm vất vả lắm mới có cơ hội ở cùng Ninh Miên, họ sắp trở thành một gia đình thật sự: “Chị về nhà đi, mỗi ngày chúng ta cùng đi học, cùng tan học, đến lúc thi đại học em còn có thể đưa chị đi.”
Ninh Miên: “……… ”
Ninh Chiêm nén một hơi: “Chị à, chị cũng biết mà, cho dù chị muốn ở ngoài, ba cũng không thể để chị tiếp tục ở ngoài đâu.”
Tạ Ứng tựa ở cạnh cửa, hai người nói chuyện cũng không đi xa.
Ninh Miên nghe Ninh Chiêm nói vậy, đang định kéo cậu ra chỗ vắng hơn, thì thấy Tạ Ứng bước ra. Cô mím môi, quay đầu lại, chủ động nói: “Em nói chuyện với Tiểu Chiêm một chút, nếu giáo viên hỏi giờ tự học sáng thì anh giúp em……”
“Anh không xin nghỉ giúp em đâu.”
Ninh Miên ngạc nhiên, chưa hiểu vì sao Tạ Ứng lại từ chối.
Tạ Ứng cười một tiếng, nói: “Giờ tự học mà nghỉ thì cũng phải là anh nghỉ trước. Anh cũng có chuyện muốn nói với Tiểu Chiêm, để anh nói trước đi. Nói đi nói lại, hay là em giúp anh xin nghỉ một chút nhé.”
Nói xong, Tạ Ứng đã kéo Ninh Chiêm đi.
Ninh Miên bị bỏ lại trong lớp, hoàn toàn không có tâm trạng học. Cô không biết Tạ Ứng gọi Ninh Chiêm ra nói gì, làm gì.
Hai người họ vốn dĩ đã không hợp nhau. Nếu lát nữa lại cãi nhau, cô thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Dù biết lúc này có lẽ hai người chỉ đang nói chuyện, Tạ Ứng cũng chẳng rảnh xem tin nhắn, nhưng Ninh Miên vẫn gửi. Cô nghĩ, biết đâu có thể dùng một chút khả năng nhỏ nhoi để ngắt cuộc tranh cãi của họ, coi như cũng là làm việc tốt.
[NM: Sắp vào học rồi.]
[NM: Em làm bài đây.]
[NM: Có một bài em không biết làm.]
[NM: (Ảnh 1)]
[NM: Anh có muốn quay lại giảng cho em không?]
Tạ Ứng không nhịn được mà bật cười.
[XY: Em có biết kỹ năng hỏi dò tin của em vụng về lắm không?]
Ninh Miên lướt tay trên màn hình một lúc, rũ mắt, không biết nên trả lời gì.
Đến giờ này Tạ Ứng vẫn chưa quay lại, tiết tự học buổi sáng đã trôi qua một nửa. Quan hệ của Tạ Ứng với Ninh Chiêm vốn dĩ không tốt, còn Ninh Chiêm lại luôn được nuông chiều từ nhỏ, nói chuyện nhiều khi không biết giữ chừng mực. Cô thật sự sợ hai người sẽ cãi nhau.
[NM: Vụng về thật à? Tại em không biết nên nói thế nào thôi.]
[XY: Muốn nói thế nào thì nói thế.]
Vậy thì những điều Ninh Miên muốn hỏi lại quá nhiều. Cô biết cả hai đều là những người thân thiết nhất với mình, chắc chắn sẽ không nói điều gì không hay, nhưng càng như vậy cô lại càng tò mò họ sẽ nói gì sau lưng mình.
Ninh Miên do dự một lúc, quyết định hỏi từ điều cơ bản nhất: [ Hai người nói chuyện xong rồi à?]
[XY: Ừ.]
[NM: Hai người nói chuyện gì vậy?]
[XY: Mấy chuyện linh tinh thôi. Ví dụ như cảnh ở hành lang cũng đẹp phết, nhất là giờ ra chơi dài. Gần đây không hiểu sao tay anh hơi mỏi. À còn một chuyện nữa, em sẽ không về nhà.]
Ninh Miên rũ mắt, đọc đi đọc lại mấy dòng tin nhắn đó mấy lần. Cô không chắc câu nào là thật, câu nào là giả, hay là tất cả đều là thật. Nhưng cô biết, dù là câu nào thì nói ra cũng đủ khiến Ninh Chiêm xù lông.
[NM: Thế Tiểu Chiêm… có cãi nhau với anh không?]
Tạ Ứng còn chưa trả lời, Ninh Miên đã theo bản năng tìm lý do giúp Ninh Chiêm: [Thằng bé còn nhỏ, đôi khi tính khí không tốt lắm, anh đừng giận nó nhé.]
[XY: Anh biết.]
[NM: Vậy là hai người không cãi nhau à?]
Tạ Ứng bật cười, đến lúc này mà cô vẫn còn lo chuyện đó: [Không, không cãi nhau.]
Ninh Miên thở phào nhẹ nhõm: [Giờ hai người vẫn đang ở cùng nhau à?]
[XY: Không.]
Ninh Chiêm đã về lớp từ lâu, ở đầu hành lang chỉ còn lại một mình Tạ Ứng.
Tạ Ứng cũng không nói dối Ninh Miên. Kể cả chuyện tay hơi mỏi cũng là thật. Hai người không cãi nhau, mà là đánh nhau. Nói chính xác hơn, là Tạ Ứng đơn phương bị đánh.
Có những chuyện, cậu nhất định phải nói rõ với Ninh Chiêm. Trước đây không nói, là vì cậu cảm thấy mình chưa có tư cách xen vào mối quan hệ giữa hai chị em họ. Ninh Miên chưa từng muốn mở lòng với cậu, nếu cậu nói ra, ngược lại có thể làm tổn thương cô. Nhưng bây giờ, khoảng cách giữa họ đã gần thêm một bước. Cậu không thể không nói, cũng không thể nhìn Ninh Miên tiếp tục chịu thiệt thòi.
Chỉ là, dù muốn nói, thậm chí đã chuẩn bị nói những lời khó nghe, thì hoàn cảnh của Ninh Chiêm lại khiến Tạ Ứng không nỡ.
Suy nghĩ của Ninh Chiêm quá đơn giản.
Cậu không có chút ác ý nào. Cho đến giờ, cậu vẫn luôn cho rằng mình đang giúp Ninh Miên. Cậu chỉ đơn thuần muốn cho cô và chính mình một gia đình trọn vẹn, có ba, có mẹ, có em trai.
Cậu muốn Ninh Miên trông cũng hạnh phúc như người khác.
Lúc buồn Ninh Miên có người an ủi, lúc Ninh Miên vui có người chia sẻ, lúc Ninh Miên đau khổ có người để dựa vào.
Nhưng Ninh Chiêm chưa từng là Ninh Miên. Cậu không hiểu thế nào là danh không chính, ngôn không thuận, cũng chưa từng nghĩ đến hoàn cảnh của cô. Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn được nâng niu trong lòng bàn tay, ngậm sợ tan, nâng niu sợ vỡ. Đến mức cậu nghĩ rằng ai cũng sẽ giống như mình.
Ninh Chiêm quên mất rằng, việc cậu có thể dễ dàng lấy ra hai vạn tệ để mua một đôi giày, với Ninh Miên lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Ninh Chiêm cũng quên mất rằng, mối quan hệ huyết thống giữa họ, đối với Ninh Miên lại giống như đống cỏ lau cô chỉ muốn thiêu rụi, là phần không thể chấp nhận trong tận xương tủy, là bí mật mà cô không muốn bất kỳ ai biết đến.
Họ vốn dĩ không giống nhau.
Cậu đã nói rất nhẹ nhàng rồi, vậy mà Ninh Chiêm vẫn không chịu nổi chút áp lực này.
Tạ Ứng tựa vào lan can, chờ tin nhắn của Ninh Miên.
[NM: Vậy thì tốt rồi. Thằng bé có hỏi anh chuyện thuê nhà không?]
[XY: Có, hỏi rồi.]
[NM: Anh trả lời sao? Nói là em thuê nhà của anh à? Có nhấn mạnh là bọn mình không ở cùng không?]
Ninh Miên sợ nhất là Ninh Chiêm hiểu lầm. Nếu chuyện đến tai Ninh Hồng Đức thì mới thật sự rắc rối. Cô nghĩ việc mình không sống ở nhà họ Ninh cũng vừa hay giúp Tống Chi Ngưng bớt lo lắng. Chỉ cần cô không chủ động quay về, tám phần Ninh Hồng Đức cũng sẽ không ép cô quay lại. Nhưng nếu Ninh Chiêm nổi tính trẻ con, vì muốn dỗ Ninh Chiêm mà Ninh Hồng Đức tìm đến cô, thì lúc đó sẽ rất khó xử.
Ninh Miên nhất thời không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Tin nhắn của Tạ Ứng vẫn chưa đến, cô lại tiếp tục: [Giờ em không dư tiền.]
Trước đây Ninh Miên cũng từng tiết kiệm tiền, chỉ là cắt giảm chi tiêu hàng ngày, không tham gia hoạt động giải trí. Cô nghĩ mình vẫn có thể cầm cự đến khi thi đại học xong.
[NM: Tiền thuê nhà… đợi thi xong em đi làm thêm rồi trả anh.]
[XY: Em nghĩ thứ anh quan tâm là tiền thuê à?]
[NM: ?]
[NM: Không phải sao?]
Dù biết Tạ Ứng không thiếu tiền, tiền thuê căn hộ ở Thanh Thủy Uyển cũng không đáng bao nhiêu, nhưng cô hiểu rõ giá trị của đồng tiền. Nếu ngay từ đầu không nói rõ ràng, trong lòng cả hai sẽ luôn có một nút thắt, mà cô không muốn điều đó.
[XY: Nói là không quan tâm thì cũng không đúng.]
[NM: ?]
[XY: Nhưng anh là kiểu người bẩm sinh không hứng thú với tiền, cũng không muốn lấy tiền của em.]
Ninh Miên sửng sốt, nhất thời không nghĩ ra ngoài kiểu trao đổi như vậy thì còn cách nào khác.
[XY: Dùng cách khác để bù trừ cũng được.]
[NM: ?]
[XY: Chụp ảnh, nắm tay, hôn… em tự chọn đi, anh không kén, cái gì cũng được.]
Tim Ninh Miên khẽ giật một cái. Tạ Ứng cũng chẳng nói thêm gì, nhưng đầu óc cô lại tự động nghĩ xa hơn.
Cô ngẩng đầu lên. Trong lớp, ai cũng đang cúi đầu học bài, xung quanh cũng chẳng có ai để ý, vậy mà Ninh Miên vẫn thấy chột dạ vô cùng. Cô khẽ dịch điện thoại, như muốn chắc chắn không ai nhìn thấy nội dung.
Trước mặt là đầy sách vở và đề bài còn chưa làm xong, nhưng Ninh Miên lại vùi đầu xuống, trong đầu toàn là những ý nghĩ kỳ lạ, cô và Tạ Ứng có thể làm gì? Cái gì cũng được rốt cuộc là gì?
[NM: Cái gì cũng được là sao?]
[XY: ?]
[NM: Ý là ngoài chụp ảnh, nắm tay, còn cả hôn nữa.]
[XY: ?]
Trong lớp yên tĩnh đến mức Ninh Miên có thể nghe rõ nhịp tim mình đập dồn dập, từng nhịp một nặng hơn.
Hình như cô hiểu ẩn ý phía sau câu nói đó của Tạ Ứng.
Ngón tay Ninh Miên co lại rồi lại buông ra. Cô hơi cúi đầu, mím môi, nhưng vẫn không quá chắc chắn. Theo bản năng học sinh ngoan luôn cẩn thận, cô vẫn hỏi thêm: [Cái gì cũng được… Ít nhất cũng phải vạch ra một phạm vi chứ.]
[XY: …………]