Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 63: Nụ hôn

Khoảng cách giữa hai người quá gần, tim Ninh Miên đập như trống dồn.

Cô biết mà, Tạ Ứng có ý đó. Cậu đối xử với cô rất tốt, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe chính miệng cậu nói ra, cũng là lần đầu tiên cô thật sự chắc chắn, mình không còn một mình nữa.

Ánh mắt Tạ Ứng vẫn chưa rời đi, thậm chí còn có xu hướng tiến lại gần hơn.

Ninh Miên bỗng cúi đầu xuống, không nói nên lời.

Vừa rồi… Sao cô lại cúi đầu?

Nếu không cúi, có phải đã hôn rồi không?

Chết tiệt.

Cô đang căng thẳng cái gì chứ?

Cô vừa bỏ lỡ cái gì vậy?

“Không muốn à?”

Tạ Ứng ngồi thẳng lại, liếc nhìn cô, cố khiến câu hỏi nghe có vẻ tự nhiên hơn.

Trước sân chùa là những phiến đá phủ rêu. Ninh Miên nhìn chằm chằm vào những khe nhỏ, nơi lộ ra chút xanh nhạt, đầu óc ong ong, tay siết chặt mép ly trà sữa, hoàn toàn không dám ngẩng lên.

Cô biết tim mình đang đập nhanh đến mức nào.

“Nếu không muốn thì…”

Cậu còn chưa nói xong, Ninh Miên đã vội vàng phủ nhận: “Không có, không phải là không muốn.”

Tạ Ứng ngẩn ra, trong đôi mắt đen sâu không giấu nổi ý cười. Cậu quay đầu, lần nữa nhìn về phía cô, ánh mắt dừng ở vành tai cô, không biết là do trời lạnh hay do máu nóng, sắc đỏ lan từ tai xuống tận cổ, may mà được khăn quàng che lại.

Tạ Ứng không nhìn thấy rõ, nhưng có thể tưởng tượng được.

“Tớ… tớ chỉ căng thẳng thôi.” Ninh Miên cảm nhận được chiếc khăn quàng chạm vào môi, mang theo mùi hương của Tạ Ứng, mặt càng nóng hơn: “Tớ chưa từng thử qua.”

Cô từng xem không ít phim, mỗi lần thấy cảnh nam nữ chính hôn nhau, trong đầu lại toàn là hai người trao đổi nước bọt, nước bọt sẽ sinh ra vi khuẩn, vi khuẩn trao đổi virus, một phát không thể vãn hồi.

Đột nhiên, Ninh Miên còn hối hận vì lúc ra ngoài không đánh răng thêm mấy lần.

Tạ Ứng bật cười: “Tớ cũng chưa.”

Ninh Miên lúng túng nói bừa: “Vậy… cũng trùng hợp ghê.”

Cách đó chưa đến ba trăm mét, Vân Sơ và Hà Tinh Vũ đã lấy pháo hoa về, tay xách đầy đồ ăn ngoài. Họ tìm một chỗ bằng phẳng, Hùng Khởi đặt đồ xuống, bắt đầu chuẩn bị pháo.

Hà Tinh Vũ đã lên kế hoạch từ lâu, hôm nay người đến cũng khá đông, không chỉ có sáu người họ mà còn thêm cả Ninh Chiêm.

Biết con trai thích gì, Hà Tinh Vũ cố gắng chiều theo, nên nhất thời cũng giữ được Ninh Chiêm, không để cậu làm phiền hai người kia.

Mọi người đều quay đi chỗ khác, Tạ Ứng mới quay lại, khóe môi cong lên, ánh mắt dài và sâu. Cậu ghé sát lại, giọng thấp xuống: “Vậy cậu, có muốn thử không?”

Ninh Miên sắp phát điên.

Hơi thở của Tạ Ứng mang theo vị kẹo cam ngọt dịu.

Cậu cố ý đứng gần đến, hơi thở gần như hòa vào nhau. Chỉ cần cô hơi hạ khăn quàng xuống một chút, có lẽ cậu sẽ nắm lấy cơ hội.

Tạ Ứng… đang chờ cô cho cơ hội này.

Ninh Miên giơ tay lên, như bị mê hoặc, khẽ kéo chiếc khăn quàng mà Tạ Ứng vừa quấn quanh cổ mình xuống. Trời lạnh, may mà họ mặc đủ ấm, nhưng mặt vẫn bị lạnh đến trắng nhợt. Trước khi ra ngoài, Ninh Miên có bôi một lớp son dưỡng vị cam, đến giờ vẫn còn vương trên môi, môi cô trong veo, mềm mại như một viên kẹo nhỏ.

Sau đó, Ninh Miên không còn nhìn thấy nụ cười nơi khóe môi cậu nữa.

Nhưng cô nếm được, quả nhiên là vị kẹo cam.

Cô đoán không sai.

“Chỉ một chút thôi à, không phải cậu nói vài ngày nữa gặp sẽ tặng tớ quà sao?” Tạ Ứng chạm nhẹ rồi nghiêng đầu sang, không dễ nhận ra tai cậu cũng đã đỏ lên: “Nhìn tay cậu trống trơn thế kia, chắc là quên rồi. Nhưng không sao.”

Lúc này, Tạ Ứng lại tỏ ra rất rộng lượng: “Cái này, cũng coi như quà đi. Khá ổn đấy.”

Ninh Miên hoàn toàn không dám ngẩng đầu lên nữa.

Không lâu sau, Ninh Chiêm và mọi người đã bày xong đồ. Nghĩ đến sở thích của con gái, Hà Tinh Vũ còn mua khá nhiều pháo que, chỉ cần châm lửa là có thể chơi được một lúc lâu.

Khi Ninh Miên bị bọn họ gọi qua, hơi nóng trên mặt cô vẫn chưa tan.

“Chị! Anh Tinh Vũ dẫn em đi mua cái này nè! Bắn được pháo hoa to lắm luôn!” Ninh Chiêm hào hứng nói: “Năm nay em định nhờ ba mua, mà ba bảo trong thành phố không được bắn. Mấy năm trước toàn về nhà ông nội ăn Tết, mà ông lại không thích mấy thứ ồn ào, nên chỉ đứng nhìn người ta thôi. Năm nay cuối cùng em cũng được tự tay bắn rồi!”

“Nghe nói cái này bắn lên cao lắm luôn, anh Tinh Vũ còn đặt riêng cả hình nữa.” Ninh Chiêm chỉ vào một ống pháo: “Một ngôi sao siêu to, rồi sau đó là hình đám mây. Dù nhìn thì cũng khá quen, nhưng qua miệng anh Tinh Vũ lại thấy khác hẳn, cảm giác rất ngầu. Với lại anh ấy còn chơi bass nữa, thật sự, thật sự rất giỏi!”

Mắt Ninh Chiêm sáng lấp lánh như sao: “Chị, gu của chị, anh Tinh Vũ với anh NB, người nào mà không…”

Người nào mà không tốt hơn Tạ Ứng?

Ninh Chiêm thật sự muốn hỏi, cũng là bạn bè, rốt cuộc vì sao Ninh Miên lại chọn Tạ Ứng, một người chẳng hề dễ ưa.

Hùng Khởi không nhịn được phản bác: “Ánh mắt của cậu mới…”

Nghĩ tới còn liên lụy người khác, Hùng Khởi cố nhịn lại: “Thôi, không nói nữa.”

“Thật ra, anh Ứng của bọn anh cũng không tệ đâu.” Hà Tinh Vũ biết Ninh Chiêm có thành kiến với Tạ Ứng, xoa đầu cậu, định nói giúp, rồi trầm ngâm: “Cậu xem, ngoại hình cũng ổn, thành tích cũng tốt, học cái gì cũng nhanh. Chỉ là cái miệng…”

Hà Tinh Vũ còn chưa nói hết, Ninh Miên nghe đến chữ miệng liền giật mình.

“Không, không phải miệng.” Lông mi cô run lên, nói năng lộn xộn: “Cái đó… không phải… ý tôi không phải…”

Ninh Chiêm ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu sao Ninh Miên lại lắp bắp như vậy.

Chết tiệt.

Cô đang làm cái gì vậy?

Chẳng ai nói gì, mà cô lại tự dưng nhắc đến “miệng”, Ninh Miên cũng không biết giải thích thế nào, dứt khoát bỏ cuộc: “Thôi… kệ đi.”

Mọi người nhìn nhau, chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng Tạ Ứng thì hiểu rõ, khó mà kìm được ý cười. Cậu nghiêng đầu, ghé sát lại gần cô: “Cậu suốt ngày nghĩ cái gì thế?”

Ninh Miên muốn cắn môi, lại không dám chạm vào, nói lí nhí: “Tớ… thật sự không nghĩ gì cả.”

“Thế sao lại không phải miệng? Tớ không có miệng à?”

“Cậu…”

Ninh Miên không nói nổi nữa. Họ đang làm cái gì vậy chứ.

Thời gian cũng gần đến, Tạ Ứng không trêu cô nữa. Họ định chờ đến nửa đêm mới bắn pháo, nhưng kế hoạch của cậu đã bị phá vỡ, khoảnh khắc này cũng trở nên nhạt đi phần nào. Bình thường, lúc này cậu sẽ kéo Ninh Miên đi, nói với nhau vài câu riêng tư.

Ninh Miên đứng cạnh Vân Sơ, châm pháo que.

Ninh Chiêm thì nhìn chằm chằm Tạ Ứng.

Cậu thật sự không hiểu. Từ lúc gặp Tạ Ứng, tâm trạng của Ninh Miên rõ ràng tốt hơn hẳn. Vừa rồi cậu còn thấy cô cười. Ở nhà bao lâu nay, cô luôn nhốt mình trong phòng, dù cậu có cố chọc cười, nụ cười của cô cũng chỉ là miễn cưỡng, không giống như bây giờ. Rốt cuộc Tạ Ứng đã làm gì mà có thể thay đổi cô nhanh như vậy?

Tạ Ứng nhận ra ánh nhìn của Ninh Chiêm, quay sang: “Sao thế?”

Vẻ mặt Ninh Chiêm phức tạp: “Anh thấy tâm trạng chị tôi tốt lên nhiều rồi không?”

Tạ Ứng liếc nhìn về phía Ninh Miên. Cô đang né pháo que của Vân Sơ, hai người cười thành một đoàn. Không cần nói cũng biết.

“Nếu không phải vì thấy anh chị tôi vui lên, thì còn lâu tôi mới gọi anh đi đón năm mới cùng chúng tôi.” Ninh Chiêm quay đầu đi, miễn cưỡng thừa nhận: “Nhưng anh đừng có đắc ý. Lần này tôi gọi anh không có nghĩa lần sau cũng gọi anh đón năm mới cùng. Nếu anh đối xử không tốt với chị tôi, tôi nhất định chia rẽ hai người .”

Ánh mắt Tạ Ứng mang theo ý cười: “Ừ, sẽ không đối xử tệ với chị cậu đâu.”

Ninh Chiêm hít sâu một hơi, vẫn muốn hơn thua: “Vậy tạm thời tin anh. Anh… anh có biết chị tôi thích gì không?”

Cậu muốn dùng cái này để so sánh với Tạ Ứng. Dù sao cũng là chị em bao năm, cậu không tin mình lại thua Tạ Ứng, cậu không muốn cho Tạ Ứng kiêu ngạo như vậy.

“Không biết chứ gì? Tôi biết ngay anh không thật sự thích chị tôi mà.” Ninh Chiêm không nhịn được muốn khoe khoang: “Chị tôi thích vị cam, thích dâu, thích xoài. Thích màu xanh nước biển, thích ăn đồ nướng với lẩu, thích cay và chua ngọt, còn thích vịt quay với thịt kho nữa.”

Tạ Ứng bật cười.

Ninh Chiêm đang định nói tiếp, nhưng thấy Tạ Ứng cười thì cau mày: “Có gì buồn cười?”

“Không có, không có, anh có cười à?” Tạ Ứng chạm nhẹ khóe môi, đúng là đang cười thật, “Chỉ là nhớ đến kẹo dẻo vị cam chị cậu từng tặng anh, ăn rất ngon. Đúng là hãng đó có vị dâu với xoài cũng ổn, nhưng dù sao không phải lần đầu chị cậu tặng, nên anh vẫn thích vị cam hơn.”

Mặt Ninh Chiêm lập tức tối sầm.

“Chị cậu có một chiếc áo phông xanh nước biển, mặc lên rất đẹp, cậu thấy chưa?” Tạ Ứng nheo mắt nhớ lại: “Có lần anh gọi chị cậu xuống tầng ăn cơm, cô ấy mặc cái đó. Lúc ấy bọn anh còn đi ăn đồ nướng cùng nhau, nói chuyện khá lâu.”

“Nói đến lẩu thì đúng là chưa ăn cùng.” Tạ Ứng bỗng có chút tiếc nuối: “Nhưng vịt quay với thịt kho thì có rồi. Lúc ấy chị cậu giận, anh còn đặc biệt gọi cho cô ấy, còn vịt quay thì…”

Nghe giọng điệu đầy ẩn ý của Tạ Ứng, Ninh Chiêm chỉ muốn hỏi, chẳng lẽ Ninh Miên lại không thích vịt quay sao?

Ninh Chiêm quyết định tung đòn cuối: “Biết mấy cái đó thì có gì ghê gớm, cho dù anh biết hết thì sao? Anh có biết lúc chị tôi ốm, không thích uống thuốc, cứ thích chịu đựng một mình không?”

Tạ Ứng: “……”

Ninh Chiêm càng nói càng hăng: “Lúc chị tôi có tâm sự là thích im lặng, tự nhốt mình trong phòng. Gặp thứ mình thích cũng không nói ra, nhiều lắm chỉ nhìn thêm vài lần thôi. Anh có biết không?”

Tạ Ứng: “……”

Cái này, đúng là cậu không biết thật.

“Còn nữa, còn nữa! Chị tôi đối với người mình quan tâm thì bao dung vô điều kiện, bất kể người đó làm gì, chị tôi cũng sẽ đứng về phía họ!”

Ninh Chiêm thiếu điều nói thẳng ví dụ như tôi đây.

Ninh Chiêm đắc ý đến mức như có cái đuôi nhỏ sau lưng đang vẫy liên hồi: “Chị tôi tốt lắm đó.”

Tạ Ứng cuối cùng cũng bắt được một điểm, gật đầu rất tán đồng: “Ừ, mấy cái khác thì không rõ lắm, nhưng riêng khoản dung túng này thì anh rất đồng cảm.”

Ninh Chiêm: “……… ”