Sau Tết, Tạ Ứng và mấy người kia đều bước vào vòng thi thứ ba. Bốn người trùng lịch thi cùng một ngày, nhân lúc trường Minh Đức chưa khai giảng, họ định thi cho xong, dù kết quả ra sao cũng tụ tập một bữa.
Hà Tinh Vũ hẹn Vân Sơ, Tạ Ứng đương nhiên hẹn Ninh Miên.
Những người khác vẫn như cũ, NB và Hùng Khởi không dẫn theo ai.
“Cậu nhìn bọn tôi này, NB, ít ra tôi còn dẫn được anh em theo.” Hà Tinh Vũ vỗ vỗ ngực NB, tặc lưỡi cảm thán: “Tiểu Khởi thì thôi không nói, nhưng cậu tuy không đẹp trai bằng anh Ứng, không ngoan như Tiểu Khởi, không ngầu như tôi, nhưng cũng đâu đến nỗi, sao lại chẳng dẫn được ai đi cùng? Nhìn anh Ứng có người yêu, cậu không ghen à?”
NB liếc mắt, cười khẩy: “Cậu lo cho mình đi đã. Vân Sơ à? Thật sự chỉ là ‘anh em’ thôi sao?”
Mặt Hà Tinh Vũ hơi đỏ lên. Chính cậu ta cũng không rõ hai người bây giờ là quan hệ gì, hừ một tiếng: “Dù sao cậu vẫn là chó độc thân thôi, làm như cao quý hơn ai.”
Bên cạnh, Hùng Khởi không nói gì, ngoan ngoãn thu dọn đồ, chuẩn bị xuất phát.
Hà Tinh Vũ còn định nói thêm, nhưng thấy sắc mặt NB không ổn, cũng thôi: “Thôi, lát thi xong rồi. Tối nay tụi mình qua quán bar của anh Kỳ nhé? Lần trước Vân Sơ đi xong cứ đòi đi lại. Hay là ăn tối xong, ghé qua một chút, rồi về ở lại khu Thanh Thủy? Căn hộ anh Ứng thuê vẫn chưa trả đúng không?”
Tạ Ứng đang nhắn tin, khựng lại một chút, ngẩng đầu: “Ừ, chưa.”
Căn hộ đó cậu thuê là vì Ninh Miên. Sau khi cô chuyển đi, thi thoảng luyện tập muộn, cậu cũng lên ngủ lại. Hợp đồng thuê một năm, không đáng bao nhiêu tiền, nên cậu lười trả, giờ vẫn còn hơn nửa năm.
“Vậy tôi nói với Vân Sơ, bảo cô ấy xin phép BA mẹ ngủ lại nhà Ninh Miên. Trước đây bọn mình cũng hay làm thế.” Hà Tinh Vũ suy nghĩ: “Không biết bạn nhỏ học giỏi có tiện không, có ở lại được không.”
Tạ Ứng cũng không chắc tình hình của Ninh Miên cho lắm: “Để tôi hỏi thử.”
Mấy người nói chuyện thêm một lúc, NB dựa vào tường, Dạo này cậu không còn đau nhiều nữa, nhưng trưa ăn xong, dạ dày hơi rát. Đau dạ dày là bệnh cũ, NB không để ý lắm, Sợ ảnh hưởng mọi người, lúc nãy giả vờ đi vệ sinh, cậu ghé tiệm thuốc mua thuốc uống mới đỡ chút, nhưng giờ cơn đau lại quay lại.
“NB, cậu đau dạ dày à?” Hùng Khởi là người đầu tiên để ý.
NB thỉnh thoảng ấn nhẹ bụng, Hùng Khởi biết những động tác đó, trước đây không đến mức này, hôm nay rõ ràng nặng hơn.
Tạ Ứng quay đầu, còn nửa tiếng nữa là vào phòng thi, họ đang ngồi trong phòng chờ trong trường. Một khi ra khỏi cổng, quá giờ thi thì coi như mất cơ hội.
Tạ Ứng hơi do dự, không biết NB sẽ chọn thế nào: “Bắt đầu từ khi nào?”
“Không… lâu.”
NB gần như không nói nổi, lần này đau hơn trước, trước mắt trắng xóa, thậm chí không phân biệt được Hùng Khởi đứng đâu, đầu óc ù đi.
Không kịp phản ứng, NB ngã xuống.
Trong phòng chờ có cán bộ coi thi. Ban đầu chỉ nghĩ mấy đứa quen nhau, nói chuyện cho đỡ căng thẳng, ai ngờ người lại đột ngột ngất xỉu, họ cũng hoảng, vội trấn an, gọi xe cấp cứu, mọi người xung quanh phong thi cũng ùa lại.
Cán bộ trước mắt đưa NB vào phòng y tế của trường. NB nằm trên giường, ba người đứng sát bên.
Cán bộ bảo họ mau quay lại, nhưng không ai nhúc nhích.
“Trưa NB ăn gì vậy? Không phải ăn giống nhau sao? Cũng đâu có gì cay nóng, có phải lúc nãy cậu ấy đi ra ngoài mua thuốc dạ dày không? Còn không nói với bọn mình nữa?” Hà Tinh Vũ bỗng khẩn trương: “Lỡ vào viện bác sĩ bảo tình trạng nặng, phải mổ thì sao? Anh Ứng, anh có số điện thoại người nhà NB không?”
Một loạt câu hỏi của Hà Tinh Vũ khiến Hùng Khởi càng rối loạn, không còn tâm trạng mà thi thố.
NB từ sớm đã cãi nhau với ba mẹ, từ cấp hai, cậu sống một mình. Trong điện thoại hầu như không có lịch sử cuộc gọi, danh bạ cũng rất ít. Cậu không thích giao tiếp, bình thường cũng không nói chuyện nhiều, phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ luyện tập.
Nếu giờ đưa vào viện, lại không có ai bên cạnh.
Hùng Khởi run cả người: “Tôi… tôi không thi nữa.”
Lần trước biểu diễn ở trường cũng vậy, NB bị bệnh, nằm viện mấy ngày liền, không ai chăm sóc, không ai hỏi han, chỉ có nhóm Tạ Ứng thỉnh thoảng đến thăm.
NB không thích nói những chuyện này, nhưng Hùng Khởi biết hết.
“Tôi đi theo cậu ấy. Nếu, nếu phải mổ, tôi sẽ ký.” Hùng Khởi còn đang tính: “Nhưng trong thẻ tôi không có tiền, anh Ứng, anh có thể cho em…”
“Sao lại chỉ mình cậu đi? NB là anh em của cậu, không phải của bọn tôi à?” Hà Tinh Vũ luôn kiểu có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, bực bội nói: “Đi thì đi cùng, một mình cậu là sao.”
Hùng Khởi nhìn Hà Tinh Vũ, rồi lại nhìn Tạ Ứng.
“Thật đấy, chỉ là cái học viện âm nhạc thôi mà. Không được thì đi du học.”
Tạ Ứng cau mày, nhìn hai người cãi nhau: “Im miệng.”
Tạ Ứng hiểu rõ thành tích của Hà Tinh Vũ, dù nửa năm cuối có cố học, khả năng vào đại học tốt cũng không cao, chỉ có thể nghe theo gia đình đi du học. NB thì học lực không tệ, dù không thuộc top đầu, nhưng thi vào đại học trọng điểm vẫn có khả năng. Còn Hùng Khởi học ở một trường cấp ba kém trong thành phố, dù thành tích ở đó không tệ, nhưng so với họ vẫn có khoảng cách, nếu vào Minh Đức, có lẽ cũng chỉ ngang Hà Tinh Vũ.
Hùng Khởi im lặng, Hà Tinh Vũ cũng quay sang nhìn.
“Lát xe cấp cứu đến là đi luôn. Tôi đi cùng NB, còn các cậu cứ thi đi.” Tạ Ứng gần như không do dự, đã quyết xong.
Tạ Ứng cất điện thoại, lần này Ninh Miên không đỗ diện tuyển thẳng, nửa năm sau chắc chắn vẫn phải ở trường học hành chăm chỉ. Thành tích của Tạ Ứng vốn không có vấn đề, nếu kỳ thi năng khiếu đạt chuẩn, thì sau này cũng không cần quá áp lực học tập. Nhưng NB xảy ra chuyện đột ngột như vậy, lại khiến cậu và Ninh Miên đứng về cùng một vạch xuất phát, công bằng chính nghĩa.
Hà Tinh Vũ là người đầu tiên muốn phản đối: “Nhưng mà…..”
Tạ Ứng quay đầu: “Nhưng cái gì? Không có nhưng nhị gì hết. Cậu có thể thi đỗ trường nào tốt hơn học viện âm nhạc không? Chẳng phải Tiểu Khởi cũng luôn muốn vào học viện âm nhạc sao?”
Hà Tinh Vũ nghẹn lại, cậu ta muốn nói, nhưng người muốn vào học viện âm nhạc nhất là cậu kia mà.
“Xét thiệt hơn, tôi đi là hợp lý nhất.” Tạ Ứng cười nhẹ: “Dù sao, không vào học viện âm nhạc, học cùng trường với bạn cùng bàn của tôi… cũng không tệ đâu.”
Kỳ thi vẫn tiếp tục, Tạ Ứng cùng NB lên xe cấp cứu. Trong điện thoại NB có số người nhà, dù lâu rồi không liên lạc. Tạ Ứng do dự một chút, cuối cùng vẫn gọi báo tình hình cho người nhà của NB.
NB nằm trên giường bệnh vẫn chưa tỉnh, Tạ Ứng ngồi bên cạnh, nhìn điện thoại.
[NM: Khi nào vào thi?]
[NM: Cậu vẫn đang chờ à?]
[NM: Cậu có căng thẳng không?]
[XY: Cũng ổn.]
[XY: Căng thẳng gì?]
[NM: Sợ cậu thi không tốt?]
Tạ Ứng cụp mắt, không hiểu sao, lúc này cậu bỗng hiểu ra. Hiểu cảm giác của Ninh Miên khi đó, rõ ràng có việc phải làm, rõ ràng biết điều gì có lợi cho mình, nhưng vẫn sẽ từ bỏ, để chọn thứ mình coi trọng hơn.
Cậu vẫn luôn nghĩ mình hiểu Ninh Miên đủ nhiều, nhưng nếu chưa từng trải qua chuyện giống vậy.
Tạ Ứng cười tự giễu, có lẽ cậu đã nghĩ mọi thứ quá đơn giản.
…
Sau khi thi xong, Hà Tinh Vũ và Hùng Khởi bắt taxi đến bệnh viện. Bài thi của Hà Tinh Vũ coi như ổn, còn Hùng Khởi thế nào thì không rõ, suốt đường cậu ta không nói một lời.
“Anh Ứng! Anh Ứng! NB sao rồi?” Hà Tinh Vũ vừa vào đã gọi lớn, rồi bất ngờ thấy người phụ nữ đang ngồi trên sofa, sững lại: “Đây là…?”
Dù sao cũng là bệnh viện, Tạ Ứng ra hiệu cho Hà Tinh Vũ nói nhỏ thôi: “Ba mẹ NB, đây là Hà Tinh Vũ, chơi bass trong ban nhạc.”
Tạ Ứng lại chỉ Hùng Khởi đứng ngoài cửa, giới thiệu: “Tay trống, Hùng Khởi.”
Không ai ngờ mẹ NB lại đến, trước đây thấy NB dọn ra ngoài từ sớm, họ cứ nghĩ chắc cha mẹ cậu rất khó tính, không ngờ nhìn cũng bình thường như bao người.
Hà Tinh Vũ không kịp nghĩ xem có thích hợp hay không, nói luôn: “Chào cô chú ạ, tụi cháu nghe NB nhắc đến hai người nhiều lắm, bình thường không gặp, hôm nay mới được gặp.”
Hùng Khởi: “……”
Người lớn dĩ nhiên hiểu đó chỉ là lời khách sáo, cừ cấp hai NB đã dọn ra ngoài, lễ Tết cũng không gọi điện: “Làm phiền các cháu rồi. Thằng bé dọn ra ngoài từ sớm, chắc bên cạnh chỉ có mấy đứa các cháu, bình thường cũng không liên lạc gì, may mà có các cháu chăm sóc nó.”
“Không đâu ạ! Không đâu! Bọn cháu cũng không chăm gì nhiều, NB tự chăm mình là giỏi lắm rồi.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Ra khỏi phòng bệnh, Hùng Khởi rẽ vào cầu thang thoát hiểm. Tạ Ứng cũng đi theo, thấy Hùng Khởi cúi đầu không nói.
Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Vì tôi gọi cho ba mẹ NB nên cậu không vui à?”
Hùng Khởi: “Không…”
Hùng Khởi bình thường hay ở cạnh NB, nhưng NB rất ít khi kể về quá khứ, cũng không thích nhắc đến. Hùng Khởi tính tình mềm, chưa từng hỏi sâu, nhưng chuyện giữa NB và gia đình, cậu ta cũng biết đôi chút.
Hồi đó NB còn nhỏ, gia đình cũng từng rất êm ấm, ba mẹ đều đối xử tốt với cậu. Cho đến một ngày, họ phát hiện xu hướng giới tính của NB. Cả hai đều xuất thân gia đình truyền thống, không cởi mở như vậy. Phản ứng đầu tiên không phải là nói chuyện tử tế.
Họ cho rằng NB còn nhỏ, chưa hiểu đúng sai.
Ba NB trực tiếp liên hệ một trung tâm tư vấn đồng tính luyến ái, muốn đưa NB đến chữa bệnh. Người cố vấn ở đó nói chưa đến nửa năm là có thể chữa khỏi, họ tin thật. Không ngờ NB bỏ trốn, suốt nửa năm không liên lạc được. Sau này lên cấp ba, NB có thể tự kiếm tiền, họ càng không quản nổi nữa.
Hùng Khởi không biết phải dùng thái độ gì để đối diện với mẹ NB.
Sắc mặt Hùng Khởi rất tệ: “Lúc đó… cậu ấy còn chưa chắc mình thật sự thích con trai hay không, mà bị đối xử như vậy, rốt cuộc cậu ấy phải sợ đến mức nào chứ. Ba mẹ đều nghĩ cậu ấy có vấn đề, nhất định phải chữa khỏi. Khi đó cậu ấy mới bao nhiêu tuổi? So với tôi… NB còn đáng thương hơn nhiều.”
Dù sao gia đình của Hùng Khởi cũng khá thấu hiểu. Dù biết chuyện, ba mẹ cậu ta cũng không phản ứng quá gay gắt, vẫn đối xử với cậu ta như bình thường, thậm chí còn dành cho cậu ta sự động viên như trước. Nghĩ vậy, Hùng Khởi chợt thấy mình thật sự rất hạnh phúc.
“Sau đó, sau đó NB đã trốn ra được. Cậu ấy suy nghĩ rất lâu, còn lên mạng tìm hiểu rất nhiều. Khi đó trong người cậu ấy gần như không có tiền, ngày nào cũng ngồi lì trong quán net, lịch sử tìm kiếm chỉ xoay quanh một thứ. Cậu ấy muốn biết đồng tính có phải là bệnh không, rốt cuộc có cần chữa không. Rồi sau đó, cậu ấy hiểu ra, chuyện này vốn dĩ rất bình thường. Có người thích con trai, có người thích con gái, rốt cuộc thì có gì sai chứ?”
Đây là lần đầu tiên Tạ Ứng thấy Hùng Khởi tức giận đến vậy.
“Nếu lúc đó NB không gặp bọn mình, có khi đã bị họ bắt về rồi.” Hùng Khởi nói, mày nhíu chặt lại: “Họ có biết bên trong cơ sở kia người ta chữa kiểu gì không? Dùng điện giật đấy! Có thể chết người luôn! NB là con của họ cơ mà!”
“Tôi không muốn họ tới, tôi sợ…”
Tạ Ứng khẽ “ừ” một tiếng, hỏi: “Sợ cái gì?”
“Sợ họ bắt NB về.” Hùng Khởi nói, “Tôi…”
Tạ Ứng nhìn Hùng Khởi một cái, trong lòng đã hiểu.
Vốn định không để cậu ta nói tiếp, nhưng Hùng Khởi vẫn lên tiếng: “Tôi đau lòng cho cậu ấy.”