Tạ Ứng bị từ chối, cậu nhìn chằm chằm vào đoạn chat trên điện thoại, im lặng rất lâu.
[Bạn học A: Này, mọi người nghe chưa? Lần này Tiểu Miên không tham gia tập huấn. Bạn cấp 2 của tôi nói, ở trường không thấy cậu ấy, bảng điểm cũng không có tên, thầy cô cũng không nhắc… mọi người thấy sao?]
[Bạn học B: ????? Tin giả à?]
[Bạn học C: Không tin.]
[Bạn học C: Thành tích của Tiểu Miên tốt như vậy, sao có thể không đi tập huấn? Kiểu như thành công đã ngay trước mắt, có người nói ngày mai cậu có 200 triệu, mà cậu lại tự nhiên nhảy lầu vì thấy vô nghĩa? Không phải ngốc à.]
[Bạn học D: Tin chuẩn đấy. Bảng điểm tập huấn công bố lần đầu đã không có tên.]
[Bạn học D: (ảnh 1)]
[Bạn học C: Vãi, thật sự không có Tiểu Miên.]
[Bạn học D: Tôi thi cùng môn với Ninh Miên, không cùng lớp nên không thân, cũng không nói chuyện. Nhưng dù gì cậu ấy cũng là đối thủ lớn nhất, sao mà không để ý được. Ngày đầu tiên cậu ấy đã rời đi rồi, lúc đó thầy thu điện thoại, Ninh Miên nói muốn nghe một cuộc gọi, đi ra ngoài xong sắc mặt không ổn, rồi biến mất luôn. Sau nghe nói xảy ra chuyện, thầy có đi khuyên, không giữ được, vẫn đi mất.]
[Bạn học E: ? Chắc tôi mở nhầm app rồi, sao lại thấy Ninh Miên bỏ thi? Để tôi thoát ra mở lại đã.]
[Bạn học C: ]
[Bạn học A: Vì chuyện gì vậy?]
[Bạn học D: Cái này thì thật sự không biết.]
[Bạn học F: Để tôi phân tích thử nhé. Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi có một suy đoán táo bạo. Mấy ngày đó, có phải anh Ứng đang thi nghệ thuật không?]
[Bạn học D: Vãi, đúng rồi.]
[Bạn học F: Vậy có khả năng là anh Ứng xảy ra chuyện, Ninh Miên muốn đi gặp anh ấy không?]
[Bạn học G: Hợp lý lắm.]
[Bạn học C: ]
Đây là nhóm kín trước kia, lúc đầu, vì biết Tạ Ứng ở trong nhóm nên mấy bạn trong lớp đều lần lượt rời đi, chỉ còn lại vài người lớp 3. Sau đó, dù lớp 3 cũng dần rời nhóm, nhưng nhóm kín này lại ngày càng đông, không chỉ có học sinh lớp 1 mà còn đủ các lớp khác.
Ban đầu, mọi người đều nghĩ Tạ Ứng khó gần, nên dù có vào nhóm cũng cực kỳ im lặng, mười ngày chưa chắc đã có một tin nhắn.
Cho đến một lần, Tạ Ứng là người mở đầu, cậu lần lượt “chọc” từng người trong nhóm.
Lúc đầu ai cũng chưa phản ứng kịp, sau đó có người “chọc” lại, rồi cứ thế kéo dài cả nửa ngày. Tâm trạng Tạ Ứng hôm đó rất tốt, còn tiện hỏi han từng người xem có vấn đề tình cảm gì không.
[Bạn học G: Mau hỏi anh Ứng đi! Mau hỏi anh Ứng đi @XY]
[Bạn học C: @XY]
[Bạn học D: Anh Ứng có đó không! @XY]
[Bạn học A: Anh Ứng có được không đấy? @XY]
[Bạn học B: Anh Ứng là bạn trai chính thức mà, sao lại không biết? Mấy người chắc lâu quá chưa yêu rồi, không biết người đang yêu ngay cả đi vệ sinh cũng phải báo cáo à? @XY, nào, anh Ứng, như mọi khi, phát cơm chó đi.]
[Bạn học C: Hóng màn phát đường mỗi ngày của anh Ứng! @XY]
[Bạn học G: Không lẽ… chia tay rồi?]
Những cái khác thì thôi, nhưng câu này thì Tạ Ứng không chịu nổi:
[Không chia tay.]
Không kịp nhìn hết đoạn chat đang trôi nhanh, Tạ Ứng thoát khỏi nhóm trăm người.
Đã hai tuần kể từ khi kết thúc tập huấn. Nhưng suốt hai tuần đó, Ninh Miên không hề nhắc đến chuyện này với cậu một lần nào. Cậu biết rõ, Ninh Miên không phải kiểu người dễ bộc lộ cảm xúc. Nhưng không hiểu sao, trong lòng Tạ Ứng vẫn thấy khó chịu.
Hà Tinh Vũ đứng cạnh, cẩn thận hỏi: “Anh Ứng, có phải bạn nhỏ học giỏi xảy ra chuyện gì không?”
Tạ Ứng ngẩng lên, “ừ” một tiếng: “Cô ấy không tham gia tập huấn, mà cũng không nói với tôi.”
“Hả? Sao lại vậy?”
Tạ Ứng muốn biết lý do hơn ai hết: “Tôi không biết.”
Hà Tinh Vũ: “Có khi bạn nhỏ học giỏi có chuyện khó nói thì sao?”
“Với tôi thì có gì mà khó nói?” Tạ Ứng nhíu mày.
“Sao lại không có!” Hà Tinh Vũ lúc này hiểu tâm lý con gái nhất: “Anh cũng biết rồi đấy, bạn nhỏ học giỏi đang ở độ tuổi này, con gái lúc nào cũng có rất nhiều bí mật nhỏ, không muốn chia sẻ, không muốn nói với người khác. Cô ấy không nói cũng bình thường thôi.”
Tạ Ứng suy nghĩ một chút: “Cậu biết mấy cái đó kiểu gì?”
“Đương nhiên là… Vân Sơ nói với em rồi.” Hà Tinh Vũ vừa nói vừa lấy điện thoại ra, định lục lại đoạn chat cho Tạ Ứng xem. “Anh xem đi, đúng nguyên văn luôn đấy. Nhiều bạn gái không thích nói hết tâm sự của mình đâu. Dù anh với bạn nhỏ học giỏi đang quen nhau, cũng không thể bắt người ta chuyện gì cũng phải nói hết với anh chứ?”
Lúc trước, vì Vân Sơ với Ninh Miên có chút mâu thuẫn, cô ấy luống cuống không biết làm sao nên tìm Hà Tinh Vũ. Dù biết chẳng giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất cũng có thể nói vài câu an ủi.
Tạ Ứng: “……”
“Nhưng Vân Sơ thì khác.” Hà Tinh Vũ cất điện thoại, khóe môi vô thức cong lên một nụ cười nhẹ, chính cậu ta cũng không nhận ra. “Cô ấy là anh em của em, nói là con gái có tâm sự không kể cho người khác thì không hợp. Cô ấy… chuyện gì cũng kể cho em.”
Tạ Ứng im lặng một lúc.
“Tất nhiên em cũng kể hết với cô ấy. Anh còn nhớ dạo trước em thi cử căng thẳng, cả đêm không ngủ được không?” Hà Tinh Vũ nói đến đoạn hứng thú: “Lúc đó em gõ cửa phòng anh, anh không mở, sang phòng Tiểu Khởi với NB thì họ cũng không có ở phòng. Sau đó Vân Sơ biết, gọi điện cho em, hai đứa nói chuyện cả đêm, rồi ngủ quên luôn, điện thoại cũng không tắt…”
Ánh mắt Tạ Ứng trở nên phức tạp, liếc nhìn Hà Tinh Vũ. Cậu chưa từng cảm thấy khó chịu như vậy.
Sống kiểu này còn ý nghĩa gì nữa?
Hà Tinh Vũ hoàn toàn không nhận ra mình vừa chọc trúng cái gì, còn định nói tiếp, thì Tạ Ứng đã đẩy cậu ta sang một bên, đi ra góc, cầm lấy cây guitar, rũ mắt nhìn dây đàn, thở dài, trong đầu chỉ có một câu, đúng là nhân quả tuần hoàn.
…
Tin nhắn gửi đi đã lâu, nhưng Tạ Ứng vẫn chưa trả lời.
Ninh Miên kéo màn hình vài lần, vẫn không thấy hồi âm. Thực ra cô cũng không hề chuẩn bị món quà nào, chỉ là nghĩ ra một cái cớ cho hợp lý, tưởng rằng nói vậy sẽ khiến Tạ Ứng bớt nghi ngờ.
Ninh Miên đang không biết phải làm sao, thì Vân Sơ tìm đến.
Hôm nay tập huấn kết thúc, cũng đồng nghĩa mọi người đều được nghỉ, lấy lại điện thoại. Vậy chuyện cô không đi thi, liệu mọi người đã biết hết chưa?
Nhưng hình như Tạ Ứng lại không biết.
Vân Sơ gọi điện tới, hỏi cô có muốn ra ngoài đi dạo không. Ninh Miên vẫn ôm chút hy vọng mong manh.
“Tiểu Miên, tối nay đi ăn cùng tớ nhé.” Vân Sơ nói ở đầu dây bên kia: “Tớ có chuyện muốn nói với cậu, cậu ra được không?”
Ninh Miên vừa mới từ chối Tạ Ứng, nếu giờ lại đồng ý thì sẽ rất lạ: “Tớ mới về nhà chưa lâu, chắc trong nhà không muốn tớ ra ngoài nhiều đâu.”
“Sao cậu lại…” Vân Sơ đã thấy tin từ trước, hai người rõ ràng đã nói với nhau rồi: “Tiểu Miên, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Là bạn bè thì có chuyện phải chia sẻ. Cậu không thể cứ như vậy mãi được.”
Ninh Miên sững lại: “Cái gì cơ?”
“Chuyện cậu không tham gia tập huấn, rất nhiều người đã biết rồi. Sao cậu lại nói dối tớ là mới về nhà?” Vân Sơ im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Cậu lại… lại như vậy, chuyện gì cũng không nói với tớ.”
“Tớ…”
“Nói ra tâm sự khó đến vậy sao? Mỗi ngày tớ làm gì, xảy ra chuyện gì, vì cậu là bạn tớ, tớ đều kể hết. Tớ chưa bao giờ bắt cậu phải làm như vậy, chỉ cần cậu đáp lại là tớ đã thấy đủ rồi. Nhưng chuyện lớn như vậy mà cậu cũng giấu tớ?”
Ninh Miên không biết nói gì.
“Cậu không đi tập huấn, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Thực ra Vân Sơ cũng không muốn kích động như vậy, nhưng cô ấy thật sự rất buồn. Không phải đòi hỏi nhận lại bao nhiêu, cô ấy chỉ muốn được bình đẳng một chút, muốn làm chỗ dựa cho đối phương. Khi Ninh Miên gặp chuyện khó khăn, ít nhất trong đầu Ninh Miên cũng sẽ có một suy nghĩ, cô còn có một nơi để nói ra.
Không phải Vân Sơ không biết Ninh Miên suy nghĩ nhiều. Rất nhiều chuyện, Ninh Miên sẽ tự nghiền ngẫm hết lần này đến lần khác trong đầu. Có khi chẳng phải chuyện gì lớn, nhưng lại giữ rất lâu, Ninh Miên như đang gánh một điều gì đó, luôn im lặng, không muốn để bất kỳ ai biết.
Vân Sơ vừa thương, vừa giận cô.
Ninh Miên cố kìm lại: “Vân Sơ…”
Nhưng Vân Sơ không chờ cô giải thích: “Nếu cứ như vậy, sau này cậu đừng nói chuyện với tớ nữa. Tớ cũng không muốn nói chuyện với cậu.”
Điện thoại bị cúp. Ninh Miên cắn chặt môi, ngồi lặng trên mép giường, lồng ngực phập phồng.
Mấy ngày nay, mọi thứ dường như đều không suôn sẻ. Việc mối quan hệ với Lâm Uyển vừa mới dịu đi, lại giống như một tia sáng le lói trước khi tắt hẳn, thế giới cho cô ánh sáng, rồi lập tức thu lại.
Ninh Miên nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Nếu Vân Sơ đã biết, thì Ninh Chiêm cũng sẽ biết, Tạ Ứng… Tạ Ứng rồi cũng sẽ biết. Còn cô lại tưởng rằng có thể giấu được, còn nói dối, nghĩ rằng chỉ cần mình che giấu vết thương, họ sẽ không buồn.
Rốt cuộc cô đã làm gì vậy?
Cô khác gì Lâm Uyển chứ?
Ninh Miên giơ tay tát mạnh vào mặt mình, cô không ngẩng đầu lên nữa.
Cô đúng là ngu ngốc.
Ngốc đến mức hết lần này đến lần khác làm sai, lại còn tự cho rằng mình đúng.
Ngốc đến mức từng người một rời xa cô… mà cô lại không nói nổi một câu nào để giữ họ lại.
Chớp mắt đã đến đêm giao thừa. Kể từ đó, Vân Sơ và Ninh Miên không nói với nhau thêm một câu nào. Rõ ràng là kỳ nghỉ, vậy mà Ninh Miên ngày nào cũng nhốt mình trong phòng.
“Chị, hôm nay giao thừa, mình ra ngoài chơi một chút không?” Ninh Chiêm khó khăn lắm mới kéo được Ninh Miên xuống nhà. Hai chị em về lại nhà cũ họ Ninh, ngồi trên sofa, chương trình Gala Xuân đã bắt đầu rồi. “Chương trình chán quá, lát ăn qua loa rồi mình ra ngoài đi nhé?”
Khoảng thời gian này, Ninh Miên chẳng còn hứng thú với bất cứ thứ gì: “Đi dạo trong sân thôi.”
“Chị, em muốn ra ngoài chơi.” Ninh Chiêm nhỏ giọng nài nỉ: “Ông nội thương chị nhất mà, chị nói với ông là chị muốn ra ngoài, dẫn em theo, chắc chắn ông sẽ đồng ý. Đi mà chị, chị cũng muốn em vui đúng không?”
Ninh Miên vốn rất khó từ chối Ninh Chiêm. Huống hồ việc để hai người ra ngoài vốn dĩ không dễ, mà cô cũng đã khiến người khác chán ghét như vậy rồi, thêm một chút hay bớt một chút cũng chẳng khác gì. Cô buông xuôi: “Ừm, lát chị hỏi thử.”
Ninh Chiêm thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra cậu đã nói trước với Ninh Quốc Vĩ rồi. Dạo này tâm trạng Ninh Miên không tốt, cứ ở trong nhà mãi cũng không ổn. Cậu biết Tống Chi Ngưng không thích Ninh Miên, chẳng bằng đưa cô ra ngoài hít thở chút không khí, nửa năm nữa còn thi đại học, không thể cứ mãi như vậy.
Ninh Quốc Vĩ có chút bất ngờ, nhưng cũng nhanh chóng đồng ý.
Ăn tối xong, Ninh Miên ngẩng đầu: “Ông nội, cháu muốn ra ngoài đi dạo một chút, đúng lúc giao thừa, ngoài phố chắc cũng náo nhiệt.”
Cô vốn định nói thêm để xin cho Ninh Chiêm đi cùng.
“Muốn đi thì đi đi.” Vì Tống Chi Ngưng còn ở đây, Ninh Miên không tiện nói nhiều, chỉ có thể thăm dò thái độ. Ninh Quốc Vĩ hiểu hết, chủ động nói: “Nhưng đừng đi một mình, dẫn em cháu theo, hai người sẽ vui hơn.”
Ninh Miên không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, cảm xúc trong mắt thoáng qua rồi biến mất, cô “vâng” một tiếng.
Hai người ra ngoài. Ban đầu Ninh Miên nghĩ Ninh Chiêm chỉ muốn đi dạo quanh gần nhà, mua chút pháo hoa, không ngờ vừa ra cửa cậu đã gọi taxi, nói địa điểm là một ngọn đồi nhỏ. Quay sang, Ninh Chiêm nói với cô: “Chị, tối nay ở đó có bắn pháo hoa, 9 giờ rưỡi bắt đầu. Em muốn đi từ lâu rồi, cảm ơn chị nha, nếu không có chị nói với ông nội chắc chắn không đi được.”
Ninh Miên dựa vào ghế xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, không để tâm lắm.
“Chị, chị vẫn chưa vui à?” Ninh Chiêm ghé lại, nhỏ giọng hỏi.
Ninh Miên nhìn Ninh Chiêm, trong đầu không ngừng vang lên lời của Vân Sơ, sao chuyện gì cũng không nói với cô ấy. Rõ ràng cô ấy đã biết hết rồi. Thực ra Ninh Chiêm cũng đã biết từ lâu, biết cô không đi tập huấn. Nhưng suốt thời gian qua, cậu không hề nhắc đến, có phải vì sợ cô buồn không?
Ninh Miên xoa đầu cậu, lấy điện thoại ra: “Không sao đâu, em chơi của em đi.”
“Nhưng mà, chị…”
Ninh Chiêm còn muốn nói gì đó, nhưng thấy cô cúi đầu nhìn điện thoại nên thôi.
Trên màn hình là đoạn chat giữa cô và Tạ Ứng. Có lẽ vì tâm trạng dạo này không tốt, hai người cũng ít nói chuyện hơn, mọi thứ dường như quay lại lúc ban đầu, giống như thời cấp hai, cô lại vô thức tự cô lập mình, không cho ai bước vào.
Tất cả đều là do cô tự làm tự chịu mà thôi.
Trước đây, cô còn nói muốn gặp cậu, còn hẹn cùng đón giao thừa, giờ xem ra cũng chẳng còn giá trị nữa.
Lời hứa dường như luôn mơ hồ như vậy, nói rồi thì thôi, chẳng ai để tâm.
Ngoại trừ cô.
Có lẽ vì là đêm giao thừa nên trên đường không nhiều xe, tài xế chạy rất nhanh, chưa đến 50 phút đã tới nơi. Đúng như Ninh Chiêm nói, đó là một ngọn đồi nhỏ, trên có một ngôi chùa, khắp nơi treo đèn lồng đỏ, không khí rất hợp với năm mới.
Nhưng ngoài đèn lồng ra, cũng chẳng có dấu hiệu gì của một buổi bắn pháo hoa.
Ninh Miên xuống xe, không thấy thông báo gì xung quanh: “Tiểu Chiêm, em chắc ở đây có bắn pháo hoa không?”
Nhìn thế nào cũng không giống. Cô không biết Ninh Chiêm nghe tin ở đâu, giờ này nếu không có xe về thì sao?
Ninh Chiêm gật đầu: “Có mà chị, nhưng phải lên trên mới thấy. Mình lên đi.”
Ninh Miên không nghĩ nhiều, “ừ” một tiếng, cúi đầu định cùng Ninh Chiêm leo bậc thang.
Từ khi kết thúc tập huấn, cô chẳng muốn nói gì nữa. Xung quanh là một màu đỏ lan rộng, như từng lớp lụa đỏ bay lượn. Cô không còn sức, vừa bước lên một bậc, không biết có phải vì cứ mãi nghĩ về một người hay không, cô nghe thấy giọng của Tạ Ứng.
Trên bậc thang phía trước, Tạ Ứng cúi đầu nhìn xuống, vẫn như mọi khi.
Cậu nói: “Bạn cùng bàn, lâu rồi không gặp.”
Ninh Miên đứng sững tại chỗ, ngẩng đầu lên.
Mọi thứ trước mắt đều vượt ngoài dự đoán của cô, không ngờ mình lại đến một ngôi chùa nhỏ cũ kỹ như vậy, không ngờ Ninh Chiêm lại gọi Tạ Ứng đến, càng không ngờ… còn có cả Vân Sơ.
Ninh Miên không nhịn được cắn môi. Cô nên làm gì đây?
Đã một thời gian Vân Sơ không liên lạc với cô. Ninh Miên muốn nói gì đó với cô ấy, nhưng Vân Sơ không giống Ninh Chiêm, giữa họ không có ràng buộc máu mủ, mối quan hệ này nói đứt là đứt. Ninh Miên không thể ép ai phải tha thứ cho mình.
Ninh Miên đứng dưới bậc thang, kéo chặt khăn quàng cổ, lúng túng không biết làm gì. Hai giây sau, cô và Vân Sơ đồng thời mở miệng, gọi tên đối phương.
Cùng lúc cất lời, rồi lại cùng lúc im lặng.
Ninh Miên ngẩng đầu nhìn Vân Sơ. Cô từng thấy Vân Sơ hay giận dỗi, nhưng có lẽ vì cô chưa từng cãi lại, nên hai người chưa từng thực sự cãi nhau. Lần này là lần đầu tiên, mà cô đã nghĩ cũng sẽ là lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau.
“Tiểu Miên.”
Tính Vân Sơ nóng nhanh nhưng cũng nguội nhanh. Khi vừa giận Ninh Miên xong, quay sang kể với Hà Tinh Vũ, cô ấy đã bắt đầu cảm thấy mình hơi quá đáng. Rõ ràng cô ấy biết Ninh Miên là người như thế nào, cũng biết chắc là có chuyện xảy ra nên Ninh Miên mới không đi tập huấn, vậy mà vẫn không nhịn được, còn nói những lời tàn nhẫn như vậy, bảo hai người đừng liên lạc nữa.
“Tớ xin lỗi.”
Lại là hai người cùng nói một lúc.
Ninh Miên cúi đầu. Mấy ngày nay cô đã nghĩ rất nhiều, lần nào cũng cảm thấy áy náy, tại sao mình không thẳng thắn hơn, tại sao không nói hết mọi chuyện, tại sao đến cả một lời than trách cũng khó mở miệng như vậy, tại sao lại để người khác phải vất vả đoán tâm tư của mình.
Không khí dịu xuống đôi chút. Hà Tinh Vũ lập tức đẩy Vân Sơ sang, để hai người đi đến dưới gốc cây phía trên nói chuyện.
Ninh Miên và Vân Sơ đều muốn đi cùng nhau, nhưng vẫn có chút ngượng ngùng, một trước một sau, chậm rãi bước lên từng bậc.
Chỉ một lát thôi.
Chỉ cần một lát thôi.
Trong đầu Ninh Miên không ngừng nghĩ, nếu Vân Sơ muốn một lời giải thích, cô phải nói thế nào? Dường như cô chưa chuẩn bị, mà cũng như đã chuẩn bị rồi.
Hai người ngồi xuống bậc đá dưới gốc cây. Ninh Miên nhìn chằm chằm mũi giày, khẽ nói: “Hay để tớ nói trước nhé. Hôm trước cậu hỏi vì sao tớ không đi tập huấn, thật ra là vì nhà tớ xảy ra chút chuyện, mẹ tớ nhập viện.”
Vân Sơ nhìn cô một cái, thảo nào cô lại từ bỏ một cơ hội quan trọng như vậy: “Tớ… không biết.”
Vân Sơ chợt nhận ra mình đã quá chủ quan. Cô ấy vốn rất dựa dẫm vào gia đình, thử đặt mình vào hoàn cảnh đó, nếu mẹ Vân nhập viện, chắc cô ấy cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích gì thêm. Cũng vì vậy mà hôm trước gọi điện cho Ninh Miên, giọng Ninh Miên lúc nào cũng trầm thấp, không muốn nói chuyện, khi đó cô ấy lại không nhận ra, còn trách Ninh Miên.
“Không sao, không phải lỗi của cậu.” Ninh Miên cầm ly trà sữa bên cạnh, xoay xoay trong tay. Trà đã hơi nguội, khác hẳn ly mà Tạ Ứng từng đưa cho cô. “Lúc đó đang thu điện thoại, đúng lúc bệnh viện gọi đến. Ban đầu tớ còn tưởng là lừa đảo, đến khi nghe được là mẹ tớ, đầu óc tớ trống rỗng.”
“Vậy, dì bây giờ…”
“Mẹ tớ không sao. Bà chỉ vì tớ lâu không về nhà, muốn gặp tớ.” Ninh Miên rũ mắt, cười tự giễu: “Vậy mà tớ lại tin, bao nhiêu thầy cô khuyên tớ đợi thêm, để người lớn xử lý.”
Vân Sơ ngơ ngẩn. Cô ấy vẫn khó tin có những bậc cha mẹ như vậy.
“Dì ấy không biết…”
“Cậu biết mà, quan hệ của tớ với mẹ không tốt. Nói chính xác hơn là… với cả gia đình đều không tốt.”
“Mẹ tớ trước đây chưa từng quan tâm tớ.” Ninh Miên nói xong lại thấy không đúng, lắc đầu: “…Không, cũng từng quan tâm, nhưng cách thức và thời điểm đều sai. Từ lúc cấp hai, sau khi bà với ba tớ hoàn toàn rạn nứt, bà dường như trở thành một người khác. Bà ấy không nhớ tớ học lớp mấy, cũng quên sinh nhật tớ, không biết tớ học thêm ngày nào, có đi học thêm hay không, không biết tớ đang nghĩ gì, cũng không biết tớ có thi cử gì không.”
“Ở bệnh viện, tớ đã cãi nhau với bà ấy.” Ninh Miên mím môi: “Không phải lần đầu. Bà luôn đổ lỗi cho ba tớ, nhưng thực ra… phần lớn là lỗi của bà. Bà không nên cãi nhau với ba, cứ nghĩ cãi là có thể giữ ông lại. Bà ấy cũng trách tớ, trách tớ không phải con trai.”
Đây là lần đầu tiên Vân Sơ nghe Ninh Miên nói những chuyện này, có chút do dự: “Nhưng Tiểu Chiêm…”
“Tiểu Chiêm không cùng mẹ với tớ.” Ninh Miên dời ánh mắt đi: “Tớ… thật ra đã từng nói rồi, hồi lớp 11.”
Vân Sơ cứng họng, nghe Ninh Miên nói đến đây, cô ấy dần nhớ ra, có rất nhiều lần, lẽ ra cô ấy nên nhận ra từ trước.
Năm lớp 11, họ phải điền thông tin gia đình. Là cán sự lớp, Vân Sơ thu lại từng tờ phiếu. Khi đó, Ninh Miên ở mục tên phụ huynh chỉ ghi một người, không có ai khác.
Trong khi rõ ràng cô ấy biết Ninh Miên có em trai.
Lúc đó Vân Sơ còn thắc mắc, tưởng là Ninh Miên không hiểu yêu cầu, nên đã đặc biệt hỏi lại, bảo cô điền đầy đủ thông tin gia đình. Nhưng Ninh Miên lại nói đó đã là toàn bộ của mình.
Vân Sơ cầm tờ phiếu: “Thế em trai cậu đâu? Còn ba cậu nữa? Mục gia đình phải điền hết chứ.”
“Tớ… như vậy là được rồi.” Ninh Miên không nhận lại tờ phiếu, lắc đầu: “Nhà trường sẽ không để ý đâu, cậu cứ nộp như bình thường là được.”
Khi đó Vân Sơ vẫn thấy lạ, còn nhắc qua với Lục Thắng Lợi.
Sau đó, hình như Ninh Miên cũng từng nói gì đó với cô ấy, nhưng lúc ấy cô ấy đang giận dỗi cha mẹ mình, chẳng buồn nghe, cũng không đủ kiên nhẫn với bất cứ chuyện gì.
Có phải từ lúc đó, Ninh Miên đã bắt đầu lo lắng rồi không, sợ nói quá nhiều sẽ mang lại năng lượng tiêu cực cho người khác?
Tại sao Ninh Miên luôn tránh nhắc đến chuyện gia đình, tại sao cùng một trường mà phụ huynh của Ninh Chiêm luôn có thể đến họp, còn của Ninh Miên thì không, tại sao mỗi lần nghe cô kể chuyện gia đình, trong mắt Ninh Miên lại như giấu đi điều gì đó, tại sao lần họp phụ huynh trước, Ninh Miên lại phản ứng dữ dội như vậy. Tất cả, dường như đều có lời giải thích.
Cô ấy chỉ mải để ý cảm xúc của mình, mà lại bỏ quên Ninh Miên.
“Tớ…”
Vân Sơ chợt nhớ lại lúc đó cô ấy còn nhất quyết đòi đi ăn tối cùng nhà Ninh Miên.
Không trách Ninh Miên khi ấy lại tức giận như vậy.
“Còn sau đó, lúc cậu gọi điện cho tớ, thật ra tớ biết. Biết là mình đã hứa sẽ chia sẻ mọi chuyện với cậu rồi, nhưng lời đến miệng, lại cảm thấy… thôi, bỏ đi.”
Vân Sơ im lặng một lúc: “Tiểu Miên, tớ thật sự…”
“Thật ra cũng không có gì lớn đâu, chỉ là tớ không biết phải nói với cậu thế nào.” Ninh Miên nói rất chân thành: “Ba mẹ cậu đối xử với cậu tốt như vậy, chuyện gì cũng đặt cậu lên trước. Có lúc tớ cứ nghĩ, cảm giác đó rốt cuộc là như thế nào nhỉ?” Ninh Miên nói lời thật lòng nhất với Vân Sơ.
Hốc mắt Vân Sơ đỏ lên.
Đằng sau gốc cây, Tạ Ứng đứng đó, tim như bị siết chặt.
Cậu sớm đã biết hoàn cảnh của Ninh Miên, nhưng mỗi lần nghe cô nhắc lại, giống như vết thương vừa đóng vảy lại bị bóc ra lần nữa, còn chưa kịp lành, đã đau đến nhói lòng.
Có một khoảnh khắc, Tạ Ứng muốn bước ra, cậu muốn nói Vân Sơ đừng hỏi nữa.
Cô ấy hỏi nhiều như vậy để làm gì?
Cậu còn định tìm Hà Tinh Vũ bảo cậu ta can lại, không muốn Ninh Miên phải nhớ lại những chuyện khiến cô buồn, sợ tâm trạng cô lại tệ hơn.
“Tạ Ứng?” Vân Sơ đang nói dở thì nhìn thấy cậu đứng phía sau, liền dừng lại. “Cậu đến tìm Tiểu Miên à?”
Tạ Ứng cũng không giấu nữa, tiện thể cắt ngang câu chuyện, “ừ” một tiếng.
Vân Sơ đứng dậy, phủi nhẹ váy, cúi đầu lau khóe mắt, tìm đại một cái cớ, giọng có chút lúng túng: “Ừ, vậy tớ đi tìm nhóm Hà Tinh Vũ, hình như họ gọi đồ ăn rồi, tớ qua hỏi xem bao giờ tới. Hai cậu nói chuyện đi, nói chuyện đi.”
Tạ Ứng gật đầu.
Chỉ còn lại hai người. Dường như đã rất lâu không gặp, nhưng thực ra cũng chưa đến một tháng.
Tạ Ứng tùy ý ngồi xuống bên cạnh Ninh Miên. Cậu đang quàng một chiếc khăn màu đen, quấn lỏng hai vòng quanh cổ. Nghĩ một chút, cậu tháo khăn ra, cũng quấn hai vòng rồi choàng lên cổ cô.
Ngón tay cậu hơi lạnh, không còn ấm như trước, khẽ lướt qua vành tai cô.
Có chút ngứa.
Ninh Miên khẽ nuốt nước bọt.
“Cậu nghe hết rồi à?” Đây không phải lần đầu Tạ Ứng biết chuyện gia đình của cô. Giọng Ninh Miên rất nhẹ: “Xin lỗi, trước đó tớ không nói với cậu.”
Tạ Ứng không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Sao lại không nói gì?
Ninh Miên căng thẳng đến mức gần như không dám thở, giọng càng nhỏ hơn: “…Cậu giận à?”
Tạ Ứng cười cười, ngồi bên cạnh cô: “Không.”
Rồi nghĩ một chút, lại sửa lời: “Cũng có.”
Ninh Miên sửng sốt.
Hai thái độ này, bất kể giận hay không giận, cô đều có thể hiểu. Nhưng vừa giận lại vừa không giận, cô không hiểu nổi.
“Phải nói sao nhỉ, lúc trong nhóm có người hỏi tớ rốt cuộc cậu xảy ra chuyện gì, thì đúng là tớ có giận. Giận vì ai cũng biết rồi, mà tớ lại không biết, cậu còn giấu tớ.” Tạ Ứng ngả người ra sau, nghĩ một chút rồi nói, “Nhưng hình như cũng không giận. Tớ hiểu vì sao cậu làm vậy, chắc là vì lúc đó tớ đang thi năng khiếu, cậu không muốn tớ lo lắng, đúng không?”
“……”
“Trước đó tớ cũng từng nghe cậu nói về cuộc sống của mình,một mình, không ai thực sự để ý.” Tạ Ứng im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Người ta nói thói quen là thứ khó thay đổi nhất. Tớ thấy cũng đúng. Có lẽ cậu đã quen như vậy rồi, trong quá khứ, không có ai để dựa vào, nên cảm thấy một mình cũng có thể gánh hết. Nhưng bây giờ, tớ mong cậu hiểu, mọi thứ đã khác rồi.”
Ninh Miên ngơ ra.
Cô chưa từng nghĩ Tạ Ứng sẽ nghĩ như vậy, chỉ biết ngẩng lên nhìn cậu.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Dưới tán cây, ánh nhìn của Tạ Ứng cũng dịu dàng như ánh trăng. Khóe mắt cậu cong lên, mang theo ý cười: “Tớ muốn cậu biết, cậu không còn một mình nữa.”