Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 46: Cô thích Tạ Ứng

Kể cả Vân Sơ, tất cả mọi người đều đứng sững tại chỗ.

Không ai biết Ninh Miên từng học nhạc cụ, mà chính cô cũng chưa từng kể với ai. Đợi bạn phụ trách dẫn chương trình rời đi, Hà Tinh Vũ lập tức khoác vai cô: “Bạn nhỏ học giỏi? Cậu nói thật hay đùa vậy? Keyboard á? Cậu biết chơi à?”

Tạ Ứng nhấc mí mắt, bước tới kéo Hà Tinh Vũ sang một bên.

Ninh Miên “ừ” một tiếng: “Biết một chút.”

“Từ khi nào?” Tạ Ứng cúi mắt nhìn cô.

“Tầm bốn, năm tuổi gì đó.” Ninh Miên không nhớ rõ thời điểm, vội vàng liếc Tạ Ứng một cái rồi lại hạ mắt xuống: “Nhưng lâu rồi không luyện.”

Ninh Miên từng từ bỏ âm nhạc, lý do rất đơn giản, bởi vì Lâm Uyển.

Khi đó Ninh Miên còn rất nhỏ. Lúc mới bắt đầu học nhạc cụ, cô thật sự rất thích. Thầy giáo đối xử với cô rất tốt, lại thêm cô có năng khiếu, gần như là học sinh được thầy coi trọng nhất. Cô biết thầy thiên vị mình, có khi học xong còn giữ cô lại, không chỉ dạy đàn, mà còn dạy cách viết phổ, cách tự sáng tác, cách chỉnh sửa và cải biên.

Ngoài việc học văn hóa hằng ngày, phần lớn thời gian của Ninh Miên đều dành cho âm nhạc, tiến bộ nhanh đến mức đáng kinh ngạc.

Suốt tám năm, cô tham gia vô số cuộc thi lớn nhỏ, giải thưởng chất chồng, đến chính cô cũng không nhớ hết.

Khi ấy, Ninh Miên từng nghĩ mình sẽ theo con đường này mãi, như thể đó là lựa chọn tốt nhất của cô. Cho đến khi Lâm Uyển đưa cô đến trước mặt Ninh Hồng Đức, lần đầu tiên cô bước chân vào nhà họ Ninh. Ninh Miên muốn được mọi người yêu thích, muốn làm vừa lòng tất cả, nên cô đã đàn bản nhạc mà mình giỏi nhất. Nhưng khi cô kết thúc, không một ai vui vẻ. Đồ đạc vỡ tung trên sàn. Dù Ninh Quốc Vĩ xoa đầu cô, nói cô là đứa trẻ ngoan, nhưng Ninh Miên vẫn nhận ra ánh mắt của họ, là sự coi thường, là cảm giác bị sỉ nhục.

Đó là lần đầu tiên Ninh Miên ý thức được vấn đề về thân phận.

Con người luôn có một khoảnh khắc trưởng thành như vậy, đột ngột, hoảng loạn. Ninh Miên chợt nhận ra, mình không phải là người đáng được yêu thích. Thậm chí, có lẽ không nên tồn tại.

Khi rời khỏi biệt thự, cô tưởng rằng mình đã vượt qua đoạn khó khăn nhất, tưởng rằng Lâm Uyển đến đón là kết thúc. Nhưng không phải. Lâm Uyển hỏi cô mọi chuyện thế nào, hỏi nhà họ Ninh có vui không, Ninh Miên đều trả lời thật.

Cho đến khi Lâm Uyển nói: “Lúc đầu cho con đi học đàn đúng là quyết định sáng suốt nhất của mẹ. Nhà ba con tức chết rồi, mẹ đạt được mục đích rồi.”

Ninh Miên đứng sững tại chỗ.

Cô đột nhiên hiểu ra, Lâm Uyển cho cô học đàn không phải vì biết cô thích. Còn cô, lại luôn cố gắng, muốn làm Lâm Uyển vui, muốn chứng minh sự cố gắng của Lâm Uyển là đúng, muốn đổi lấy một kết cục tốt đẹp.

Nhưng cô không ngờ, ngay từ đầu, tất cả những nỗ lực ấy đã là sai.

Lâm Uyển không phải vì cô, mà là vì bản thân mình. Bà muốn nhà họ Ninh không yên ổn, muốn họ mãi mãi bất an.

Ninh Miên không nói gì, chỉ để mặc Lâm Uyển kéo tay mình đi. Từ khu biệt thự đến trạm xe buýt, rồi từ trạm xe buýt đến tiệm đồ ăn nhanh, Lâm Uyển không hề dừng lại. Để thưởng cho cô, bà còn mua cho cô phần ăn trẻ em đắt nhất. Nhưng Ninh Miên chẳng còn chút khẩu vị nào.

Sau khi rời khỏi nhà họ Ninh, Ninh Miên không còn muốn chạm vào nhạc cụ nữa.

Ban đầu, cô chỉ thỉnh thoảng trốn học, lúc đi lúc nghỉ, nhưng nền tảng vẫn chưa mất. Sau đó, cô nhận ra làm vậy cũng không giải quyết được gì, liền dứt khoát bỏ hẳn. Không biết đã kéo dài bao lâu, Lâm Uyển và Ninh Hồng Đức mới phát hiện. Họ hỏi cô vì sao, nhưng họ sẽ không hiểu. Mà cô cũng không muốn giải thích. Cô chỉ nói mình không còn thích nữa, chỉ nói rằng âm nhạc thật nhàm chán.

Đôi khi vẫn không kìm được, Ninh Miên chỉ có thể ép bản thân.

Không chạm vào bất cứ thứ gì liên quan đến âm nhạc, mỗi ngày đứng trước gương, tự nhủ rằng mình ghét nó đến mức nào.

Một ngày, hai ngày, nói dối quá nhiều, đến cuối cùng, Ninh Miên thật sự tin rằng mình không còn thích nữa. Khi nghe Tạ Ứng và bọn họ chơi nhạc, trong lòng cô không còn là sự ngưỡng mộ, mà là chán ghét, là cảm giác lãng phí thời gian, là tiếng ồn.

Đôi khi, Ninh Miên nhìn về phía Tạ Ứng, cậu đeo guitar sau lưng, trong mắt là niềm yêu thích rõ ràng, thẳng thắn mà không hề sợ hãi. Cô chợt nghĩ, rốt cuộc Tạ Ứng đã kiên trì bằng cách nào? Trong khi cô lại phải phủ nhận chính mình trong vô thức, tự tay chặn đứng mọi khả năng.

Ninh Miên không chỉ là ngưỡng mộ Tạ Ứng.

Thấy Tạ Ứng đi ra khỏi phòng nghỉ, cô vốn định tranh thủ xem lại bản nhạc một chút, nhưng nghĩ đến tâm trạng cậu vẫn không tốt, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đi theo.

Khác với sự căng thẳng trong hậu trường, vừa bước ra cửa sau, ánh sáng liền tối xuống, xung quanh yên tĩnh hẳn.

Tạ Ứng đứng quay lưng về phía cô, dường như đang suy nghĩ gì đó.

“Sao cậu lại ra đây?” Ninh Miên hỏi.

Tạ Ứng rũ mắt, “ừm” một tiếng: “Ra hít gió chút.”

“Vì NB à?” Ninh Miên không hiểu lắm, lẽo ra thì cậu đã tham gia không ít buổi biểu diễn rồi, một buổi lễ trường cũng không đến mức vậy. Có ảnh hưởng đến cậu, chắc chỉ có chuyện của NB thôi: “Có phải ảnh hưởng đến cậu rồi không?”

“Cậu nghĩ sao?” Tạ Ứng quay người lại, nhìn về phía Ninh Miên: “Cậu thấy tâm trạng tôi bây giờ thế nào?”

Ninh Miên ngẩn ra, cô hiếm khi thấy Tạ Ứng có tính công kích như vậy: “…Không tốt lắm, NB đã…”

Tạ Ứng: “Nói lại đi.”

“…Hả?”

“Không phải cái cậu vừa nói.” Tạ Ứng nhìn cô: “Cậu biết mà.”

Ninh Miên nhìn Tạ Ứng, không chắc lắm, lặp lại: “Tôi biết á?”

“Ừ, cậu biết.”

Ninh Miên: “Nhưng tôi thật sự không biết.”

“Vì sao cậu tặng táo Giáng Sinh cho Hà Tinh Vũ?”

Hà Tinh Vũ còn tặng mà sao không tặng tôi.

Lúc này Ninh Miên mới hiểu, có chút lúng túng: “Vì cậu ấy cũng tặng tôi, trừ Vân Sơ và Tiểu Chiêm ra, bình thường ai cho tôi gì, tôi mới đáp lại cái đó…”

“……”

Cô do dự vài giây, giọng rất nhỏ, như đang phản bác: “Cậu lại không tặng tôi.”

Tạ Ứng bật cười, tâm trạng vốn không tốt, vậy mà chỉ vì một câu giải thích đơn giản của cô mà tan hết. Cậu bước tới gần Ninh Miên, một tay nắm lấy tay cô, tay còn lại lấy từ trong túi ra, đặt vào lòng bàn tay cô: “Cái này cho cậu.”

Ninh Miên cúi xuống nhìn.

Là một sợi dây buộc tóc màu đen. Trên đó có gắn một quả táo nhỏ màu đỏ, tinh xảo và đáng yêu.

“Chuẩn bị từ lâu rồi.” Tạ Ứng vẫn nắm ngón tay cô, chưa buông ra. Cậu khẽ cười, rõ ràng xung quanh rất tối, nhưng Ninh Miên lại cảm thấy có ánh sáng, nghe thấy c** nh* giọng nói với cô: “Không muốn tặng cậu quả táo bình thường, thấy nó quá phổ biến. Ăn xong là hết. Cái này cậu có thể đeo, đeo mãi được.”

Mặt Ninh Miên bắt đầu nóng lên.

“Sẽ không hỏng, không biến mất.” Tạ Ứng ngước mắt nhìn cô: “Giống như tôi, thích không?”

Nhịp tim của Ninh Miên lập tức tăng tốc lên 180, mặt nóng bừng, tay cũng không rút ra được, chỉ có thể để mặc cậu nắm như vậy, lông mi run lên liên tục.

Tạ Ứng còn đang chờ câu trả lời của cô thì từ xa đột nhiên vang lên giọng của Hà Tinh Vũ. Ninh Miên không do dự nữa, lập tức rút tay ra khỏi tay cậu, quay lưng lại.

Tạ Ứng: “……”

Cậu thật sự nên nhốt Hà Tinh Vũ vào phòng tối trước mới đúng.

Vẫn còn hai tiết mục nữa mới đến lượt bọn họ. Nhóm Hà Tinh Vũ vốn dĩ chưa tập tành đâu ra đâu, giờ lại thấy Ninh Miên với Tạ Ứng đứng cạnh nhau như đang tình tứ, cậu ta cũng chẳng nghĩ nhiều, ưu tiên đại cục trước, kéo luôn Ninh Miên vào hậu trường. Ít nhất cũng phải tập thêm vài lượt, ráp sơ qua bản nhạc, đánh không hay lắm cũng không sao, quan trọng là đừng có làm hỏng tiết mục trên sân khấu.

Không ráp thì thôi, vừa ráp thử một cái là khiến Hà Tinh Vũ giật mình. Mấy người đơn giản đi qua một lượt quy trình, Hà Tinh Vũ mới phát hiện Ninh Miên thật sự rất giỏi.

Cậu ta đứng hình luôn: “Má nó?Bạn nhỏ học giỏi, cậu thật sự biết chơi à? Nếu cậu tới sớm hơn thì còn cần NB làm gì nữa? Giấu nghề sâu vậy, đúng là cao thủ!”

Ninh Miên vẫn giữ sự khiêm tốn của học sinh giỏi: “Không đâu, tôi chơi bình thường thôi, lâu rồi không đụng nên hơi ngượng tay.”

“Thế này mà còn gọi là không tốt á? Còn gọi ngượng tay? Cậu có cho người khác sống không vậy!”

Có lẽ thấy ai cũng biết rồi, Hùng Khởi cũng chẳng giấu nữa, tiện thể tâng bốc một phen: “Tiểu Miên vốn dĩ đã giỏi rồi, lần trước còn sửa lại nhạc phổ cho tôi nữa!”

“Sửa nhạc phổ gì? Sửa cái gì? Sao tôi không biết? Bạn nhỏ học giỏi còn biết chỉnh nhạc nữa à?”

“Là bản nhạc anh Ứng mới viết lần trước đó, mấy cậu còn xem rồi mà.”

Hà Tinh Vũ nói liên hồi, những tình huống thế này với họ đã quá quen, nhưng Ninh Miên thì đã rất lâu rồi không đứng trên sân khấu biểu diễn. Cô đứng ở một góc, ánh mắt hoàn toàn dán chặt vào bản nhạc.

Tiết mục trước vừa kết thúc, đến lượt Tạ Ứng và nhóm của cậu.

Mấy người đứng ở hậu trường, chờ ánh đèn tắt đi là sẽ lên sân khấu. Ngón tay Ninh Miên không kìm được mà run nhẹ.

Tạ Ứng cúi mắt nhìn động tác nhỏ của cô: “Hồi hộp à?”

Ninh Miên gật đầu: “Ừm, tôi sợ lên sân khấu sẽ mắc lỗi.”

Thực ra lúc tập, cô đã rõ ràng cảm nhận được có vài chỗ mình theo không kịp. Dù đã nghe rất nhiều lần, bản nhạc cũng đã thuộc, nhưng độ ăn ý với họ vẫn còn hạn chế.

“Mắc lỗi thì sao chứ? Dưới kia có ai nghe ra đâu.” Tạ Ứng đứng bên cạnh cô, lúc không ai nhìn thấy, khẽ móc nhẹ ngón tay cô, đầu ngón tay lướt qua móng tay ở ngón trỏ của cô, rồi nhanh chóng rút lại, không cho Ninh Miên kịp phản ứng. Cậu cười nhẹ: “Huống hồ, chẳng phải còn có tôi sao?”

Mặt Ninh Miên nóng bừng.

Tạ Ứng nói: “Tôi sẽ phối hợp với cậu.”

Tạ Ứng nói: “Đừng sợ.”

Cảm giác chạm nhẹ lúc nãy dường như vẫn còn vương lại, đèn sân khấu đã tắt. Nhân viên đi lại dọn dẹp tàn dư của tiết mục trước, MC cũng đang dẫn dắt chương trình. Sau đó đèn lại tắt hẳn, mọi người bước lên sân khấu, ánh sáng dần dần bật lên, Ninh Miên nghe thấy những tiếng bàn tán khe khẽ.

Học sinh lớp 12 mà còn tham gia văn nghệ đã hiếm, giờ lại còn là hạng nhất và hạng nhì của khối cùng đứng trên sân khấu. Ninh Miên nhìn thấy Ninh Chiêm ngồi ở không xa.

Tạ Ứng quay đầu hỏi Ninh Miên: “Chuẩn bị xong chưa?”

Ninh Miên: “Rồi.”

“Vậy thì bắt đầu thôi.”

Ánh đèn bừng sáng, tiếng nhạc vang lên đột ngột. Ninh Miên sững lại, nghe thấy một tràng kinh hô.

Tạ Ứng đứng ở vị trí trung tâm phía trước, Hà Tinh Vũ ở phía sau bên trái, Hùng Khởi ở phía sau bên phải.

Còn cô, đứng ngay phía sau cậu. Cậu quay lưng về phía cô, ánh sáng phủ lên người cậu. Mọi thứ tốt đẹp đến vừa vặn, chỉ vài âm thanh vang lên thôi cũng như chấn động cả lồng ngực, từ khoảnh khắc ấy, cô và cậu trở thành đồng đội.

[Trời ơi? Đỉnh vl luôn!!]

[Đằng sau kia là Ninh Miên à? Mắt tôi có hoa không vậy??]

[Nổi da gà luôn! Tôi chấm 10 điểm! Không sợ cậu ấy kiêu ngạo đâu! Ngầu chết mất!]

[Bài này tên gì vậy? Mới intro đã hay rồi!]

[Aaaaaa mẹ nó, tôi thành fan luôn rồi!!!]

[Tay guitar đẹp trai thật sự.]

[Tôi yêu trường mình! Làm người Minh Đức không hối hận!]

[Huhu buổi diễn tuyệt nhất đời tôi! Trường đỉnh quá!]

Một bên là những dòng bình luận chạy liên tục. Không cần Tạ Ứng nói, phía dưới khán giả đã đồng loạt lấy điện thoại ra.

Trên sân khấu rực rỡ ánh đèn, dưới khán đài lấp lánh ánh sao.

Tạ Ứng đứng đó, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt chạm thẳng vào mắt Ninh Miên.

Chàng thiếu niên mười tám tuổi, rực rỡ đến chói mắt, khiến cô không thể dời ánh nhìn. Không biết là tiếng trống đang rung, hay là nhịp tim đang đập, cô chỉ nhớ rõ đôi mắt của cậu.

Âm thanh phía dưới dâng lên rồi lắng xuống, không ai nói cho cô biết ánh mắt nên đặt ở đâu, nhưng Ninh Miên lại biết rất rõ.

Cô biết rồi, cô thích Tạ Ứng.

Lời của editor:
Hà Tinh Vũ ❌
Kỳ đà cản mũi ✅