Kết thúc tiết mục, Ninh Miên bước xuống sân khấu, phía dưới vẫn còn vang lên tiếng reo hò. Ninh Chiêm đứng cạnh Vân Sơ, sắc mặt không được tốt lắm.
Tạ Ứng và mấy người kia ôm nhạc cụ rời đi, Ninh Miên tiến lại gần Ninh Chiêm, giơ tay lên, định xoa đầu cậu một cái. Nhưng Ninh Chiêm không nói gì, nghiêng người né tránh. Tiết mục tiếp theo sắp bắt đầu, hậu trường người qua lại tấp nập.
Ninh Miên khẽ cắn môi: “Tiểu Chiêm?”
Vân Sơ cũng là lần đầu thấy Ninh Chiêm như vậy: “Sao lại né thế này…”
Ninh Chiêm không nói gì, bởi chính cậu cũng không biết mình muốn nói gì.
Biết lên hay không lên sân khấu, học hay không học âm nhạc, đó vốn là chuyện của Ninh Miên. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc, Ninh Chiêm lại cảm thấy như bị phản bội.
Ninh Miên đuổi theo Ninh Chiêm ra ngoài, nắm lấy tay áo cậu: “Tiểu Chiêm.”
Đuổi tới cửa sau, Ninh Chiêm vẫn không quay đầu. Ninh Miên im lặng vài giây, rồi nhẹ lay tay Ninh Chiêm: “Tiểu Chiêm, em giận à?”
“….”
Người khác không hiểu, nhưng Ninh Miên hiểu.
Bởi vì chính cô đã chủ động từ bỏ âm nhạc. Bởi vì cô không muốn trở thành công cụ để người lớn đem ra so sánh. Bởi vì cô không muốn Ninh Chiêm trở thành cái cớ để người ta nói bóng gió. Cũng bởi vì cô cảm thấy mối quan hệ giữa hai người họ không nên như vậy.
Cô đã từng hứa, sẽ không động đến âm nhạc nữa.
Nhưng cô đã không làm được.
“Xin lỗi, là chị sai rồi.” Ninh Miên thở dài: “Họ thiếu người chơi keyboard, chị không nhịn được nên lên.”
Cô quay lưng về phía cậu.
“Chị biết mình đã hứa với em điều gì, sẽ không đụng đến âm nhạc nữa.”
Hai vai Ninh Chiêm khẽ run, không quay đầu lại, nhưng Ninh Miên biết cậu đang cố nén nước mắt.
“Chuyện này đừng nói với ai cả. Qua hôm nay, chúng ta lại như trước đây.” Ninh Miên thở dài: “Chị biết em thấy tủi thân.”
Ngay từ đầu, họ đã định sẵn sẽ bị người lớn đem ra so sánh.
Ninh Miên biết Ninh Chiêm không thực sự thích âm nhạc. Nhưng vì cô, cậu buộc phải thích. Cậu phải luyện tập nhiều hơn cô, cô biết gì thì cậu cũng phải biết, cô đứng nhất thì cậu cũng phải đứng nhất.
“Chị xin lỗi em.” Ninh Miên cụp mắt, không chỉ vì cậu, mà còn vì Lâm Uyển: “Nếu không phải vì chị, nếu chị không tồn tại, có lẽ hai năm, không, có khi còn chưa đến hai năm, mọi thứ đã trở lại quỹ đạo rồi. Nhưng vì có chị…”
Vì có cô, Lâm Uyển mới nghĩ mình có cơ hội thử một lần.
Vì có cô, Ninh Chiêm bị ép phải lớn lên.
Con đường phía sau vắng người qua lại. Hà Tinh Vũ và mấy người kia chỉ dám đứng nép ở góc xa cửa sau. Tạ Ứng đuổi họ đi, rồi đóng cửa lại.
Ninh Chiêm hất tay Ninh Miên ra, quay đầu lại, giọng khàn đi: “Chị! Cái gì mà vì có chị? Có chị thì sao chứ?!”
“Tiểu Chiêm.”
“Chị, chị không hiểu à? Em giận chị vì chuyện đó sao? Em từng giận chị vì chuyện đó chưa?” Ninh Chiêm nhìn chằm chằm vào cô, hỏi: “Em chỉ muốn biết, chị có thích âm nhạc không?”
Tim Ninh Miên khẽ chấn động, không nói gì.
Mắt Ninh Chiêm đỏ hoe, trong lòng đã có đáp án, nhưng vẫn hỏi lại lần nữa: “Chị, chị vẫn thích âm nhạc, đúng không?”
“Bao lâu rồi, còn hỏi chuyện này…” Ninh Miên mở miệng, giọng khàn đi: “Tiểu Chiêm, còn có ý nghĩa gì nữa không?”
Không khí chợt đông cứng lại. Nước mắt Ninh Chiêm lặng lẽ rơi xuống.
Cậu biết Ninh Miên luôn nhường nhịn, luôn chiều theo cậu, bởi vì cô cảm thấy có lỗi với cậu. Nhưng Ninh Chiêm chưa từng nghĩ vậy, cậu chỉ biết, Ninh Miên đối xử với mình rất tốt.
Năm mười tuổi, cậu bị người ta bắt nạt, là Ninh Miên, dù bị đánh đến khắp người đầy thương tích, vẫn không buông cậu ra.
Mười hai tuổi, cậu tập đàn không tốt, là Ninh Miên, dù yêu âm nhạc đến thế, vẫn vì không muốn cậu bị mắng mà từ bỏ thứ mình thích nhất.
Mười bốn tuổi, cậu cãi nhau với bạn, là Ninh Miên, dù cậu sai, cô vẫn đứng về phía cậu.
Ninh Miên không học nhạc nữa, chuyển sang học taekwondo, Ninh Miên vẫn giữ vững vị trí số một.
Ninh Miên nói cô thấy âm nhạc chán, nói cô muốn rèn luyện sức khỏe, nói đó chỉ là thói quen.
Tất cả mọi người đều nói với Ninh Chiêm rằng, Ninh Miên chỉ đang giả vờ, sớm muộn gì cũng sẽ lấy đi tất cả của cậu, nhưng cậu vẫn không thể ghét cô.
Ninh Chiêm từng nghĩ, suốt những năm qua Ninh Miên không đụng đến âm nhạc nữa, là thật sự buông bỏ rồi, thật sự không còn thích nữa. Nhưng khi nhìn thấy cô trên sân khấu, cậu biết mình đã sai, sai hoàn toàn. “Sao lại không có ý nghĩa?” Ninh Chiêm gần như bật khóc: “Thế nào là có ý nghĩa? Chị thích hay không thích, trả lời một câu thôi, khó đến vậy sao?”
“Giờ đã thành ra thế này rồi.” Ninh Chiêm không kìm được nước mắt: “Chị! Em chỉ cần một câu trả lời thôi, chị nói cho em biết, được không?”
Ninh Miên biết cậu đã nhìn ra hết rồi. Cô khẽ thở ra một hơi: “…Được, thích. Chị thích.”
Từ đầu đến cuối, cô chỉ đang tự lừa mình dối người.
“Chị thích, chị thích…” Ninh Chiêm thật sự không muốn để Ninh Miên thấy mình khóc, bởi cậu biết, cậu càng khóc thì cảm giác tội lỗi của cô sẽ càng nặng. Cậu chỉ có thể cố nén tiếng nghẹn ngào lại: “Chị thích thì tại sao còn…”
Còn từ bỏ.
Nhưng cậu không nói tiếp, vì lý do thì không cần nói cũng rõ.
“…Là vì em, đúng không.” Môi Ninh Chiêm khẽ run, đột nhiên hiểu ra: “Chị không muốn mẹ nghĩ em vô dụng, không muốn em buồn, không muốn bị đem ra so sánh với em.”
Cậu cắn chặt răng, giọng nói cũng run rẩy, hỏi cô: “Chị, thật ra tất cả đều là vì em đúng không? Tại sao lại là em… Tại sao lại vì… em?”
Không cho Ninh Miên cơ hội giải thích, Ninh Chiêm hất tay cô ra rồi quay người bỏ đi. Ninh Miên biết lúc này có đuổi theo cũng vô ích, cô đứng lặng tại chỗ một lúc, rồi quay người lại, trông thấy Tạ Ứng đang đứng ở cửa sau.
Cô không biết cậu đã nghe được bao nhiêu, bước đến gần: “Họ đâu rồi?”
“Về hết rồi.”
“Ừm.” Ninh Miên không biết nên nói gì với cậu: “Chúng ta cũng về thôi.”
“Bạn cùng bàn.”
Tạ Ứng đột nhiên lên tiếng gọi cô lại.
Ninh Miên bỗng thấy hơi sợ, sợ cậu hỏi về chuyện vừa rồi, nhưng lại càng sợ cậu không hỏi.
Nếu Tạ Ứng không hỏi, cô chắc chắn sẽ không chủ động nói ra sự thật. Nhưng nếu cậu hỏi, cô cũng sẽ nói thật.
Tay cô đặt trên tay nắm cửa, hơi khựng lại, “ừ” một tiếng.
Tạ Ứng vẫn dựa vào cửa, cúi đầu, hàng mi rũ xuống, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô: “Tôi nghe rồi.”
Cậu nói trước cả câu mà cô còn chưa dám hỏi: “Cậu không cần vì người khác mà từ bỏ thứ mình thích.”
Ninh Miên không diễn tả được cảm xúc trong lòng, chua xót đến nghẹn lại.
Cậu không hỏi cô vì sao lại từ bỏ, cũng không hỏi vì sao cô và Ninh Chiêm cãi nhau, chỉ đơn giản nói với cô rằng, không cần thiết phải vì vậy mà buông bỏ thứ mình muốn.
“Cậu làm được, thì người khác cũng sẽ tự tìm cách làm được.”
Ninh Miên sửng sốt, ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Ứng.
“Có thể sẽ chậm một chút, nhưng cậu phải có kiên nhẫn.”
“Không phải cậu từng nói rồi sao?” Cậu giơ tay lên, rất tự nhiên xoa nhẹ đầu cô, hai giây sau mới buông ra: “Cậu không thích người khác nhường mình, Tiểu Chiêm chắc chắn cũng không thích.”
Ninh Miên không ở lại xem tiếp buổi biểu diễn, mà quay về lớp. Tiết tự học buổi tối vẫn chưa kết thúc. Cô vừa đẩy cửa bước vào đã nghe thấy một tràng reo hò và tiếng hét.
“Tiểu Miên! Không ngờ cậu còn có tài này!”
“Thật luôn! Giỏi quá trời! Cả diễn đàn trường đang bùng nổ luôn! Toàn bàn về tiết mục vừa nãy! Với cả anh Ứng nữa! Chỉ cần đứng trên sân khấu thôi đã thấy đẹp trai rồi! Đẹp trai đến mức vô lý! Không ai sánh nổi!”
“Chuẩn luôn! Lúc nãy lớp mình còn cố giảm âm lượng livestream đó! Nhưng đến tiết mục của các cậu là chịu không nổi luôn! Cậu không có ở đó nên không biết, cả tầng khối 12 tối om, lớp nào cũng mở cùng một cái livestream, Diêm La Vương tới cũng không cứu nổi!”
“Xin đấy, còn kỹ năng ẩn nào nữa thì nói sớm đi, muốn xem lắm rồi!”
Ninh Miên cười cười, trở về chỗ ngồi.
Cô không có tâm trạng, dù đã cố tỏ ra bình thường hết sức, nhưng lúc này cô chỉ muốn ở một mình.
Cô lục ngăn bàn, tìm thấy tấm thiệp đã mua từ trưa. Nghiêng đầu nhìn sang, chỗ của Tạ Ứng vẫn còn trống.
Ninh Miên cúi mắt, liếc qua ngăn bàn của cậu. Ban đầu, tấm thiệp này vốn là cô muốn tặng Tạ Ứng. Chỉ là bây giờ, cô có thêm một cái cớ, cậu đã tặng quà cho cô, nên cô cũng muốn đáp lại một món tương xứng.
Cô nhét tấm thiệp vào ngăn bàn của cậu, rồi bắt đầu làm bài. Cho đến khi hết tiết tự học tối, Vân Sơ và mấy người kia vẫn chưa về, nhưng có vài người đã giúp mang cặp của họ đi rồi.
Ninh Miên ngồi tại chỗ, đợi các bạn trong lớp lần lượt rời đi.
Tòa nhà giảng dạy chưa tắt điện ngay, trước khi đóng cửa còn có người đi kiểm tra, nên cũng không đến mức để cô một mình quá lâu. Nhưng lúc này Ninh Miên thật sự không muốn động đậy, chỉ muốn vùi mình vào bài tập.
Không biết qua bao lâu, đèn hành lang lần lượt tắt đi. Ninh Miên nghe thấy tiếng mở cửa.
Cô ngẩng đầu lên, thấy Tạ Ứng đứng ở cửa: “Cậu… Không phải cậu đi với họ rồi à?”
Tạ Ứng im lặng, ban đầu để Ninh Miên về trước là vì không muốn cô khó chịu, muốn cho cô chút không gian riêng, nhưng xem ra chẳng khá hơn chút nào: “Không, Hà Tinh Vũ với mấy người kia có việc nên đi trước, tôi quay lại tìm cậu.”
“Vì sao?”
Tạ Ứng kéo ghế ra, ngồi xuống bên cạnh cô: “Cái gì mà ‘vì sao’?”
“Vì sao cậu quay lại tìm tôi?”
Tạ Ứng biết Ninh Miên đang bất ngờ, cố ý dùng lại lời trước đó để trêu cô: “Không phải có người nói, chúng ta sẽ đi chung xe, cùng đi học, cùng tan học à?”
“……….”
“Không định nhận nữa à?” Tạ Ứng cười: “Thế thì cậu mu…”
Tí tách.
Cô cố kìm cảm xúc, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.
Tạ Ứng sững lại.
“Không, không phải tôi không nhận.” Ninh Miên cũng không ngờ mình lại khóc, lập tức quay mặt đi, hơi nghiêng người, giả vờ lục ngăn bàn: “Chỉ là, chỉ là tôi để quên đồ, muốn tìm lại thôi.”
“Bài tập thầy Toán giao, tôi quên mình để đâu rồi.”
“Đáng ra không đi xem văn nghệ thì tôi làm xong lâu rồi, tại đi xem nên…”
Một tờ khăn giấy được đưa tới.
Ninh Miên hơi ngượng ngùng nhận lấy, né sang chỗ cậu không nhìn thấy, lén lau nước mắt: “…Sau này tôi không tham gia mấy cái hoạt động kiểu này nữa, chán chết.”
Đợi cảm xúc lắng xuống, Ninh Miên mới quay lại.
Tạ Ứng đang hơi nhíu mày, nhưng trên tay lại có thêm một tấm thiệp, chính là tấm thiệp cô đã lén bỏ vào ngăn bàn cậu lúc tự học. Cô vốn nghĩ phải đến ngày mai Tạ Ứng mới thấy.
“Cái thiệp đó…” Ninh Miên khẽ ho một tiếng, vo tờ giấy ăn lại, nhỏ giọng hỏi: “Cậu thích không? Tôi nhớ cậu thích màu đen nên mua thiệp đen.”
Lông mày Tạ Ứng giãn ra.
Trên tấm thiệp không có gì cả. Ban đầu cậu còn tưởng lại là thư tỏ tình, không ngờ là Ninh Miên tặng.
“Bỏ vào lúc nào thế?”
Ninh Miên mím môi: “Sau khi xem văn nghệ về, tiện tay bỏ vào thôi.”
“Thế à? Muốn làm anh hùng giấu tên à?” Tạ Ứng mở thiệp ra, đưa cho cô xem trang bên trong trống trơn: “Không viết gì hết, lại còn bí ẩn thế này, định để tôi đoán xem ai tặng à?”
Ninh Miên khựng lại.
Lúc đó tâm trạng cô không tốt, quên mất là thiệp vẫn để trống.
“Tôi quên mất.” Cô lắp bắp.
Tạ Ứng kéo dài giọng: “Ồ”
“Mua từ trưa rồi nhưng chưa kịp viết, cậu đưa tôi chút.” Ninh Miên đưa tay muốn lấy lại: “Tôi viết thêm mấy câu chúc cho cậu, nhanh thôi.”
Tạ Ứng đưa thiệp cho cô, nhưng lại bắt được điểm mấu chốt: “Trưa đã mua quà cho tôi rồi à?”
“……….”
“Nhanh lên đi, nhìn gì mà không nói? Không phải cậu nói, người ta cho cậu cái gì thì cậu mới đáp lại cái đó sao?” Tạ Ứng gõ nhẹ lên bàn, hơi nghiêng người lại gần, hỏi: “Sao tôi còn chưa tặng mà cậu đã biết chắc tôi sẽ tặng rồi?”
Ninh Miên bị Tạ Ứng hỏi đến cứng họng, chỉ có thể cúi đầu viết lời chúc.
Thiệp màu đen không thể dùng bút thường. May mà trước đó lúc làm poster, Vân Sơ có mua khá nhiều bút màu vàng, bạc, đều để cô giữ. Hai người ngồi quá gần, Ninh Miên tìm được một cây trong túi bút, rồi hơi dịch ra xa một chút.
“Bạn cùng bàn?”
“……….”
“Bạn cùng bàn ơi?”
Tạ Ứng lại gần thêm chút nữa, hơi thở ấm áp lướt bên tai. Ninh Miên giật mình, theo bản năng che kín tấm thiệp lại, dịch người ra, vành tai đỏ lên, hoàn toàn không thể viết tiếp.
“Đằng nào cũng phải cho tôi xem mà?” Tạ Ứng không hiểu cô đang giấu cái gì.
Cuối cùng Ninh Miên cũng tìm được câu để đáp, nhỏ giọng phản bác: “Nhưng không phải bây giờ.”
Tạ Ứng bật cười. Tấm thiệp bị cô giữ chặt như đang trong phòng thi, còn cậu thì cố chép bài của cô vậy. Cậu không làm khó nữa, lùi lại, bắt đầu sắp xếp sách vở, tiện thể chờ cô viết xong.
Viết bằng bút bạc xong, Ninh Miên nghĩ một lúc, chưa đưa ngay cho Tạ Ứng, lại lục túi bút lấy một cây bút đen. Nhân lúc Tạ Ứng không để ý, cô lén viết thêm một dòng chữ nhỏ ở góc trái phía dưới. Sau đó, cô khép tấm thiệp lại.
“Cái này cho cậu.” Ninh Miên mím môi, trịnh trọng đưa tấm thiệp cho Tạ Ứng, rồi gọi tên cậu: “Tạ Ứng.”
Tạ Ứng rũ mắt, mở thiệp ra, rất tự nhiên “ừm” một tiếng: “Sao?”
Tấm thiệp rất đơn giản, toàn màu đen, hầu như không có trang trí gì. Chữ của Ninh Miên vốn rất đẹp, nhưng trên tấm thiệp này thì không phải vậy. Tạ Ứng có thể dễ dàng nhận ra nét chữ đã thay đổi, không còn bay bổng, nhẹ nhàng như trước, mà giống như học sinh tiểu học mới tập viết, từng nét từng nét, ngay ngắn đến mức cẩn thận quá mức.
Ninh Miên nói: “Chúc cậu bình an, vui vẻ.”
Cô không nghĩ ra được quá nhiều lời chúc. Trên đời này, hiếm có gì quý giá hơn hai điều ấy.
Cô biết Tạ Ứng chẳng thiếu thứ gì, nên cô chỉ mong sau này cậu vẫn luôn như vậy. Giống như hôm nay, đứng ở chính giữa sân khấu, tận hưởng ánh đèn, tiếng vỗ tay và những ánh mắt ngưỡng mộ.
Tạ Ứng đáng lẽ phải có tất cả.
Ninh Miên nhìn cậu, cô nói: “Trước sau như một.”
Từ sau buổi dạ hội đêm Giáng Sinh, trên diễn đàn trường lại dấy lên một làn sóng mới, tỏ tình với Tạ Ứng.
Không biết ai đã tiết lộ tài khoản phụ của Ninh Miên, chỉ trong một đêm đã có hơn hai mươi người gửi lời mời kết bạn. Không ngoại lệ, tất cả đều nhờ cô chuyển thư tỏ tình cho Tạ Ứng.
Ninh Miên lặng lẽ nhìn từng lời mời kết bạn hiện lên, rồi nhấn vào người bạn duy nhất trong tài khoản phụ.
[NN: Có phải cậu nói với người khác là tôi có thể chuyển thư tỏ tình không?]
[Một quả đào: Xin lỗi.]
[Một quả đào: Lần trước tôi không bị phát hiện, bạn tôi biết chuyện.]
[Một quả đào: Tôi chỉ nói qua một câu thôi, không ngờ nó lại truyền ra nhiều người như vậy.]
[NN: ………]
[Một quả đào: Cậu không chuyển nữa à?]
[NN: Ừ.]
[Một quả đào: Vì cậu cũng thích anh Tạ Ứng rồi à?]
Ninh Miên suýt sặc, thật sự không ngờ đối phương đoán trúng đến vậy. Cô vẫn cố cứng miệng: [Không phải.]
[Một quả đào: Nếu không thích thì sao lại không chuyển nữa?]
Đến nước này rồi, nếu cô không nhận chuyển giúp thì lại càng kỳ quặc hơn: […Được rồi, tôi chuyển.]
Sau đó, những bức thư tỏ tình vẫn được các bạn gửi ở quán trà sữa gần trường. Đợi lúc rảnh, Ninh Miên sẽ đến lấy một lượt, rồi nhân lúc không ai để ý, lén bỏ vào ngăn bàn của Tạ Ứng.
Mỗi ngày, Tạ Ứng đều nhận được hai ba bức.
Đôi khi cầm những lá thư đó, Ninh Miên cũng không khỏi nghĩ, giá mà cô có thể vứt hết chúng đi thì tốt biết mấy. Nhưng cô đã nhận lời người ta, còn chút đạo đức và lương tâm, nên chỉ có thể ngoan ngoãn làm “shipper thư tình” độc quyền cho Tạ Ứng.
Ban đầu, cả lớp còn kinh ngạc vì số lượng thư tỏ tình Tạ Ứng nhận được. Sau đó thì dần thành quen, thậm chí có ngày ít đi vài bức, mọi người lại thấy thiếu thiếu. Trong lúc quen dần, họ vẫn không khỏi tò mò những lá thư đó rốt cuộc được lén đưa vào bằng cách nào.
Kết thúc dạ hội, theo lệ thường, trường Minh Đức sẽ tổ chức thi tháng. Nhưng vì thời gian quá gần kỳ thi cuối kỳ, nhà trường quyết định bỏ luôn đợt thi này, coi như bù cho khối 12 một kỳ nghỉ ngắn dịp năm mới.
Ai cũng vui mừng. Từ khi lên lớp 12, họ hiếm khi có được kỳ nghỉ ba ngày như vậy.
“Các em trật tự một chút, trật tự.” Lục Thắng Lợi đứng trên bục giảng, sắp tan học, phía dưới ồn ào không thôi. “Dù tháng này không thi, nhưng cũng đừng lơ là việc học. Không bao lâu nữa là thi cuối kỳ rồi.”
“Biết rồi ạ!”
“Chúng em hiểu rồi ạ!”
“Rõ hết rồi thầy ơi!”
Lục Thắng Lợi gật đầu: “Kỳ nghỉ này, thầy tin các em cũng hiểu nó có ý nghĩa gì. Còn nửa năm nữa là thi đại học. Nửa năm này ít nhất sẽ quyết định hướng đi mười năm tới của các em.”
“Thầy mong các em tranh thủ ba ngày nghỉ này suy nghĩ xem mình muốn vào trường nào, học ngành gì, quan trọng nhất là muốn trở thành người như thế nào.” Ông nói: “Aizz, nói đến đây, thầy lại nhớ hồi xưa, lúc đó thầy còn bồng bột, mãi đến khi gặp được một người thầy rất tốt. Dù thầy có nghịch ngợm, nổi loạn thế nào, thầy ấy vẫn chưa từng coi thầy là học sinh hư. Chính vì thầy ấy mà thầy thi vào Đại học Sư phạm Bắc Kinh, muốn trở thành một người thầy giống như thầy của mình.”
“Có thể các em cảm thấy thời gian còn dài, nhưng với kinh nghiệm của thầy.” Lục Thắng Lợi trên bục rưng rưng nước mắt: “Thời gian trôi nhanh lắm. Chớp mắt là mười năm trôi qua, đôi khi các em còn chẳng kịp nhận ra mình đã trải qua những gì.”
Ông quay lại vấn đề chính: “Sau kỳ thi cuối kỳ, chúng ta sẽ họp phụ huynh, thống kê xem có bao nhiêu bạn dự định du học, bao nhiêu bạn có khả năng được tuyển thẳng. Lần họp này yêu cầu phụ huynh bắt buộc phải tham gia, rất quan trọng.”
Nói là dặn dò ngắn gọn ba phút, vậy mà Lục Thắng Lợi kéo dài tận mười lăm phút.
Ninh Miên ngồi trên bục giảng thu dọn đồ đạc. Những chuyện như thế này, trước giờ vốn không liên quan đến cô, cô chưa từng để phụ huynh đến trường, và các thầy cô cũng mặc nhiên coi đó là ngoại lệ.
Sau khi Lục Thắng Lợi nói xong, Ninh Miên đeo cặp, định cùng Tạ Ứng ra về.
Nhưng còn chưa bước ra khỏi cửa lớp, Lục Thắng Lợi đã vẫy tay, gọi cô lại: “Ninh Miên, em quay lại đây, thầy có chút chuyện muốn nói với em.”
Ninh Miên: “Chuyện gì ạ?”
Lục Thắng Lợi nghiêm túc nói: “Em nghe thầy vừa nói rồi chứ, lần họp phụ huynh này, tất cả phụ huynh đều phải có mặt, bao gồm cả em.”
“Em…”
“Ừ, em là học sinh xuất sắc được toàn bộ giáo viên công nhận. Trước giờ em nói sẽ không đi du học, nên nửa năm sau trường còn định cho em ra ngoài tham gia tập huấn thi đấu. Việc chọn trường rất quan trọng, hiểu không?”
Ninh Miên gật đầu: “Em hiểu ạ.”
“Đợi thi cuối kỳ xong, trong buổi họp phụ huynh, thầy sẽ trao đổi kỹ với mẹ em. Không thể làm lỡ tương lai của em được.”
“Thầy ơi, em có thể tự quyết định.”
Lục Thắng Lợi nói: “Thầy biết em có suy nghĩ của riêng mình, nhưng lần trước mẹ em đến trường cũng nói rồi, bà ấy muốn tham gia họp phụ huynh. Coi như giúp thầy một chút, chuyển lời này cho mẹ em.”
Ninh Miên: “……”
Nói chuyện xong với Lục Thắng Lợi, Tạ Ứng vẫn đứng đợi cô ở cửa lớp. Ninh Miên vội chào ông một câu rồi bước ra.
“Có chuyện gì vậy?”
Ninh Miên lắc đầu: “Không có gì.”
Hai người vừa xuống tầng thì gặp Ninh Chiêm đang đi về phía này.
Cậu đứng khựng lại, cổ cứng đờ, không chào ai, chỉ trừng mắt nhìn Tạ Ứng và Ninh Miên.
Ninh Miên mím môi, bước tới: “Tiểu Chiêm.”
Cô đã nhắn tin cho Ninh Chiêm, nhưng cậu không trả lời. Cô cũng không hỏi thêm, muốn để cậu bình tĩnh lại, không ngờ lại gặp ở đây.
“Đến tìm chị à?”
Ninh Chiêm: “…Ừm.”
“Có chuyện gì không?”
Ninh Chiêm gãi đầu, lúc Ninh Miên nhắn tin thì cậu không trả lời, đến khi muốn trả lời thì đã trễ hai ba ngày, không biết mở lời thế nào, cứ giữ trong lòng đến giờ, cuối cùng mới kiếm được một cái cớ.
Ninh Chiêm hơi cúi đầu, mặt có chút đỏ: “Ba bảo em hỏi chị, khi nào chị muốn về nhà?”
Ninh Miên lập tức hiểu ra: “Đầu tháng một đi, đợi chị dọn dẹp xong.”
“Ồ.”
Ninh Miên quan sát sắc mặt Ninh Chiêm, cười cười: “Đến giúp chị chuyển nhà chứ?”
Tạ Ứng sửng sốt.
Ninh Chiêm liếc nhanh về phía Tạ Ứng, rồi hạ quyết tâm: “Có.”
Quan hệ giữa hai người dịu đi đôi chút. Đi đến cổng trường, xe đã đợi sẵn. Ninh Miên giơ tay xoa nhẹ mặt Ninh Chiêm, còn Ninh Chiêm thì vẫn liếc trộm Tạ Ứng, đứng mãi chưa lên xe.
Đợi một lúc, thấy Tạ Ứng vẫn chưa đi, Ninh Chiêm không nhịn được nữa: “Chị, nếu chị hết tiền thì nói với em.”
Ninh Miên ngẩn ra: “Hả?”
“Một mình chị, bắt taxi, về nhà.”
Tạ Ứng đứng phía sau không nhịn được bật cười.
Ninh Chiêm trừng cậu một cái, bực bội nói: “Chị, không cần tiết kiệm đâu, em có nhiều tiền lắm.”
Ninh Miên ngẩn ra, nhìn theo xe của Ninh Chiêm rời đi, xấu hổ đến mức không biết chui vào đâu. Quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt đầy ý cười của Tạ Ứng, tai cô đỏ bừng: “Em trai tôi, thằng bé….”
Tạ Ứng nhướng mày: “Khá đấy chứ, sao vậy?”
Ninh Miên nghẹn lại. Ban đầu còn sợ Tạ Ứng hiểu lầm gì đó, nhưng nhìn cậu có vẻ chẳng để tâm, cô cũng không nói thêm: “Không có gì.”
“Ừ, lúc nãy nói chuyển nhà.” Tạ Ứng đứng phía sau, nghe hết cuộc nói chuyện: “Chuyển nhà gì thế? Cậu chuyển đi đâu?”
Ninh Miên nói thật: “Ba tôi bảo tôi về nhà, không thể sống một mình bên ngoài nữa.”
“….”
“Mấy hôm trước ông ấy gọi cho tôi hỏi chuyện học thêm xong chưa, tôi cứ kéo dài mãi. Dù sao đầu tháng một cũng phải chuyển về nhà họ Ninh.” Cô khẽ nói: “Đáng ra tháng mười hai đã phải chuyển rồi, tôi trì hoãn gần một tháng.”
“Hả?”
“Không muốn về lắm.” Ninh Miên cắn môi, do dự không biết có nên nói với Tạ Ứng không. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, nói thêm một câu: “…Vừa đúng đầu tháng là sinh nhật cậu.”
Tâm trạng Tạ Ứng trở nên phức tạp.
Vui là vì cô đã ở lại thêm một tháng, và lý là vì cô muốn ở lại để đón sinh nhật cùng cậu.
Không vui là vì cô sắp phải rời đi, khó lắm mới qua được giai đoạn tập luyện bận rộn của tháng mười hai, thời gian phía trước cũng đỡ gấp gáp hơn, nhưng hai người lại không thể tiếp tục cùng nhau đi học, cùng nhau tan học nữa.
Lên xe, Tạ Ứng cụp mắt, chợt nhớ ra điều gì đó: “Kỳ nghỉ thì sao? Cậu sẽ chuyển đi trong kỳ nghỉ à?”
Ninh Miên lắc đầu: “Chắc phải thêm vài ngày nữa.”
Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn cô, thử dò hỏi: “Đêm giao thừa thì sao?”
“Hả?”
“Qua giao thừa rồi hãy chuyển đi. Trước đó bọn tôi có một buổi biểu diễn, ở quán bar.”
Trước khi nhận được nhiều show diễn, Tạ Ứng vẫn thường xuyên hát cố định ở quán bar này. Chủ quán có quan hệ rất tốt với cậu. Sau này khi bị nhiều người chú ý, cậu dần có thêm những công việc rải rác, bận rộn hơn, nhưng vẫn đều đặn quay lại hát ở đây.
Tim Ninh Miên khẽ động, cô “ừm” một tiếng, đồng ý.
Chớp mắt đã đến đêm giao thừa, vì chưa từng đi quán bar, Vân Sơ vừa nghe tin đã xin phép gia đình đi cùng Ninh Miên. Ba mẹ Vân Sơ vốn luôn yên tâm về Ninh Miên, gần như không nghi ngờ gì, liền đồng ý cho hai người ra ngoài.
Tạ Ứng và nhóm bạn đi sớm hơn. Ninh Miên đi ăn đồ ngọt với Vân Sơ một lúc rồi mới tới quán.
[XY: Đến chưa?]
[Ninh Miên: Gần rồi.]
[XY: Đừng đi nhầm, tới đầu phố thì gọi tôi.]
[XY: Sợ cậu không tìm được.]
[Ninh Miên: Được.]
Ninh Miên rũ mắt nhìn đoạn tin nhắn.
Đêm giao thừa, ngoài đường cực kỳ náo nhiệt, người qua lại đông nghịt. Trước giờ Ninh Miên toàn đón năm mới một mình, rất ít khi ra ngoài. Còn Vân Sơ thì lần đầu đến phố bar, nhìn đâu cũng tò mò.
“Tiểu Miên, Tiểu Miên, cậu nói xem tụi mình có gặp cảnh đó không?”
Ninh Miên nhíu mày: “Cảnh gì?”
“Kiểu bị người ta bắt chuyện trong bar, rồi bị chuốc say, sáng hôm sau tỉnh dậy thấy quần áo rơi tứ tung dưới đất, bên cạnh là một anh đẹp trai lạnh lùng.” Vân Sơ đã đọc quá nhiều tiểu thuyết: “Tớ hoảng hốt bỏ chạy, không ngờ anh ta lại chính là đối tượng xem mắt mà gia đình sắp xếp, rồi hai người yêu nhau kiểu vừa yêu vừa đấu, tưởng là chia tay rồi, ai ngờ lúc đó tớ lại mang thai con anh ta.”
Ninh Miên dừng lại, đưa tay gõ nhẹ trán Vân Sơ: “Bảo cậu đọc ít mấy cái này thôi mà.”
Chưa kịp gọi cho Tạ Ứng, Vân Sơ đã nhìn thấy quán bar cách đó không xa, SHIRLEY.
“Có phải chỗ này không?” Vân Sơ hào hứng.
Không giống tưởng tượng của Ninh Miên, thiết kế bên trong quán khá đơn giản. Có lẽ vì đêm giao thừa nên chỗ ngồi phía dưới đã kín hết. Ánh đèn lờ mờ, không nhìn rõ từng khuôn mặt.
“Tiểu Miên, Vân Sơ, ở đây!”
Nghe thấy tiếng gọi, Ninh Miên quay sang.
Ánh mắt cô dừng lại ở quầy bar, Tạ Ứng và nhóm đang ở đó. Người đàn ông đứng phía trong cùng rất cao, gương mặt lạnh nhạt. Anh ta chống khuỷu tay lên quầy, ánh đèn xanh tím của quán phủ lên sống mũi và môi, tóc mái được vuốt ra sau, ánh mắt đen sâu lướt qua cô một cái rồi nhanh chóng rời đi, không biểu lộ cảm xúc gì.
Ninh Miên thu lại ánh nhìn, kéo Vân Sơ đi tới.
“Tôi đã nói không cần gọi điện cho bạn nhỏ học giỏi mà, sao có thể lạc được.” Hà Tinh Vũ đứng một bên luyên thuyên: “Chỗ của anh Kỳ dễ tìm thế này, lại đông khách, mười người thì chín người đến đây, ai mà không tìm được chứ?”
Tạ Ứng ngẩng đầu, nhìn thấy Ninh Miên.
Có lẽ để hợp với đêm giao thừa, cô quàng một chiếc khăn đỏ rất dài, quấn ba vòng vẫn còn dư. Tóc buộc nửa sau đầu, khiến cả người trông mềm mại hơn vài phần.
Ninh Miên không tìm được chỗ ngồi, vẫn đứng tại chỗ: “Ừ, chỗ này dễ tìm thật.”
“Anh Kỳ, đây là bạn nhỏ học giỏi trường bọn em, cũng là bạn cùng bàn của anh Ứng, Ninh Miên.” Chưa cần Tạ Ứng giới thiệu, Hà Tinh Vũ đã nhanh nhảu nói luôn: “Bên cạnh là bạn thân em cũng là anh em của em, Vân Sơ.”
Ninh Miên và Vân Sơ gật đầu chào.
“Vân Sơ,bạn nhỏ học giỏi, đây là Kỳ Tắc, anh Kỳ.” Hà Tinh Vũ làm động tác thả tim: “Hồi trước tụi tôi không tìm được chỗ biểu diễn, chính anh Kỳ là người tinh mắt nhìn ra tụi tôi giữa biển người, cứu giúp tụi tôi.”
Kỳ Tắc nâng mắt, hắng giọng: “Ừm, chào hai em.”
Ninh Miên gật đầu: “Chào anh.”
“Wow, anh Kỳ Tắc đẹp trai quá.” Vân Sơ nhìn đến ngây người. So với con trai trong trường, Kỳ Tắc có một kiểu cuốn hút rất khác. Cô ấy chợt phản ứng lại, còn vô thức dùng kính ngữ: “Em gọi anh là anh Kỳ Tắc được không ạ?”
Kỳ Tắc bật cười: “Sao cũng được, anh không ngại.”
Tầng dưới đã không còn chỗ ngồi, khách vẫn tiếp tục đổ vào. Một lúc nữa Tạ Ứng và nhóm sẽ lên biểu diễn. Kỳ Tắc chỉ về phía một phòng riêng ở góc xa: “Tiểu Khởi, đưa hai em ấy lên phòng đi, chị dâu các em ở đó, tiện chăm sóc.”
Tạ Ứng gật đầu, tán thành đề nghị đó của Kỳ Tắc.
Ninh Miên đi theo Hùng Khởi, nhưng vẫn không nhịn được mà quay đầu lại nhìn về phía quầy bar. Cô còn chưa kịp nói với Tạ Ứng câu nào, nhưng lúc này người quá đông, cô cũng không biết nên nói gì. Vừa quay đầu lại, Tạ Ứng đã nhìn thấy sợi dây buộc tóc sau đầu cô, chính là cái cậu tặng.
Khóe môi Tạ Ứng không kìm được mà cong lên, không nhịn được: “Anh Kỳ, anh thấy chưa?”
Kỳ Tắc đang lau ly, tay khựng lại: “Hửm?”
“Cái dây buộc tóc sau đầu bạn cùng bàn của em, hình quả táo ấy.”
Kỳ Tắc nhàn nhạt ngẩng mắt lên, “ồ” một tiếng: “Thì sao?”
“Em tặng cô ấy.”
“……….”
“Anh biết vì sao em chọn màu đỏ không? Là vì cô ấy tặng em một cái…”
Chưa kịp nói xong, Kỳ Tắc đã “ha” một tiếng, cắt ngang, rồi mỉm cười: “Tiểu Ứng, em đợi đã, nhìn bên kia phòng đi.”
Phòng riêng ở đây chỉ được ngăn bằng rèm đen trắng đơn giản, nhìn vào không khó. Hùng Khởi đã dẫn Ninh Miên và Vân Sơ vào trong, hai người ngồi xuống ghế sofa.
Tạ Ứng “vâng” một tiếng, nhìn thấy Thời Lê lấy một ly cocktail từ bàn, đưa cho Ninh Miên: “Sao chị dâu lại cho cô ấy uống…”
Kỳ Tắc: “Anh không bảo em nhìn cái đó.”
Tạ Ứng chưa hiểu: “Vậy nhìn cái gì?”
“Anh bảo em nhìn bụng chị dâu em kìa.” Kỳ Tắc cười nhẹ: “Thấy chưa? Có thai rồi, ba tháng.”
“……….”
“À mà, ở đây nhạc hơi to, tai anh không tốt lắm. Lúc nãy cô bé vào, có nói với em câu nào không?”
“……….”
“Tiểu Ứng, anh nói thật nhé.” Kỳ Tắc vô cùng chân thành, sờ mũi một cái: “Con người ta, không phải nhìn xem mình nói được bao nhiêu, mà là xem đã làm được bao nhiêu.”
“……….”
Kỳ Tắc vẫn cười: “Vậy nên anh chỉ hỏi em thôi, tiến triển của em đến đâu rồi?”
Tạ Ứng hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa.