Nhờ công lao của Vân Sơ và toàn thể học sinh lớp 1, chưa đến trưa, cả trường đã được ăn dưa nóng hổi.
Ninh Miên cúi đầu, lướt từng tầng bài trên diễn đàn, nhiệt độ trên mặt mãi không hạ xuống được.
[Lầu 581: Má ơi… đỉnh thật! Tôi nghe nói Ninh Miên với Tạ Ứng ở chung rồi!]
[Lầu 582: Thật đấy, bạn tôi nghe tận tai, cốc nước còn chưa kịp nhặt đã chạy rồi. Nhỏ vậy mà chơi lớn thế này……]
[Lầu 583: Cái này tôi phải kể! Sáng nay Tiểu Mạnh hỏng tai nghe, Tạ Ứng không nói hai lời đưa luôn cái mới. Tiểu Mạnh đang cảm động, còn chưa kịp nói “anh Ứng, cậu tốt với tôi quá”… thì Tạ Ứng đã nói đó là Ninh Miên mua cho. Thế vẫn chưa hết, Tạ Ứng còn “double kill”, bảo hai người ở trên xe đã nghe chung rồi. Mặt Tiểu Mạnh lúc đó, haizz.]
[Lầu 584: “Cảm ơn anh Ứng, cậu tốt với tôi quá.”]
[Lầu 585: Hahahahahaha Tiểu Mạnh làm sai cái gì? Tiểu Mạnh chỉ là một đứa trẻ thôi mà, sao phải tổn thương cậu ấy vậy chứ?]
[Lầu 586: Mà nói đi cũng phải nói lại, Ninh Miên tự dưng tặng quà cho Tạ Ứng làm gì? Vô duyên vô cớ, chẳng lẽ là……]
[Lầu 587: TÍN! VẬT! ĐỊNH! TÌNH!]
[Lầu 588: Diêm La Vương: Hiểu rồi, các em coi như tôi chết rồi đúng không?]
Vân Sơ trưa về nhà ăn cơm, cũng thấy bài đăng. Biết là do mình lỡ lời, mà Ninh Miên trước giờ chưa từng để phụ huynh đến trường, giờ mọi người lại còn đem Diêm La Vương ra đùa, cô ấy không nhịn được nhắn WeChat cho Ninh Miên.
[Vân Sơ: Tiểu Miên, cậu ổn không?]
[Vân Sơ: Mọi người chỉ đùa thôi, chắc mấy thầy Diêm La Vương không xem diễn đàn đâu. Nếu xem thì đã dẹp luôn rồi, sao còn để bài đăng tiếp tục được.]
[Vân Sơ: Đám này nghe lén cũng kém quá, trên dưới tầng mà nghe thành ở chung luôn được.]
Ninh Miên cũng rất muốn hỏi câu đó.
[Ninh Miên: Tớ nhớ cậu có chụp ảnh lúc tụi mình ăn cơm?]
[Vân Sơ: Ừ, có chụp.]
[Vân Sơ: Nhưng tớ chưa chỉnh ảnh, cậu muốn tấm nào?]
Lúc này rồi Ninh Miên còn quan tâm chuyện chỉnh ảnh hay chưa làm gì: [Gửi hết cho tớ.]
Lúc đó vì Ninh Miên và Tạ Ứng, mọi người mải ăn bánh mà quên chụp ảnh. Ăn gần nửa cái bánh rồi Vân Sơ mới nhớ ra, nhất định phải lôi điện thoại ra chụp vài tấm chung.
Ánh sáng trong gara bỏ hoang rất tối, chỉ có một bóng đèn vàng nhạt ở xa xa. Tạ Ứng cầm miếng bánh ăn dở, trên đó còn cắm một cây nến nhỏ. Ninh Miên đứng cạnh cậu, cùng Hà Tinh Vũ và mấy người khác. Vân Sơ đứng phía trước giơ điện thoại, tất cả đều nhìn về ống kính. Nếu nhìn kỹ, còn có thể thấy ở góc ảnh là những món quà họ tặng.
Tài khoản diễn đàn của Ninh Miên hầu như chưa từng đăng bài, chỉ đọc là chính, thỉnh thoảng mới bình luận.
Ngồi tại chỗ, cô cúi đầu, mở một bài đăng mới.
Ngoài việc đính chính, cô còn đăng kèm ảnh sinh nhật của Tạ Ứng.
Đăng xong, Ninh Miên thở phào nhẹ nhõm.
Cũng đúng lúc nhìn thấy tin nhắn của Tạ Ứng.
Vì chuyện trên diễn đàn, lại thêm Vân Sơ không có ở đó, Ninh Miên không đi ăn cùng nhóm Tạ Ứng nữa, mà một mình ngồi ở góc nhà ăn.
Tạ Ứng sợ cô để ý chuyện này.
[XY: Sáng Tiểu Mạnh thiếu tai nghe, tôi tiện miệng nói vậy thôi. Tai nghe đúng là do cậu tặng, tôi không ngờ bọn họ lại đồn linh tinh.]
[XY: Giận à?]
Ninh Miên mím môi.
[Ninh Miên: ……Không.]
[XY: Hửm?]
[Ninh Miên: Tôi không phải vì chuyện đó.]
[Ninh Miên: Biết họ đồn bậy rồi, tôi đăng bài đính chính rồi.]
[XY: Về vụ tai nghe?]
[Ninh Miên: Ừ.]
[Ninh Miên: Cả chuyện đi học chung nữa.]
[Ninh Miên: Tôi nói là để tiết kiệm tiền.]
[XY: Tiết kiệm tiền?]
[Ninh Miên: Ừ.]
Tạ Ứng bật cười.
Tiết kiệm tiền, mà lại mua cho cậu cái tai nghe hơn ba nghìn.
[XY: Ừ, không sao là được.]
[Ninh Miên: ……Ừ.]
Trả lời xong tin nhắn của Tạ Ứng, Ninh Miên ngẩng đầu lên, thì phát hiện không biết từ lúc nào, Ninh Chiêm đã ngồi xuống trước mặt cô.
Ninh Miên vội tắt màn hình điện thoại, ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Chiêm?”
Ninh Chiêm đã xem bài đăng rồi, sắc mặt nghiêm trọng: “Chị, chị thật sự ở chung với Tạ Ứng à?”
Mấy hôm trước, Lâm Uyển có gọi cho Ninh Hồng Đức. Khi đó Ninh Chiêm đang ở bên cạnh ông.
Ninh Hồng Đức không bật loa ngoài, nhưng Ninh Chiêm vẫn nghe loáng thoáng tiếng bên kia. Lâm Uyển nói Ninh Miên đã lâu không về nhà, còn chất vấn có phải Ninh Hồng Đức muốn phá hoại cuộc sống của mình không. Ninh Chiêm cũng biết sơ qua chuyện của Lâm Uyển, nhưng không ngờ bà lại trở nên cực đoan đến vậy. Ninh Hồng Đức không muốn để cậu nghe được, ra ngoài nghe điện thoại rồi mới quay lại. Sau đó ông hỏi Ninh Chiêm có ngại nếu Ninh Miên chuyển về ở cùng một thời gian không, nói rằng hiện giờ cô đang sống một mình bên ngoài.
Ninh Chiêm thật sự đã nghĩ Ninh Miên sống một mình.
“Ba nói chị đã chuyển ra ngoài ở một thời gian rồi, mà giờ trên diễn đàn trường lại đồn chị sống chung với Tạ Ứng, còn ngày nào cũng đi học cùng nhau, đi chung một xe, sáng tối không tách rời.” Ninh Chiêm vẫn còn hy vọng: “Chị, rốt cuộc là thật hay giả?”
Ninh Miên im lặng một chút, rồi kiên nhẫn trả lời: “Phần đầu là giả, phần sau là thật.”
“Chị có chuyển ra ngoài ở, nhưng không sống chung. Tạ Ứng ở tầng trên nhà chị. Còn chuyện đi học cùng, chỗ chị ở hơi xa, ngày nào cũng bắt xe một mình thì tốn kém quá, tiền sinh hoạt không đủ. Đi cùng cậu ấy thì rẻ hơn.” Ninh Miên nghĩ một chút, đưa bài đính chính cho Ninh Chiêm xem: “Chị cũng đăng giải thích rồi. Mà bình thường em có học hành không đấy, sao biết nhiều chuyện vậy?”
Ninh Chiêm lẩm bẩm: “…Em lo cho chị mà.”
Ninh Miên chiều cậu, nhưng không phải chuyện gì cũng nói. Cậu sợ nếu mình không hỏi, Ninh Miên sẽ mãi không nói. Cúi đầu, Ninh Chiêm lướt qua bài đăng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trước đó bài viết đồn đoán rất chi tiết, lại thêm chuyện bức thư tình Tạ Ứng viết cho Ninh Miên mà cậu ta từng thấy, tất cả chồng lên nhau, khiến cậu khó mà không tin.
Đọc xong, Ninh Chiêm đưa điện thoại lại: “Chị, vậy là chị thật sự vì thiếu tiền nên mới đi chung xe với Tạ Ứng đúng không?”
Ban đầu đúng là như vậy. Ninh Miên gật đầu, “ừ” một tiếng.
“Thế thì ổn rồi.” Ninh Chiêm lấy điện thoại của mình, mở khung chat với Ninh Miên, nhập một số tiền rồi gửi đi: “Chị, em có tiền. Ba đã liên kết thẻ phụ cho em rồi. Sau này chị đừng đi chung xe với Tạ Ứng nữa, tiền xe em trả cho.”
Ninh Chiêm không tắt màn hình, chờ Ninh Miên nhận được số tiền này.
Dù một thời gian nữa Ninh Miên sẽ chuyển đến ở cùng cậu, nhưng theo lời Ninh Hồng Đức thì ít nhất cũng phải đến cuối tháng. Trước đó cậu ta không nghĩ Ninh Miên lại sống thiếu thốn như vậy, cũng không rõ cô có bao nhiêu tiền, tiêu ra sao, thế nên lại nhập thêm một khoản nữa, tận hai mươi nghìn.
Ninh Miên nhìn lịch sử chuyển khoản trong WeChat, không nói gì.
Thật sự là quá nhiều, cho dù thời gian này Tạ Ứng phải về sớm để tập luyện, cô tự bắt xe mỗi ngày cũng không tiêu hết số tiền này. Mà Ninh Chiêm lại dễ dàng đưa ra như vậy: “Em nói với ba là mua giày rồi.” Ninh Chiêm trấn an: “Chị đừng lo, không nhiều đâu, ba sẽ không hỏi kỹ đâu.”
Ninh Miên cụp mắt: “Ừ.”
Khoảng thời gian này, dù không còn đi cùng Tạ Ứng, Ninh Miên vẫn thỉnh thoảng ghé gara bỏ hoang xem họ tập luyện, tuy phần lớn thời gian là để kèm Hà Tinh Vũ học bài. Sắp đến đêm Giáng Sinh, khắp nơi đều tràn ngập không khí lễ hội. Vân Sơ kéo Ninh Miên đi mua quà. Năm nào cũng vậy, vì quên chuẩn bị trước, cuối cùng lại phải mua ngay cổng trường, một quả táo bình thường cũng bị đẩy giá lên tận ba mươi tệ.
Vân Sơ mua rất nhiều, chủ tiệm còn tự tay gói lại.
Ninh Miên không mua nhiều, chỉ mua cho Vân Sơ một quả, cũng nhờ gói lại, nhưng tiện thể mua thêm vài hộp quà.
Trong tiệm nhỏ, đồ của Vân Sơ quá nhiều, gói mãi chưa xong. Ninh Miên bèn đi sâu vào bên trong xem thử. Phía trong cùng có mấy cô bé đang chọn thiệp chúc mừng.
Một cô bé buộc hai bím tóc cầm lên một tấm thiệp hồng phấn, đưa cho bạn xem: “Cậu thấy cái này có đẹp không? Tớ khó lắm mới xin được một vé từ chị trong hội học sinh. Nghe nói tối nay anh Tạ Ứng sẽ lên sân khấu biểu diễn. Nếu tớ tặng cái này cho anh ấy, anh ấy có thích không?”
“Cậu không sợ Diêm La Vương à…”
“Dù sao tớ cũng không học lớp 1, bình thường không có cơ hội. Đợi hết buổi diễn, tớ lén vào hậu trường đưa.”
“Nhưng, Tạ Ứng có người thích rồi mà? Không phải mọi người đều nói anh ấy thích người đứng nhất khối 12 sao?”
Ninh Miên đứng cách đó không xa, tim khẽ rung lên. Cô hơi nghiêng người, tiếp tục nghe.
“Đấy chỉ là diễn đàn nói thôi. Trước đó còn đồn Mạnh Tường với chị ấy thích nhau cơ mà, tớ cũng chẳng thấy gì. Tớ thấy chị ấy chỉ biết học thôi, ai mà biết có thích Tạ Ứng không. Với lại, Ninh Miên, chị ấy đâu còn là hạng nhất nữa.”
“Cũng đúng…”
Trong lòng Ninh Miên bỗng thấy không thoải mái.
“Tiểu Miên!” Vân Sơ đã gói xong hộp quà táo, trong tiệm đông người, quay qua đã không thấy cô đâu: “Tớ xong rồi, cậu ở đâu?”
Bên kia lập tức im bặt, quay đầu lại.
Ninh Miên cũng quay đầu, ba người nhìn nhau, không khí có chút gượng gạo.
Cô bé buộc hai bím tóc không ngờ lại gặp chính Ninh Miên, cười gượng: “Đàn chị…”
Ninh Miên “ừ” một tiếng, đặt cây bút vừa chọn xuống, bước tới, rũ mắt nhìn mấy tấm thiệp trước mặt họ. Cô tiện tay rút một tấm, ánh mắt lướt qua tấm thiệp trong tay cô bé kia, vẫn là màu hồng nhạt, tràn đầy cảm giác thiếu nữ.
Ninh Miên nhìn tấm thiệp trong tay cô bé kia, môi khẽ động: “Màu hồng nhạt không được.”
“Hả?”
“Tạ Ứng thích màu đen.” Ninh Miên giơ giơ tấm thiệp trong tay mình, giọng hơi khó chịu: “Phải giống cái này cơ, hiểu chưa?”
“………”
Ngoài quả táo, không hiểu sao Ninh Miên lại mua thêm một tấm thiệp.
Vân Sơ đứng ở quầy thu ngân hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra phía trong, lúc này còn đang nghĩ xem chia quà cho ai, vừa xách túi vừa đếm: “Cái này cho cậu, cái này cho Tạ Ứng, cái này cho Tiểu Mạnh, cái này cho NB, cái này… cho Hà Tinh Vũ.”
Ninh Miên đang mải nghĩ về tấm thiệp, thuận miệng “ừ” một tiếng.
“Sao thế? Tiểu Miên, cái này là gì?” Ánh mắt Vân Sơ rơi vào tấm thiệp trên tay cô: “Thiệp à? Sao cậu lại mua màu đen?”
Ninh Miên hơi bực, chính cô cũng không biết mình mua cái này làm gì, theo bản năng liền giấu tấm thiệp vào trong tay áo: “Lấy đại thôi.”
Tấm thiệp này màu đen, đến cả một bông tuyết cũng không có, làm cũng chẳng tinh xảo, hoàn toàn không có không khí lễ hội, Vân Sơ chắc chắn sẽ không thích.
Nếu có người thích, thì chắc chỉ có Tạ Ứng.
Ninh Miên còn tưởng Vân Sơ sẽ hỏi tiếp cô định tặng cho ai, trong đầu đã nghĩ sẵn câu trả lời, nhưng không ngờ Vân Sơ lại nể mặt, không hỏi thêm.
Hai người cùng quay về lớp, trên bàn Ninh Miên đã chất không ít táo. Cô giúp Vân Sơ đặt đồ xuống, rồi quay lại, lấy táo trong cặp ra, lần lượt cho vào hộp quà.
Tạ Ứng từ cửa lớp đi vào, thấy Ninh Miên đưa táo cho Mạnh Tường: “Phát táo à? Là cho cả lớp hết hả?”
Ninh Miên lắc đầu: “Không.”
Tạ Ứng “ồ” một tiếng: “Thế có phần tôi không?”
Ninh Miên do dự một chút: “Không có.”
Cô không hào phóng đến vậy, táo thì nhà cô có sẵn, không phải mua giá trên trời ở cổng trường. Cô cũng không phát lung tung, ai tặng cô thì cô tặng lại, rất công bằng.
Hơn nữa, trên bàn Tạ Ứng cũng đã đầy táo rồi. Trước đó cậu phát không ít đồ ăn vặt trong lớp, giờ chắc chắn không thiếu phần của cô.
Tạ Ứng im lặng nhét từng quả táo vào ngăn bàn, rút một quyển sách ra, không nói gì nữa.
Ninh Miên phát xong táo, quay về chỗ ngồi. Cô vẫn nhớ chuyện tối nay Tạ Ứng phải lên sân khấu. Như vậy, sau hai tiết học, chắc chắn cậu sẽ đi: “Lát học xong tiết Ngữ văn là cậu đi tập rồi à?”
Tạ Ứng “ừ” một tiếng.
Ninh Miên cảm thấy thái độ của Tạ Ứng có gì đó không đúng, không biết có phải vì sắp lên sân khấu nên căng thẳng không. Nhớ ra buổi sáng Hà Tinh Vũ đã đưa táo cho mình, lúc đó chưa có hộp nên không đẹp, cô chưa trả lại. Giờ đã gói xong rồi, Ninh Miên đưa qua:
“Cái này cho cậu.”
Ánh mắt Tạ Ứng sáng lên: “Lúc nãy còn nói là….”
“Ừ, là của Hà Tinh Vũ. Có thể tôi không gặp được cậu ấy.” Ninh Miên nói: “Cậu giúp tôi đưa lại nhé?”
Tạ Ứng: “………”
Trường Minh Đức không thiếu tiền, mấy buổi liên hoan luôn rất hoành tráng. Trời còn chưa tối hẳn, đèn trong hội trường nhỏ đã sáng rực.
Tiết mục của nhóm Tạ Ứng xếp sau, học xong tiết hai, Hà Tinh Vũ đứng ở cửa lớp gọi Tạ Ứng đi xem sân khấu.
“Bạn nhỏ học giỏi, Vân Sơ, hai cậu thật sự không đi à?” Hà Tinh Vũ đứng ngoài cửa, thấy Tạ Ứng mặt không cảm xúc đi ra, cậu ta lại quay vào gọi với: “Lần cuối của năm ba rồi đấy! Không đi là sau này không còn cơ hội đâu! Giờ chưa bắt đầu, hai cậu suy nghĩ lại đi. Hết chỗ rồi, nhưng nhắn WeChat cho tôi, tôi dẫn vào hậu trường cũng được.”
Ninh Miên thật sự không hứng thú với mấy buổi tiệc tối này, gật đầu.
Vân Sơ ở phía sau chọc chọc cô: “Tiểu Miên, cậu thật sự không muốn đi à?”
“Hả?”
“Buổi tối đó. Nửa năm sau chắc không còn hoạt động kiểu này nữa đâu, mà còn có bọn Hà Tinh Vũ nữa.” Vân Sơ hơi nhát gan, dù sao cũng lên lớp 12, phía quản lý của thầy Diêm La Vương lại quản rất chặt, chắc chắn sẽ không để bọn họ tham gia hoạt động kiểu này, nếu đi có khi còn bị phạt: “Tớ chưa từng thấy họ biểu diễn trên sân khấu.”
“Trường có livestream mà, xem trên điện thoại cũng được.”
Tống Dật vừa hay đang tìm livestream, ghé lại chỉ: “Hay tối tự học tụi mình chiếu lên màn hình đi? Dù sao cũng không có giáo viên, để nhỏ tiếng là được, Diêm La Vương cũng không nghe thấy.”
“So với xem trực tiếp thì vẫn không bằng.”
“Thôi, hãy biết đủ đi, có xem là tốt rồi.”
Ninh Miên cúi đầu, trước giờ cô không hứng thú với mấy buổi tiệc này, nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình của cả lớp.
Đến tiết mục thứ hai, cô đã bắt đầu chán. Cô chỉ nhớ tiết mục của Tạ Ứng ở phía sau, đang tính xem còn bao nhiêu tiết mục nữa, để xem mình có thể làm thêm được bao nhiêu bài.
Ninh Miên mở WeChat, tìm đến Tạ Ứng.
[Ninh Miên: Các cậu đang chuẩn bị rồi à?]
Tạ Ứng không trả lời cô.
[Ninh Miên: Còn khoảng mấy tiết mục nữa?]
Vẫn không có câu trả lời.
[Ninh Miên: Cậu đang bận à?]
Tạ Ứng vẫn không trả lời cô.
Ninh Miên rũ mắt nhìn đoạn chat giữa hai người, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đúng lúc đó, Tống Dật ngồi phía sau bỗng kêu lên: “Ơ, xong rồi, tiết mục của anh Ứng chắc bị hủy rồi. Có em khóa dưới quen tôi nói ban nhạc của họ xảy ra chuyện, hậu trường đang loạn cả lên, vừa gọi xe cấp cứu rồi.”
Ninh Miên ngạc nhiên: “Ý là sao?”
“Ai vậy? Bị gì rồi?” Vân Sơ cũng cuống lên: “Đang yên đang lành sao lại gọi xe cấp cứu?”
Cả lớp lập tức xôn xao vì tin này, mà trong lòng Ninh Miên còn rối hơn. Lúc rời lớp, sắc mặt Tạ Ứng đã không ổn lắm, giờ lại không trả lời tin nhắn của cô.
Ninh Miên bắt đầu không ngồi yên được nữa.
“Tiểu Miên, Tiểu Miên.” Vân Sơ kéo nhẹ tay áo cô, bọn họ không rõ lắm chuyện ở hậu trường, hoàn toàn không biết tình hình thế nào, cô ấy hạ giọng nói: “Tớ muốn ra ngoài xem một chút, sợ họ xảy ra chuyện. Tớ xem xong sẽ về ngay.”
Ninh Miên gật đầu, chủ động nói: “Tớ đi cùng cậu?”
Vân Sơ hơi ngạc nhiên, còn tưởng Ninh Miên sẽ không đi, vốn định nhờ cô ở lại ứng phó với giáo viên hộ mình: “Thật à?”
Ninh Miên: “Ừ.”
Hai người tranh thủ lúc hỗn loạn mà lén ra ngoài. Ngoại trừ khối 12, khắp trường đều tràn ngập không khí náo nhiệt.
Phải nói rằng, trường Minh Đức không chỉ chú trọng học tập, mà còn rất coi trọng hoạt động ngoại khóa.
Vân Sơ quen biết nhiều người hơn, chưa đến hai phút đã hỏi được tin: “Tiểu Miên, đi thôi, họ ở phòng nghỉ.”
Đầu óc Ninh Miên gần như trống rỗng, chỉ “ừ” một tiếng rồi theo cô ấy đi vào.
Phòng nghỉ của ban nhạc Tạ Ứng dùng chung với một tiết mục khác. Bên bàn trang điểm đang bận rộn, quanh ghế sofa cũng có một nhóm người, Ninh Miên chỉ cần liếc một cái đã thấy Tạ Ứng đứng ở bên cạnh. Sắc mặt cô cuối cùng cũng dịu lại đôi chút, cô cùng Vân Sơ đẩy cửa bước vào.
Tạ Ứng quay đầu lại, thấy Ninh Miên thì ngẩn ra: “Sao các cậu lại tới đây?”
Ninh Miên nghẹn lại, không muốn nói là vì lo cho cậu. May mà Vân Sơ tiếp lời: “Có người nói bên này xảy ra chuyện, tụi tôi lo nên qua xem.”
Tạ Ứng “ừ” một tiếng.
NB vốn có bệnh đau dạ dày từ trước, chỉ là lần này phát tác hơi gấp, ngay trước khi lên sân khấu bắt đầu đau, uống thuốc giảm đau cũng không có tác dụng. Lúc này, Hùng Khởi đang ngồi xổm bên sofa, xoa nóng tay rồi giúp cậu ta xoa bụng, hai người còn nhỏ giọng nói gì đó.
“Haiz, đúng là lỗi của tôi, trưa nay không nên mua coca.” Hà Tinh Vũ có chút hối hận, nghĩ lại thì trưa nay NB chỉ uống đồ cậu ta mua, có chút lạnh, lúc này mới đau bụng: “Không lên sân khấu thì thôi, lát xe cấp cứu tới thì đi khám quan trọng hơn.”
Tạ Ứng gật đầu: “Ừ.”
Vẻ mặt mọi người đều không tốt, đặc biệt là Hùng Khởi, chỉ còn sáu tiết mục nữa là đến lượt họ. Lúc này, người phụ trách dẫn chương trình đẩy cửa vào, hỏi họ có xác nhận lên sân khấu hay không.
Đầu NB còn đang đổ mồ hôi: “Đừng lo cho tôi, các cậu cứ lên đi.”
Tạ Ứng nhíu mày.
Hà Tinh Vũ lập tức phản đối: “Cậu nói cái gì vậy? Sao có thể mặc kệ cậu được? Dù tôi muốn lên sân khấu thật, nhưng cậu không phải anh em của tôi à? Với lại thiếu người chơi keyboard thì còn biểu diễn kiểu gì?”
Mắt Hùng Khởi đã đỏ lên, không phải NB chưa từng đau, nhưng chưa lần nào kéo dài như vậy. Tay xoa bụng của Hùng Khởi run nhẹ, NB nắm lấy cổ tay cậu ta, nhẹ nhàng vỗ một cái.
Giọng bất đắc dĩ nói: “Thật sự không sao, bình thường cũng vậy thôi mà, tôi đâu có chết được.”
Hùng Khởi vội “phì phì phì” ba cái, giọng mềm mại: “…Đừng nói linh tinh.”
NB “ừ” một tiếng.
Bạn học dẫn chương trình lại thúc giục thêm hai lần, hỏi họ rốt cuộc có biểu diễn hay không.
Đây là lần cuối cùng trong suốt thời cấp ba, nửa năm sau, dù có muốn cũng không còn cơ hội. Tạ Ứng đứng một bên, quay người định trả lời.
Ninh Miên đã mở miệng: “Lên sân khấu.”
Hà Tinh Vũ: “Hả?”
Tạ Ứng quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Ninh Miên.
Những bản nhạc của ban nhạc, cô đã nghe qua hết lần này đến lần khác. Nghe đến mức thuộc gần như toàn bộ. Hơn nữa, bản thân cô vốn biết chơi piano, chỉ là lâu rồi không đụng vào nên có hơi ngượng tay. Nếu có thêm chút thời gian luyện lại, dù không thể chơi thật xuất sắc, ít nhất cũng đủ để chống đỡ.
Cô không muốn họ phải để lại tiếc nuối.
Ninh Miên gật đầu, ánh mắt kiên định, lặp lại một lần nữa: “Tôi nói, tôi sẽ làm keyboard. Chúng ta vẫn có thể lên sân khấu.”