Tạ Ứng ngồi trước bàn học. Cả ngày hôm nay trạng thái của Ninh Miên đều không ổn, hết hỏi cái này lại hỏi cái kia, giờ còn vòng vo đi hỏi Hùng Khởi, mà lại là hỏi về gu con gái cậu thích.
Trong tài khoản phụ, chỉ có duy nhất một mình Ninh Miên.
Mỗi lần điện thoại rung lên, đều là cô tìm cậu.
Điện thoại lại rung thêm một cái.
[Ninh Miên: ?]
Ninh Miên thật sự rất căng thẳng. Cô gần như phải kìm lại, hoàn toàn không biết Hùng Khởi sẽ trả lời thế nào.
Mỗi giây chờ đợi, cô đều thấm thía vì sao người ta lại ví như kiến bò trên chảo nóng.
[Tiểu Q: Xin lỗi, tôi có chút vui vẻ.]
[Ninh Miên: Hả?]
Ninh Miên suýt nữa muốn nói “tôi đang giúp Tạ Ứng thoát ế, cậu vui cái gì”, nhưng cô biết mình không thể nói vậy.
[Ninh Miên: Cậu cũng không rõ à?]
[Tiểu Q: Không phải.]
[Tiểu Q: Vậy tôi nói sơ qua nhé?]
[Ninh Miên: Ừ.]
[Tiểu Q: Tạ Ứng, 17 tuổi, cao 1m84, nam, lớp 12, học tại trường THPT số 1 Minh Đức, là người sáng tác kiêm guitarist của MIRACLE.]
[Tiểu Q: Thích nghe nhạc, rock, ballad.]
[Tiểu Q: Thích kẹo dẻo vị cam quýt, vì có ý nghĩa đặc biệt với cậu ấy.]
[Tiểu Q: Con vật yêu thích là vịt vàng nhỏ, vì thấy đáng yêu.]
[Tiểu Q: Màu sắc yêu thích là màu đen, giống avatar.]
[Tiểu Q: Thích……]
Ninh Miên vốn tưởng Hùng Khởi sẽ nói vài câu rồi đi thẳng vào trọng điểm, ai ngờ giờ vẫn đang giới thiệu nhân vật. Quan hệ thân thiết thì thân thật đấy, nhưng mức độ này cũng hơi quá rồi, cảm giác như hai người là một vậy. Cô còn thấy nếu hỏi tiếp, có khi Hùng Khởi kể luôn cả tiền sử bệnh gia đình của Tạ Ứng.
Ninh Miên không nhịn được nữa.
[Ninh Miên: …Quan trọng nhất là, cậu ấy có gu con gái mình thích không?]
[Tiểu Q: Ừ, có.]
[Ninh Miên: Nói đi.]
[Ninh Miên: Càng cụ thể càng tốt.]
[Tiểu Q: Cụ thể thì không có.]
Ninh Miên liếc qua câu trả lời, trong lòng bực bội không chịu nổi. Không cụ thể thì chỉ có thể hỏi đại khái.
[Ninh Miên: Vậy đại khái thì thích kiểu nào?]
[Tiểu Q: Kiểu như cậu.]
Ninh Miên suýt sặc.
Cái gì vậy trời.
Cô vốn tưởng sẽ moi được chút tin nội bộ từ Hùng Khởi, ai ngờ nhận về đúng một câu vô nghĩa. Ninh Miên thấy mình sắp nghẹt thở rồi.
Không có gu cụ thể mới là khó xử nhất.
Trong lòng cô rối tung, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh: [Tiểu Khởi, tôi đang hỏi nghiêm túc đấy.]
Tạ Ứng muốn nói mình cũng trả lời rất nghiêm túc.
Vốn dĩ cậu còn muốn tiếp tục nhắn với Ninh Miên, nhưng tin nhắn mới gõ được một nửa thì lại nhận được điện thoại của Tống Dật.
Tạ Ứng lặng lẽ nằm vùng trong nhóm chat bí mật của lớp số 1 suốt một tuần, nhờ một bạn từ lớp 3 chuyển lên. Cậu ta bị ba mẹ giữ điện thoại suốt tuần, giờ về nhà làm xong bài mới được dùng lại. Nhóm vốn đã có sẵn lời mời, nên việc đột nhiên có thêm một yêu cầu vào nhóm cũng không quá lạ, chỉ là cả nhóm bỗng rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Tạ Ứng nhanh chóng thoát khỏi tài khoản phụ, chuyển lại sang tài khoản chính, kéo lên đầu đoạn chat, bắt đầu đọc tin nhắn.
[Học sinh A: ??? “Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại” là ai vậy??? Sao nhóm tự nhiên có thêm người???]
[Học sinh B: Vậy là nhóm mình bị lộ rồi à?]
[Học sinh C: Ai làm lộ nhóm vậy? Lỡ để Tiểu Miên với anh Ứng biết thì sao?]
[Học sinh D: Không ai ngu đến mức đó đâu nhỉ? Âm thầm ship không phải tốt hơn à????]
[Học sinh A: Tên, tuổi, lớp, nói đi! Nói đi! Nói đi! Nói đi! Nói đi! @Tôi ngày nào cũng muốn chơi điện thoại]
[Học sinh B: Cái tên này sao không nói gì vậy? @Ngày nào nào cũng muốn chơi điện thoại]
[Học sinh C: Còn online không? @Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại]
Trong nhóm ồn ào loạn cả lên, Tạ Ứng lướt từng tin nhắn xuống dưới.
[Học sinh D: ……… Khỏi cần tag nữa, tôi phát hiện ra là tôi add cậu ấy vào, học sinh lớp 3, cả tuần không đụng điện thoại, giờ mới thêm vào được.]
[Học sinh D: Tôi còn thắc mắc sao cứ nhắn mà cậu ấy không hiểu tôi nói gì, còn thấy mệt nữa, hóa ra là chưa kết bạn luôn.]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: Chào mọi người, tôi đến muộn rồi!]
[Học sinh E: ?????]
[Học sinh F: ??????]
[Học sinh B: Gì cơ? Thế người dư ra trước đó là… “tôi chết đây.JPG”]
[Học sinh A: Xin lỗi làm phiền, tôi qua nhóm chính đối chiếu lại rồi, người dư là anh Ứng, avatar đen, XY, mọi người tự lo giữ mạng nhé, tôi rút trước.]
[Học sinh C: ……… Tôi ngu thật, tôi còn bảo người ta nói nhiều lên, nghĩ lại thấy quê thay chính mình “ngón tay cái.JPG”“ngón tay cái.JPG”“ngón tay cái.JPG” tôi out đây, đừng gọi.]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: ???]
[Học sinh E: Tôi còn chào mừng bạn mới, rủ người ta cùng đẩy thuyền nữa, tôi ngu thật. Tạm biệt, đã out.]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: ????]
[Học sinh F: Hu hu tôi cũng chào rồi, out đây, hẹn gặp ở nhóm khác.]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: ?????]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: Tôi mới vào nhóm mà?]
[Học sinh A: Tôi ngu thật, khuyên một câu, muốn sống thì rời nhóm đi, hiểu chưa? @Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại]
[Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại: ???]
Nhóm nhỏ 34 người, chỉ vì thêm một người mà trong chớp mắt đã biến thành nhóm chat riêng ba người.
Tạ Ứng im lặng một lát: [Mọi người rời hết rồi à?]
[Em ngoan số 1: Ừ.]
[Em ngoan số 1: ……… Anh Ứng, vậy tôi cũng rời nhé?]
[Em ngoan số 1: Có nhóm mới rồi, để tôi add cậu vào. @Ngày nào tôi cũng muốn chơi điện thoại]
[Em ngoan số 1: Nhưng không kéo anh Ứng đâu, tôi out đây, bye bye.]
[XY: ………]
………
Sáng hôm sau, lời mời kết bạn vẫn chưa được chấp nhận, Ninh Miên thậm chí còn nghi ngờ đối phương căn bản không muốn quen Tạ Ứng.
Ảnh đại diện của người kia là một trái đào hồng, dòng trạng thái cũng dễ thương, Ninh Miên đoán sơ qua, chắc tính cách cũng giống Vân Sơ, có khi còn mềm mại hơn một chút.
Là do lúc gửi lời mời giọng điệu hơi cứng?
Hay vì đây là tài khoản phụ mới lập?
Ninh Miên nghĩ một lúc, sửa lại lời ghi chú kết bạn rồi gửi lại lần nữa. Sau đó cô đặt điện thoại sang một bên, định đi rửa mặt, rồi đặt đồ ăn ngoài. Lát nữa vừa ăn vừa chờ, nếu người kia vẫn chưa đồng ý, cô sẽ coi như không có duyên, chủ động từ bỏ chuyện tìm bạn gái cho Tạ Ứng.
Quán gần nhà cô đã ăn gần hết rồi, vừa hay có một quán mới mở, Ninh Miên tiện tay thử luôn, gọi một phần cơm bò trứng lòng đào. Xuống dưới nhà khoảng hơn mười một rưỡi, chưa đợi được hai phút thì gặp Hà Tinh Vũ.
Nhóm nhạc cũng đặt đồ ăn, chắc đều thấy quán mới này nên gọi cùng một chỗ, còn trùng cả người giao hàng.
“Bạn nhỏ học giỏi? Dậy sớm vậy à?” Hà Tinh Vũ liếc về phía gara phía sau: “Sao không nói trước, báo anh Ứng một tiếng là tụi mình đặt chung rồi, còn tiết kiệm phí giao hàng nữa.”
Đúng lúc người giao hàng tới, Ninh Miên định nhận lấy, “Ừm” một tiếng, lười giải thích: “Lần sau sẽ nói trước với các cậu.”
“Được đó.” Hà Tinh Vũ khá vui, trực tiếp cầm luôn túi đồ ăn, không để Ninh Miên đụng vào: “Để tôi xách cho, nặng lắm. Tôi thấy cơm cà ri gà rán ngon phết, Tiểu Khởi cứ bảo bít tết ngon hơn, cậu gọi gì vậy?”
Chưa kịp cho Ninh Miên nói, Hà Tinh Vũ đã giơ túi lên xem hóa đơn: “Cậu giống anh Ứng này, cậu thích trứng lòng đào à? Vừa hay tụi tôi tập xong rồi, ăn chung đi.”
Ninh Miên còn chưa kịp mở miệng đã bị kéo thẳng vào gara cũ.
Tạ Ứng đang ở trên cùng mấy đám NB chỉnh lại bản nhạc, quay đầu nhìn thấy Ninh Miên bước vào, liền đưa bản nhạc cho Hùng Khởi, sắc mặt cũng dịu đi.
Hà Tinh Vũ có chút vui vẻ: “Tôi đã bảo chiêu này có tác dụng mà, bạn nhỏ học giỏi vừa tới là anh Ứng cười liền.”
Hà Tinh Vũ rủ Ninh Miên ăn chung không chỉ vì tiện, mà còn có ý khác.
Sáng gặp nhau, sắc mặt Tạ Ứng đã không ổn lắm. Cả đám hỏi mãi cũng không hỏi ra được gì, cần cau mày thì vẫn cau, không muốn nói thì vẫn im. Hùng Khởi lén nghĩ ngợi, bình thường cậu ít khi thấy Tạ Ứng đi cùng Ninh Miên, nhưng dựa vào tình hình trước đó, phản xạ đầu tiên vẫn đoán là có liên quan đến Ninh Miên.
Trong lòng Hà Tinh Vũ cũng lăn tăn. Dù sao chuyện hai người thi giải đề cậu ta cũng biết, nếu không phải tình cờ gặp Ninh Miên xuống lấy đồ ăn, cậu ta cũng không có cơ hội thử nghiệm này.
Hùng Khởi cười mềm như bông: “Ừ, anh Ứng cứ không vui suốt ấy.”
Ninh Miên hơi ngạc nhiên: “Cậu ấy không vui chuyện gì?”
Cô nhớ hôm qua lúc về, biểu cảm của Tạ Ứng vẫn khá ổn. Đặc biệt là lúc nói chuyện về việc yêu đương với cô, hoàn toàn không có dấu hiệu gì là tâm trạng kém.
“Bọn tôi cũng không biết.” Hà Tinh Vũ thấy nguy cơ đã qua, liền mạnh dạn đoán: “Trước đó tôi thấy trên diễn đàn nói cậu làm bài thua anh Ứng, có phải vì chuyện này mà cãi nhau không? Tôi đã nói rồi mà, thi thì thi, nhưng với con gái thì phải nhường chút chứ, phải dịu dàng, phải ga lăng, mà có chịu nghe đâu.”
Chưa kịp để sắc mặt Ninh Miên thay đổi, Tạ Ứng đã gõ nhẹ vào đầu Hà Tinh Vũ.
“Không phải vì chuyện đó.”
Ninh Miên quay đầu lại.
Giọng Tạ Ứng không có cảm xúc gì, chỉ đơn giản nói sự thật: “Bọn tôi không ai nhường ai cả. Con gái không cần phải được nhường.”
Đồ ăn trên bàn đã bày xong, Hà Tinh Vũ vẫn còn ngơ ngác, còn Ninh Miên cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
Ăn được nửa bữa, Ninh Miên vẫn cảm nhận được tâm trạng của Tạ Ứng không tốt lắm.
Bình thường mấy người Hà Tinh Vũ hay đùa giỡn, bữa ăn lúc nào cũng rôm rả, nhưng hôm nay lại khác, Tạ Ứng rất ít khi đáp lời.
Đợi Hùng Khởi và mấy người kia dọn dẹp xong, Ninh Miên mới ra hiệu với Tạ Ứng: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu, ra ngoài chút được không?”
Tạ Ứng đi theo cô ra ngoài: “Sao vậy?”
“Cậu đang không vui à?” Ninh Miên nghiêng đầu hỏi: “Lúc ăn cơm thấy cậu không được vui lắm.”
Tạ Ứng không nhìn cô: “Cũng hơi.”
Ninh Miên muốn hỏi lý do, lại không chắc: “Có phải vì tôi không?”
Tạ Ứng lắc đầu, phủ nhận: “Không phải.”
Hôm qua sau khi xem tin nhắn trong nhóm, Tạ Ứng biết mình là trung tâm của cuộc bàn tán, Mạnh Tường cũng vậy. Nhưng Mạnh Tường vốn ở trong nhóm đó từ trước.
Tạ Ứng còn tưởng mình ở trong nhóm cũng vậy thôi, chẳng có gì khác.
Không ngờ phản ứng của mọi người lại như thế.
Vậy là cậu đang bị cô lập sao?
“Vì tôi thì cũng không sao, cậu nói với tôi đi.” Ninh Miên vẫn lo Hùng Khởi đã kể chuyện cô đi hỏi thăm sở thích của Tạ Ứng, khiến cậu thấy cô xen vào chuyện riêng: “Nếu cậu…”
“Thật sự không phải, chỉ là chuyện trong lớp thôi.” Tạ Ứng không muốn nói quá chi tiết. Cậu không phải kiểu người lạnh lùng vô cảm, hoàn toàn không để tâm: “Chỉ là có chút xích mích nhỏ với họ, chuyện nhỏ thôi. Cái này mà cậu cũng nhìn ra được…”
Ninh Miên khẽ thở ra.
Ăn trưa xong, Tạ Ứng và nhóm Hà Tinh Vũ vẫn phải tiếp tục tập luyện. Ninh Miên thì không có việc gì, nhưng bài tập vẫn chưa làm xong. Cô chào một tiếng với mọi người rồi lên nhà.
Trong lúc ăn cơm, “Quả đào nhỏ” hôm qua đã chấp nhận lời mời kết bạn của cô, còn gửi tin nhắn.
[Một quả đào: Xin chào.]
[Một quả đào: Người giao thư tình bí ẩn.]
[NN: Ừ.]
[NN: Cậu muốn gửi cho Tạ Ứng, đúng không?]
Ninh Miên có chút căng thẳng, đây là lần đầu tiên cô làm chuyện này.
[Một quả đào: Ừ, đúng.]
[NN: Thư tình viết xong chưa?]
[Một quả đào: Rồi.]
[NN: Màu hồng à?]
[Một quả đào: Ừ.]
Ninh Miên nhìn đoạn chat của hai người, cảm thấy người này kiệm lời đến đáng sợ, hoàn toàn không giống cách nói chuyện trên diễn đàn.
Cô dừng lại một chút, rồi nhớ đến những sở thích của Tạ Ứng mà Hùng Khởi vừa kể, biết đâu đối phương dùng được.
[NN: Cậu đừng vội, tốt nhất phong bì của cậu nên đổi sang màu đen.]
[NN: Giấy viết thư cũng vậy.]
[NN: Nếu được thì vẽ thêm vài nốt nhạc, bên cạnh vẽ thêm một con vịt.]
[NN: Tiện tay bỏ vào vài viên kẹo dẻo, vị cam quýt là được.]
[Một quả đào: ?]
[NN: Làm theo tôi đi, xét theo góc độ toán học thì cách này tăng xác suất tỏ tình thành công.]
[Một quả đào: Chắc không?]
[NN: Ừ.]
[Một quả đào: Giao ở đâu?]
[NN: Quán trà sữa trước cổng trường, cậu đưa thư cho chủ quán là được.]
[Một quả đào: Không gặp mặt à?]
Ninh Miên vẫn chưa muốn lộ thân phận: [Ừ, sợ bị bắt.]
[Một quả đào: ?]
Chính Ninh Miên cũng thấy cái cớ này vô lý, đã sợ bị bắt mà còn đi đưa thư tình, rõ ràng còn nguy hiểm hơn.
[Một quả đào: OK, biết rồi.]
Ninh Miên nhíu mày, đột nhiên bắt đầu nghi ngờ không biết mình vừa kết bạn với kiểu người gì. Cô bấm vào avatar đối phương xem lại mấy lần, xác nhận không nhầm cửa sổ chat, ảnh đại diện đúng là quả đào, nhưng cái giọng điệu này thì…
Không lẽ là giáo vụ?
[Một quả đào: Bị bắt thì khai tôi.]
[Một quả đào: Khối mười, lớp 3, Lý Đào.]
Ninh Miên đứng hình luôn.
…Má ơi, thế này chắc không phải con trai chứ?