Chiều thứ hai, Ninh Miên nhận được bức thư tình mà đối phương gửi tới. Việc chuyển thư thì không khó, cô ra vào lớp 1 như cơm bữa, chẳng ai nghi ngờ gì. Chỉ có điều, nét chữ này, cô càng nhìn càng thấy khả năng đối phương là con trai cao hơn.
Nhưng đã nhận lời rồi, cô cũng không thể không đưa.
Trước giờ học, trong ngăn bàn của Tạ Ứng bỗng nhiên xuất hiện thêm một phong thư màu đen. Người ngồi bên cạnh là Tống Dật nhìn thấy trước: “Anh Ứng, cái này là gì vậy?”
Tạ Ứng cũng thấy khó hiểu, rút phong bì ra. Chữ trên đó được viết bằng bút mực bạc, không tiết lộ gì nhiều, nhìn qua là biết nét chữ của con trai: “Không biết.”
Tống Dật căng thẳng hẳn lên: “Không phải là thư thách đấu đấy chứ? Hẹn đánh nhau?”
Suy đoán này cũng hợp lý, dù sao thư tình thường dùng phong bì màu hồng, cậu ta thật sự chưa từng thấy ai dùng phong bì đen để viết thư tình cả.
Tạ Ứng cũng có cùng nghi ngờ. Chưa kịp nói gì, cậu đã mở phong bì ra.
Bên trong, giấy viết thư cũng là màu đen. Nội dung không nhiều, rất thẳng thắn, đại khái bày tỏ thiện cảm với Tạ Ứng, tiện thể hẹn thời gian gặp nhau, mong cậu sau giờ tan học đến dưới rổ bóng ở một góc nhà thi đấu tìm người gửi. Những chỗ trống được vẽ thêm các nốt nhạc cho đỡ trống, còn chỗ nào chưa lấp thì vẽ một con vịt to đùng.
Tống Dật ghé đầu qua xem, mí mắt giật liên hồi: “Không đúng lắm thì phải? Cái này… không phải thư thách đấu chứ? Đây là… thư tình à?”
Ninh Miên ngồi gần đó, nghe rõ mồn một. Ánh mắt cô không nhịn được liếc về phía lối đi. Lá thư này là do chính cô bỏ vào. Dù đã biết trước sẽ gây chút xôn xao, cô vẫn không khỏi tò mò.
Tạ Ứng gấp lại lá thư, nhét vào phong bì rồi kẹp vào sách, không muốn nói nhiều: “Ừ.”
Cậu vừa xác nhận xong, chẳng bao lâu sau cả lớp 1 đều biết chuyện.
Dù nhóm chat bí mật cũ đã giải tán, nhóm mới lập lên rất nhanh. Lần này nhờ ‘cao nhân chỉ điểm’, mọi người tiện thể đá luôn cả Mạnh Tường, một trong những nhân vật trung tâm ra khỏi nhóm.
[Học sinh A: Anh Ứng nhận được thư tình à?]
[Học sinh B: Anh Ứng nhận được thư tình rồi.]
[Học sinh C: Thư tình của ai vậy?]
[Học sinh D: @Em ngoan số 1 @Em ngoan số 1 @Em ngoan số 1]
[Em ngoan số 1: Tag tôi cũng vô dụng, tôi còn chưa kịp nhìn rõ, chỉ thấy có đoạn hẹn gặp gì đó thôi?]
[Học sinh E: Dùng màu đen, không lẽ thư này do con trai gửi? Con gái tỏ tình chẳng phải toàn dùng màu hồng à?]
[Học sinh D: ? Người bình thường ai lại dùng màu đen chứ.]
[Học sinh A: Tỉnh táo lại đi, chỉ có đứa ngốc mới đi khuyên người ta dùng màu đen để tỏ tình.]
[Học sinh F: Đúng đó, đúng đó.]
Ninh Miên ôm cốc nước, đầu ngón tay khẽ run.
Vì muốn bảo vệ người viết thư, ngoài phong bì ra cô chưa từng mở xem nội dung. Giờ bên phía Tạ Ứng cũng không có thêm động tĩnh gì, cô thật sự rất muốn biết trong thư viết gì.
“Tiểu Miên, đi lấy nước không?” Vân Sơ cầm cốc nước, hỏi cô: “Đi cùng không?”
Ninh Miên giật mình, lúc này mới phát hiện mình đã đứng lên mà vẫn không nhúc nhích, “ừ” một tiếng.
“Cậu có biết không, Tạ Ứng lại nhận được thư tình rồi!” Vân Sơ khoác tay cô: “Nghe nói đối phương còn hẹn gặp sau giờ học nữa! Còn có người bảo là con trai cơ!”
Ninh Miên “à” một tiếng, khô khan đáp: “Thế à? Sao biết được vậy?”
“Con gái nào lại dùng phong bì đen chứ, ngốc à?”
Ninh Miên lập tức phản bác: “Biết đâu Tạ Ứng thích màu đen, người ta chiều theo sở thích thì sao?”
“Chiều cái gì, màu đen nhìn như tuyên chiến ấy, cậu kích động gì vậy?”
Ninh Miên im lặng hai giây: “Có à? Tớ đâu có.”
Dù không thể nói ra là do mình gợi ý, nhưng thật lòng cô không thấy tỏ tình nhất định phải dùng màu gì. Màu đen còn khá cá tính, biết đâu lại khiến người ta nhớ lâu.
“Ê Tiểu Miên, cậu nghĩ người đó là nam hay nữ? Nếu là con trai thì trường mình lại có…” Vân Sơ chưa từng thấy: “Tớ cũng tò mò ghê, hay chiều nay tan học mình đi theo Tạ Ứng xem thử?”
“Thôi đi.” Ninh Miên sợ gây rắc rối: “….Tớ thấy không ổn. Nếu là cậu bị tỏ tình mà có cả đám đứng xem, cậu có thấy ngại không?”
Vân Sơ: “Nghe cũng hơi ngại thật, thôi bỏ đi.”
Ninh Miên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tan học, Ninh Miên ngồi xe về khu Thanh Thủy Uyển. Cửa gara cũ đã mở, cô do dự một lúc rồi đứng ngoài cửa, vô tình chạm vào cánh cửa sắt. Bên trong chỉ có Hùng Khởi và NB, bọn họ vẫn chưa bắt đầu tập.
NB còn không hề ngẩng đầu: “Ai đấy?”
“Tiểu Miên à?” Hùng Khởi chậm rãi đặt dùi trống xuống: “Sao cậu lại tới? Có việc gì không?”
Ninh Miên l**m môi, bước ra từ phía sau cánh cửa, có chút ngượng ngùng: “Tôi đi ngang thấy bên này còn sáng đèn nên vào xem thử.”
NB nhíu mày.
Ninh Miên gãi đầu: “Sao lại chỉ có… cậu với NB thôi, Tạ Ứng đâu?”
Sau giờ tan học, Hà Tinh Vũ nhắn cho NB bảo cậu ta về trước. Hai người họ phải đến nhà thi đấu của trường gặp ai đó. Hà Tinh Vũ còn nói úp mở là có người tỏ tình với Tạ Ứng, cậu ta muốn đi xem thử đối phương là ai. NB trả lời ngắn gọn: “Có người tìm.”
“Ừ, hình như có người tìm anh Ứng.” Hùng Khởi giải thích thêm: “NB bảo Tinh Vũ với anh Ứng đi cùng rồi, sợ tôi ở đây một mình nên NB quay lại. Sao thế, cậu tìm anh Ứng à…”
Chưa để Hùng Khởi hỏi hết, Ninh Miên đã theo phản xạ phủ nhận: “Không, tôi hỏi vậy thôi.”
Ba người đang nói chuyện, từ xa xa Ninh Miên đã nghe thấy tiếng cười của Hà Tinh Vũ. Từ ngoài cửa tới tận trong, tiếng cười không hề ngắt quãng, còn càng lúc càng lớn.
Ninh Miên quay đầu lại.
“Ha ha ha ha ha, nói thật nhé, tôi đã đoán từ sớm là con trai rồi! Phong bì màu đen! Lại còn viết ngắn gọn thế kia! Không phải con trai thì còn là gì? Anh Ứng đỉnh thật! Sát thủ thiếu nam? Người trong mộng của chín trăm triệu thiếu nam thiếu nữ? Đến cả đàn em khối mười cũng không thoát nổi sức hút của anh Ứng?”
Hà Tinh Vũ vừa cười vừa đẩy Tạ Ứng vào trong.
Hùng Khởi ngơ ngác: “Đàn em khối mười gì cơ?”
Hà Tinh Vũ cười đến không đứng thẳng nổi: “NB chưa nói rõ à? Hôm nay anh Ứng nhận được thư tình, tôi đi theo đến nhà thi đấu xem rốt cuộc là ai gan vậy, kết quả đúng như tôi đoán… ha ha ha ha, là trai! Là con trai thật! Mọi người nhìn mặt anh Ứng đi, ha ha ha ha—”
“……… ”
“Chết cười, lần đầu tiên trong đời tôi thấy con trai thích con trai, ha ha ha ha, đúng là nhờ anh Ứng.”
Hùng Khởi ban đầu còn cười, nhưng nghe đến câu này thì nụ cười tắt hẳn.
Ninh Miên quay đầu lại, theo bản năng cảm thấy bầu không khí lúc này không ổn, ngoài Hà Tinh Vũ ra, không ai cười cả.
Hùng Khởi không nói gì, bước đi gấp gáp, suýt nữa còn làm đổ cả bộ trống mà cũng không buồn đỡ. Cậu ta lảo đảo lao thẳng ra khỏi gara. NB lập tức đuổi theo, không quay đầu lại. Chỉ trong chốc lát, trong gara chỉ còn lại Ninh Miên và Tạ Ứng.
“Tiểu Khởi sao thế?” Vì Hùng Khởi bỏ đi, Hà Tinh Vũ mới dần ngừng cười: “Tự nhiên chạy đi vậy, gấp thế, đi vệ sinh à?”
Tạ Ứng rũ mắt, không nói gì. Vốn dĩ cậu không muốn để người khác biết.
Tính Hùng Khởi hiền lành, mềm mỏng, bình thường chơi với con gái nhiều hơn. Cũng vì vậy mà không ít con trai cảm thấy cậu ta ẻo lả, thường chỉ buông vài câu châm chọc rồi thôi. Cho đến một lần, mấy bạn nữ bàn xem thích bạn nam nào trong lớp, Hùng Khởi cũng nói ra một bạn nam.
Cậu ta quen chơi với con gái, nghĩ chuyện này rất bình thường, cũng không cảm thấy con trai thích con trai là vấn đề gì. Nhưng với người khác thì không như vậy. Các bạn nữ cười nhạo Hùng Khởi, nói cậu ta thật ghê tởm.
Câu nói đó không biết bằng cách nào truyền đến tai các bạn nam khác. Họ bắt đầu coi thường Hùng Khởi, nhất là người mà Hùng Khởi thích. Không chỉ lời nói, mấy bạn nam trong lớp còn chặn đường bắt nạt Hùng Khởi.
Tính cách Hùng Khởi mềm mại, giống như quả hồng mềm, mặc người ta ức h**p, không dám lên tiếng cho mình.
Đến sau này, ngay cả nói một câu cũng phải suy nghĩ rất lâu.
Không phải ai cũng không có định kiến. May mà ba mẹ Hùng Khởi luôn an ủi, quan tâm cậu ta, nói rằng không sao cả, ba mẹ vẫn yêu cậu, cùng Hùng Khởi vượt qua khoảng thời gian u tối. Nhưng dù vậy cũng không thể thay đổi việc Hùng Khởi bị bắt nạt. Ngược lại, vì có ba mẹ đứng về phía mình, sự chế giễu từ bạn bè càng ngày càng quá đáng, cho rằng cậu ta vô dụng.
Sau đó, Tạ Ứng nghe nói Hùng Khởi đánh trống rất giỏi, liền tìm đến trường cấp hai của Hùng Khởi, giúp cậu ta đuổi đám bạn bắt nạt. Rồi sau đó cùng lên cấp ba, Hùng Khởi chuyển từ khu phía nam thành phố sang học ở trường số Ba phía bắc, gần như không ai biết chuyện cũ. Tạ Ứng còn mua cho Hùng Khởi một hình xăm giả kín tay trên mạng, từ đó không còn ai dám bắt nạt cậu nữa.
Biết Hùng Khởi không muốn nói những chuyện này, Tạ Ứng chưa từng kể với ai, ngay cả Hà Tinh Vũ cũng không biết.
“Tiểu Khởi thích con trai.” Giọng Tạ Ứng hơi trầm xuống: “Cậu ấy không muốn nhắc đến, chỉ nói với tôi một lần, bảo tôi đừng nói với các cậu.”
Hùng Khởi không muốn bị họ coi là khác biệt.
“Mẹ nó, tôi… tôi cứ tưởng Tiểu Khởi là trai thẳng.” Lúc này Hà Tinh Vũ mới nhận ra, chẳng trách dọc đường Tạ Ứng cứ bảo cậu ta đừng nói nữa. Cậu ta còn tưởng Tạ Ứng ngại, vì bị con trai tỏ tình nên xấu hổ: “Cậu ấy giấu kỹ thật.”
Hà Tinh Vũ thật sự không biết chuyện này. Họ đùa kiểu đó cũng không phải ngày một ngày hai, trong lớp cũng chẳng ai thấy có gì không ổn, chỉ là trước giờ chưa từng nói trước mặt Hùng Khởi. Đây là lần đầu tiên.
Hà Tinh Vũ hối hận muốn chết: “Tôi… tôi cũng không cố ý, thời này rồi chứ có phải ngày xưa đâu, tôi đâu có… tôi thật sự không biết cậu ấy thích con trai. Nếu mà biết…”
Tạ Ứng không nói gì.
Ninh Miên chợt nhớ lại lần trước ở phòng y tế, Tạ Ứng nhất quyết không chịu nói vì sao Hùng Khởi bị bắt nạt.
“Là vì chuyện này mà họ luôn bắt nạt Tiểu Khởi sao?”
Tạ Ứng gật đầu: “Ừ.”
Ninh Miên không biết phải nhận xét thế nào: “Sao lại có thể tệ đến mức đó chứ.”
Không biết qua bao lâu, Hùng Khởi và NB mới quay lại. Nhìn là biết Hùng Khởi vừa khóc ngoài kia, mắt đỏ hoe, lặng lẽ nép sau lưng NB.
Hà Tinh Vũ lập tức đứng dậy, nuốt khan, xin lỗi: “Tiểu Khởi, tôi không cố ý đâu, xin lỗi.”
Hùng Khởi lắc đầu, giọng nghèn nghẹn: “Không… không sao.”
“Trước đó bọn tôi cũng không biết mà.” Hà Tinh Vũ hoàn toàn không ngờ người duy nhất không biết chuyện lại là mình: “Nếu cậu nói sớm thì tôi đã không như vậy rồi, xin lỗi nhé.”
NB lười đáp lại, kéo ghế cho Hùng Khởi ngồi.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, tâm trạng như vậy cũng chẳng thể tiếp tục tập luyện. Hùng Khởi ngồi xuống, Hà Tinh Vũ vẫn ở bên cạnh liên tục xin lỗi. Mấy người đặt chút đồ nướng, Ninh Miên hiếm khi không về luôn mà ở lại.
Đồ nướng không cần họ đi lấy, một mình Hà Tinh Vũ đã đi rồi. Lúc quay lại còn mang theo một đống bia lon.
Hà Tinh Vũ thử dò hỏi: “Bình thường bọn mình cũng chưa có dịp nói chuyện đàng hoàng. Hay nhân hôm nay, vừa uống vừa nói chuyện chút?”
NB không vui: “Còn nói gì nữa?”
NB cau mày, giọng lạnh đi: “Cậu biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói không?”
“Đừng mắng cậu ấy nữa.” Câu “không biết thì im đi” còn chưa nói ra, Hùng Khởi kéo nhẹ tay áo NB, biểu cảm NB mới dịu lại: “…Là lỗi của tôi. Trước giờ tôi không muốn nói với mọi người, cũng không muốn mọi người biết.”
Hùng Khởi sợ bị người khác biết, cảm thấy đây là chuyện đáng xấu hổ.
Trong số này chỉ có Tạ Ứng biết. Hùng Khởi cũng không rõ NB biết từ khi nào. Còn lại chỉ có Hà Tinh Vũ, không nói ra thì lại càng không ổn.
Đèn trong gara cũ sáng lên. Hà Tinh Vũ nhanh tay lấy đồ nướng ra khỏi túi, tiện tay đưa cho Ninh Miên một lon bia.
Độ cồn của loại bia này không cao, gần như bia trái cây, uống cũng chỉ cho có không khí, chứ muốn nặng đô thì đã lấy rượu trắng rồi.
Ninh Miên vừa đưa tay định nhận, Tạ Ứng đã chặn lại.
Có lẽ sợ cô không biết, Tạ Ứng còn giải thích: “Cái này là bia.”
Ninh Miên “ừ” một tiếng: “Tôi biết.”
Tạ Ứng hơi bất ngờ: “Uống rồi à?”
“Ừ.”
Tạ Ứng buông tay cô ra. Dù biết Ninh Miên không phải kiểu ngoan hiền theo nghĩa truyền thống, nhưng cậu cũng không ngờ cô lại biết uống rượu.
Bia đặt cạnh đồ nướng, thân lon cũng đã hơi ấm lên. Ninh Miên không hiểu sao, ngoài cảm giác ấm nơi đầu ngón tay, qua lớp áo, chỗ Tạ Ứng vừa nắm cũng như còn vương lại một chút nóng ran.
“Vậy tôi nói trước nhé, kỳ thi tháng trước, chẳng phải anh Ứng hứa nếu tôi thi tốt sẽ đi chơi cùng à, nên tôi đã gian lận.” Hà Tinh Vũ xoa tay, nghĩ hôm nay đã là buổi nói thật thì cũng không giấu nữa: “Phòng thi số một, giám thị cũng không quản chặt, tôi ghép đáp án xung quanh lại, thế là xong.”
Ninh Miên nghe mà không thể tin nổi, thật sự không hiểu nổi Hà Tinh Vũ nghĩ gì.
Gian lận mà còn được 292 điểm, nếu không gian lận thì…
“Bản nhạc anh Ứng đưa, thật ra tôi cũng chẳng học tử tế, chỉ qua loa vài lần.” Hà Tinh Vũ xoa mặt, uống một ngụm bia: “Đến giờ tôi chỉ nhớ mỗi đoạn đầu, là… thôi được rồi, tôi cũng quên rồi.”
Chính Hà Tinh Vũ nói còn thấy chột dạ, sợ Tạ Ứng đánh, vô thức lùi lại, vội vàng đảm bảo: “Lần sau, lần sau em nhất định sẽ cố gắng.”
Một người nói xong, đến lượt người tiếp theo. Bàn ăn rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Hùng Khởi mím môi, lên tiếng: “Vậy thì tôi với anh Ứng cũng có chuyện.”
Ninh Miên ngẩng đầu nhìn sang.
Trong tình huống này, lại vừa biết Hùng Khởi thích con trai, thêm việc trên trang cá nhân của cậu toàn đăng về Tạ Ứng, hơn nữa bên cạnh Tạ Ứng chưa từng xuất hiện con gái. Một suy nghĩ kỳ quái chợt nảy ra trong đầu Ninh Miên, cô bắt đầu nghi ngờ hai người họ đã âm thầm ở bên nhau từ lâu, chỉ là giấu mọi người.
Chẳng lẽ bây giờ định công khai?
Ninh Miên có chút kích động.
“Hồi đầu năm, ba tôi bị bệnh, xuất huyết não, cần ba mươi vạn. Hoàn cảnh nhà tôi các cậu cũng biết, gom góp mãi được mười vạn tệ, vẫn không đủ. Thời gian đó tôi rất tệ, luyện tập lúc nào cũng sai, lên sân khấu thì càng không phải nói. Tôi không dám về nhà, cũng không muốn về, rồi bị anh Ứng biết được.” Hùng Khởi nói nhỏ: “Có một hôm anh ấy đến tìm tôi, đưa cho tôi một cái thẻ, trong đó có hai mươi lăm vạn. Vốn là tiền để chúng ta thuê phòng thu, chỉ vì tôi…”
Tạ Ứng không nhìn Hùng Khởi, giả vờ uống bia.
“Vì tôi… nếu anh Ứng không biết…” Hùng Khởi vốn định bình tĩnh nói chuyện với mọi người, nhưng lúc này không kìm được, mắt đỏ hoe, giọng có chút nức nở: “Nếu anh ấy không biết, chúng ta đã không phải chạy xa thế này, việc tập luyện cũng có thể ở nơi tốt hơn… là tôi làm lỡ dở mọi người rồi.”
Ninh Miên vốn đã thấy hơi lạ. Dù còn là học sinh, nhưng ở trường Minh Đức hầu như toàn con nhà có điều kiện. Chơi nhạc với họ vốn chẳng phải chuyện gì lớn, cũng không tốn bao nhiêu tiền. Hơn nữa bình thường Tạ Ứng và mọi người còn đi diễn ở quán bar, thế nào cũng không đến mức phải thuê một cái gara bỏ hoang ở khu Thanh Thủy Uyển để tập.
Uống được vài vòng, Hà Tinh Vũ và Hùng Khởi gần như ôm nhau khóc. Hai người vừa khóc vừa xin lỗi qua lại, Hà Tinh Vũ cứ nói xin lỗi Hùng Khởi, còn Hùng Khởi thì cứ lặp đi lặp lại xin lỗi mọi người. NB ngồi bên cạnh chăm sóc hai người.
Ninh Miên lấy thêm một lon bia, khẽ chạm vào Tạ Ứng, ra hiệu cho cậu đi ra ngoài nói chuyện.
Cô nhìn NB, cảm thấy trạng thái của cậu ta không giống như vừa mới biết chuyện: “NB biết từ trước rồi à?”
Tạ Ứng nghĩ lại một chút những chuyện giữa họ: “Ừ, chắc vậy.”
Gió đêm thổi nhẹ, Ninh Miên ngồi đại xuống bậc thềm bên cạnh, hai chân đung đưa trong không trung. Cô quay đầu nhìn ba người trong gara: “Nhưng mà, cậu có thể đưa hết tiền tiêu vặt ba mẹ cho Tiểu Khởi cũng giỏi thật đấy.”
Dù sao với học sinh, hai mươi lăm vạn cũng không phải con số nhỏ.
Tạ Ứng uống một ngụm bia, cười nhẹ: “Không có, nhà tôi không cho tiền.”
“Gì cơ?”
Việc cậu chơi nhạc, gia đình vẫn không ủng hộ. Ngoài tiền học ra, họ chưa từng cho cậu thêm đồng nào. Cậu cũng không bao giờ mở lời xin. Chi tiêu hằng ngày đều tự lo, còn hai mươi lăm vạn kia là tiền cả nhóm đi diễn tích góp được.
Thời điểm đó, hợp đồng thuê phòng thu của họ sắp hết hạn. Số tiền này vốn dùng để gia hạn hợp đồng.
Nhưng chuyện của Hùng Khởi, cậu không thể không lo. Một cơn bệnh bất ngờ có thể kéo cả gia đình xuống vực, chỉ là ba mươi vạn, nhưng với Hùng Khởi đã là không gánh nổi.
Cậu từng suy nghĩ rất nghiêm túc, thậm chí đã cân nhắc có nên về xin gia đình không. Nhưng cuối cùng vẫn chọn lấy tiền thuê phòng thu ra.
Bình thường điều kiện kém một chút cũng không sao, lúc cần thu âm thì thuê vài ngày là được.
Nhưng nếu đã mở miệng một lần, sẽ có vô số lần sau.
Cậu không muốn tự chừa cho mình đường lui đó, để gia đình có cơ hội chứng minh rằng con đường này là sai.
“NB thì từ lâu đã cãi nhau với gia đình rồi.” Tạ Ứng cười nhạt: “Còn Tinh Vũ đi theo tôi, nên tiền gia đình cho cậu ấy cũng bị hạn chế.”
Ninh Miên sững người: “Vậy mấy khoản tiền đó…”
Cô quay sang nhìn cậu, không thể tưởng tượng ở tuổi này họ kiếm tiền bằng cách nào. Tạ Ứng cũng chỉ là học sinh cấp ba, không khác cô là bao.
Cô chưa từng nghĩ tới, cũng chưa từng thử sống theo cách như Tạ Ứng.
Trong thế giới của cô, việc cần làm chỉ là học, học, rồi lại học.
Cô luôn nghĩ chỉ cần thành tích tốt lên, con đường tương lai sẽ tự trải ra trước mắt, cô sẽ tự biết bước tiếp theo là gì. Nhưng cô chưa từng có một mục tiêu thật sự rõ ràng, cũng chưa từng nghĩ mình rốt cuộc muốn làm gì.
“Viết nhạc, đi diễn.” Tạ Ứng nói: “…Nói ra có khi cậu không tin, nhưng năm kia bọn tôi kiếm được không ít.”
“……”
“Bất ngờ không?” Tạ Ứng khẽ cười, quay đầu nhìn cô, ánh mắt hạ xuống, chạm vào ánh nhìn của cô: “Có người từng nói với tôi, chỉ khi có năng lực thì mới có quyền lựa chọn.”
Ninh Miên sửng sốt, ánh đèn từ gara phía sau hắt ra, phủ lên người Tạ Ứng.
Cô không diễn tả được cảm giác đó, chỉ biết nhìn cậu như vậy.
Rực rỡ, nổi bật.
Cô nghe cậu nói: “Tôi cũng muốn thử, giống như cô ấy.”