Rời khỏi văn phòng, Ninh Miên quay lại lớp, ngồi xuống chỗ mà lòng vẫn còn mơ màng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong sân trường hầu như chẳng còn ai, giờ này dù có chạy xuống căn tin cũng chắc chắn hết đồ ăn rồi. Ninh Miên thở dài, phân vân không biết nên nhắn Vân Sơ mang giúp ít bánh mì khi đến trường, hay tự mình xuống cửa hàng tiện lợi dưới tầng ăn tạm cho qua.
Đang suy nghĩ, Ninh Miên nghe thấy tiếng cửa lớp mở.
Ngẩng đầu lên, cô sửng sốt, thấy người đến là Tạ Ứng.
Nếu là trước khi bị Lục Thắng Lợi gọi vào nói chuyện, thì việc Tạ Ứng vào lớp lúc này cũng chẳng có gì. Nhưng sau cuộc nói chuyện đó, vừa nhìn thấy Tạ Ứng, đầu Ninh Miên “ong” một tiếng, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cơ thể đã vô thức muốn né tránh.
Tạ Ứng cũng ngơ ngác, tưởng mình làm cô giật mình: “Dọa cậu à?”
Ninh Miên hơi căng thẳng, lắc đầu: “Không có.”
Dù không muốn thừa nhận, nhưng lúc này cô thật sự phục Lục Thắng Lợi. Dù không dạy toán, ông vẫn có thể tự mở một khóa học tình yêu cấp ba.
Ban đầu, cô còn nghĩ mình đủ tỉnh táo để không bị Lục Thắng Lợi tẩy não. Nhưng về sau, Ninh Miên phát hiện mình chẳng chen nổi một câu nào, chỉ có thể nghe ông thao thao bất tuyệt về quan điểm yêu đương. Đến mức ngay khoảnh khắc này, cô thật sự có cảm giác mình đang yêu đương với Tạ Ứng.
Tạ Ứng đi tới chỗ ngồi, đặt mấy túi đồ ăn vặt lên bàn: “Cậu ăn chưa?”
Chưa kịp suy nghĩ, Ninh Miên đã buột miệng nói dối: “Ừm, ăn rồi.”
“Thật à?” Tạ Ứng nhìn thời gian cô nói chuyện với Lục Thắng Lợi cũng không ngắn, tiện tay lấy một gói kẹo, không vạch trần cô: “Tôi vẫn chưa ăn, mua hơi nhiều, cậu ăn thêm chút không?”
Đúng là Ninh Miên đang đói. Nhưng vừa mới bị Lục Thắng Lợi nhắc nhở về Tạ Ứng, cô không nghĩ ngợi mà từ chối ngay: “Không cần đâu, tôi không đói, cậu ăn đi.”
Không rõ vì sao, Tạ Ứng vẫn cảm thấy bầu không khí giữa hai người có gì đó không ổn.
“Vậy giúp tôi ăn bớt kẹo dẻo nhé?” Tạ Ứng xé gói kẹo, ném sang bàn cô, cười nhẹ: “Cái này chắc không chiếm bụng đâu nhỉ?”
Ninh Miên nhìn gói kẹo bị ném sang.
Trong lớp chưa bật đèn, ánh nắng ngoài hành lang chiếu xiên vào, phản chiếu lên lớp giấy gói trắng một màu vàng nhạt như sữa. Mùi đồ ăn thoang thoảng, bụng cô vô thức kêu lên một tiếng rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Nói dối bị lộ cũng chẳng sao, nhưng Ninh Miên thật sự không ngờ lại nhanh như vậy.
Cô lấy tay che mặt, đầu ngón tay khẽ xoa xoa chân mày, vẫn cố biện minh: “Không phải tôi đói đâu, là no đấy.”
Tạ Ứng khẽ cười: “Ừ, tôi biết.”
Ninh Miên đương nhiên biết Tạ Ứng chỉ giả vờ tin. Ngồi cách một lối đi mà cô vẫn nghe rõ tiếng cười khe khẽ của cậu, “Tôi ra ngoài một chút.”
Không chịu nổi áp lực, Ninh Miên cầm kẹo trên bàn rồi gần như chạy trốn ra ngoài.
Ra khỏi lớp, cô mới phát hiện mình quên mang điện thoại, trên người cũng không có đồng nào, muốn nhắn cầu cứu Vân Sơ cũng không được.
…Hay là quay lại lấy điện thoại?
Nhưng cô lại không muốn gặp Tạ Ứng.
Thôi vậy.
Ninh Miên cúi xuống nhìn viên kẹo trong tay, do dự hai giây rồi vẫn bóc ra.
Cô đã lâu không ăn loại kẹo này. Chủ yếu là vì có một thời gian cô nghiện đồ ngọt quá mức, dẫn đến viêm răng khôn phải đi nha sĩ. Bác sĩ kia nhiệt tình nhổ cho cô một cái răng khôn, nhổ xong cái dưới lại nói trên còn một cái nữa, tiện thể nhổ luôn.
Cơn đau của hai cái răng, Ninh Miên nhớ rất rõ.
Vậy nên cô từ bỏ việc ăn kẹo dẻo.
Hình như kẹo vị cam đã đổi công thức, ngọt hơn trước, vị cam cũng đậm hơn.
Cô ngậm viên kẹo trong miệng, đứng dưới tầng một lúc, thả trống đầu óc. Đến khi thấy bạn học lục tục quay lại, cô mới lên lớp.
Trong lớp đã có vài người, hai ba bạn ngồi phía cuối, trên bàn bày đầy đồ ăn vặt, không biết đang nói chuyện gì. Vân Sơ cũng đã đến, vừa thấy Ninh Miên bước vào liền gọi: “Tiểu Miên, Tiểu Miên, sáng nay lão Lục gọi cậu đi nói gì vậy? Mãi mới thấy cậu về.”
Ninh Miên mất một lúc mới điều chỉnh lại cảm xúc, liếc nhẹ sang Tạ Ứng: “Không có gì đâu, chỉ là… chuyện học thôi.”
Vân Sơ ngẩn ra: “Hả?”
“Thầy hỏi tớ dạo này học tập có khó khăn gì không.” Câu này cũng không hẳn là nói dối, vì mở đầu của Lục Thắng Lợi đúng là như vậy: “Gần đây điểm tớ hơi tụt, nói chuyện này cũng bình thường mà.”
Ninh Miên nghe thấy Tạ Ứng bên cạnh lại bật cười.
Thật ra cô muốn nói thật với Vân Sơ. Nhưng chỉ cần nhìn sang Tạ Ứng một cái, cô liền vô thức chọn cách giải thích dễ nói nhất.
…Mặt lại bắt đầu nóng lên rồi.
Rốt cuộc Lục Thắng Lợi nói mấy chuyện đó với cô làm gì chứ?
Ninh Miên ngồi xuống chỗ, cúi đầu lục ngăn bàn tìm điện thoại. Cô định tranh thủ trước giờ vào học chạy xuống cửa hàng tiện lợi mua một cái cơm nắm ăn tạm, dù không ngon lắm, nhưng ít ra cũng không bị đói. Chưa kịp chạm tới điện thoại, tay cô đã chạm phải một vật hình tam giác còn ấm. Cô khựng lại, lấy ra.
Có lẽ vì vừa được hâm nóng ở cửa hàng tiện lợi nên hơi ấm vẫn chưa tan hết, lớp vỏ ngoài còn ấm, truyền đến đầu ngón tay cô.
Là một cái cơm nắm rong biển nhân thanh cua sốt mayonnaise trứng muối.
Ninh Miên nhớ lại lúc Tạ Ứng bước vào lớp, tay xách một túi lớn đồ ăn vặt. Vào giờ này mà có thể lặng lẽ nhét cơm nắm vào ngăn bàn cô, chỉ có thể là cậu.
…Vẫn bị vạch trần rồi.
Ninh Miên khẽ thả lỏng vai, đặt cơm nắm lên bàn, ánh mắt chuyển sang điện thoại. Ban đầu định đi ra ngoài, giờ lại mở WeChat.
[Ninh Miên: Cơm nắm, cậu để à?]
[XY: Ừ.]
[Ninh Miên: Cảm ơn.]
[XY: Không có gì. Một cái đủ không?]
[Ninh Miên: …………]
Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng chút tự tôn cuối cùng thì không thể mất.
Ăn rồi là ăn rồi, ợ no chính là ợ no.
[Ninh Miên: ………… Còn thừa ấy, cảm ơn.]
Cho đến khi tan học buổi chiều, mớ suy nghĩ rối như hồ trong đầu Ninh Miên vẫn chưa tan ra. Có lẽ vì nhận hối lộ từ phía quân địch, nên có một phần đông cứng lại luôn.
Hôm có học bù thì tan sớm, trời còn chưa tối. Ninh Miên ngồi tại chỗ thu dọn sách vở mang về nhà. Dù chỉ nghỉ một ngày, nhưng thứ cần mang vẫn chẳng ít.
Còn chưa dọn xong, Tạ Ứng đã đi tới. Cậu đã đeo sẵn balo, hỏi: “Về cùng không?”
Tay Ninh Miên khựng lại: “Tôi chưa về.”
“Hả?”
“Về nhà học không hiệu quả, tôi ở lại lớp làm thêm hai đề.” Ninh Miên nói dối không chớp mắt, vừa nhét đề vào balo xong giờ lại định lấy ra: “Cậu còn phải đi tập nhạc đúng không? Không cần đợi tôi đâu, cậu về trước đi.”
Tạ Ứng không nhúc nhích, đặt balo xuống một bên: “Không, hôm nay ban nhạc không tập. Tôi cũng không vội, muộn quá cậu về một mình không an toàn.”
Ngoài Vân Sơ ra, không ai biết Tạ Ứng và Ninh Miên hiện đang sống trên dưới cùng một tòa nhà. Câu này của cậu rất dễ khiến người khác hiểu lầm.
Tranh thủ lúc xung quanh chưa ai phản ứng gì, Ninh Miên “rẹt” một cái kéo khóa balo lại: “Nghĩ lại thì tôi cũng không muốn học đến thế. Vậy… đi cùng đi.”
Cuộc nói chuyện với Lục Thắng Lợi khiến Ninh Miên bắt đầu suy nghĩ. Thêm việc chiều nay cô lướt diễn đàn trường một chút, phát hiện không chỉ giáo viên mà cả người khác cũng nghĩ vậy, cô và Tạ Ứng là một đôi, chắc chắn giữa hai người có gì đó.
Nhưng, yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến việc học.
Cô vẫn còn nhớ hai khóa trước có một đàn chị vì thất tình mà đứng trên sân thượng trường định nhảy xuống. Khi đó cô mới vào lớp 10 chưa lâu, may mà kịp thời được khuyên can. Từ đó sân thượng trường Minh Đức cũng bị khóa lại, học sinh không còn được lên nữa.
Cô không muốn việc học của mình bị ảnh hưởng.
Học sinh trường Minh Đức đa phần được gia đình đưa đón bằng xe riêng, trạm xe buýt vắng tanh đến đáng thương. Đợi nửa tiếng cũng chẳng thấy thêm ai. Hai người lên xe, chọn một chỗ ngồi đôi cạnh nhau, Tạ Ứng ngồi bên cạnh Ninh Miên.
Từ lớp đến trạm xe buýt, Ninh Miên hầu như không nói gì, bước đi cũng nhanh hơn bình thường. Tạ Ứng đi phía sau, cũng không rõ vì sao.
Đến lúc ngồi xuống, cậu mới kéo nhẹ tai nghe của cô, không dùng lực, chỉ làm nó lệch đi một chút: “Sao hôm nay không nói gì vậy?”
Ninh Miên tháo tai nghe xuống: “Hả?”
“Cảm giác hôm nay cậu không vui lắm.” Tạ Ứng cũng không nói rõ được, dù hai người không còn ngồi cùng bàn nên nói chuyện ít đi là thật, nhưng không phải kiểu này: “Thầy Lục mắng cậu à?”
Ninh Miên lắc đầu: “Không.”
Trong tai nghe vẫn đang phát bài nghe tiếng Anh. Hai người im lặng một lúc, Ninh Miên suy nghĩ rồi nói: “Thầy Lục nói, thời đi học mà có một đoạn tình cảm thì rất đẹp.”
Tạ Ứng nhướn mày: “Ừ?”
“Tôi không biết cậu nghĩ thế nào.” Ninh Miên đã hoàn toàn quên mất rằng thực ra cô và Tạ Ứng còn chưa yêu nhau, vẫn đang nghiêm túc suy nghĩ: “Nhưng hai người cùng ăn cơm, cùng trò chuyện, làm gì cũng cùng nhau, tình yêu ở tuổi này, chẳng phải người lớn đều phản đối sao? Sợ mình chỉ vì niềm vui trước mắt mà không gánh nổi hậu quả sau này, nên tôi nghĩ…”
Tạ Ứng không nhịn được cười một tiếng: “Có thật yêu sớm sẽ ảnh hưởng đến việc học không?”
Ninh Miên bị nói trúng tâm sự: “…Ừ.”
“Ninh Miên.” Tạ Ứng thật sự không ngờ cô lại chủ động nói với mình những chuyện này, còn thẳng thắn như vậy, nên cậu cũng muốn nói ra suy nghĩ của mình: “Ảnh hưởng đến việc học chưa bao giờ là do yêu sớm.”
Tạ Ứng rũ mắt xuống, chạm phải ánh nhìn của Ninh Miên.
Tiết đầu thu, Ninh Miên khoác thêm một chiếc cardigan len cashmere màu xám nhạt bên ngoài đồng phục. Tay đặt lên đầu gối, trong đáy mắt như lấp lánh vô số mảnh sao nhỏ li ti.
Tạ Ứng gật đầu: “…Hơn nữa, đây là một chuyện rất đáng để mong chờ.”
Ninh Miên không hiểu rõ ý cậu, vẫn đang suy nghĩ về cái gọi là mong chờ yêu sớm của Tạ Ứng.
Nếu theo lời cậu nói, vừa không ảnh hưởng học tập, lại còn đáng mong đợi, vậy sao cậu không yêu đương rầm rộ đi, cuối cùng chẳng phải vẫn chỉ là nói suông thôi sao.
Hai người xuống xe, đi đến trước cửa tòa nhà. Tạ Ứng đứng lại, không mở cửa: “Sao lại không nói gì nữa rồi?”
Ninh Miên ngẩng lên nhìn cậu.
“Lần này là đang nghĩ về lời tôi nói à?”
Cô theo phản xạ gật đầu, rồi lại vội lắc đầu: “…Cũng xem như vậy.”
Ở cạnh Tạ Ứng lâu như vậy, Ninh Miên gần như chưa từng thấy quanh cậu có bạn nữ nào. Theo suy nghĩ của cô, con trai ở tuổi này đáng lẽ phải phóng khoáng, ngông nghênh, yêu đương cũng phải rực rỡ ồn ào, trong trường chắc chắn có vô số ‘truyền thuyết’.
Nhưng ngoài lần có em khóa dưới đến đưa thư tình, cô chưa từng thấy thêm lần nào.
“Chỉ là có chút thắc mắc.” Ninh Miên thật sự tò mò: “Cậu lớn vậy rồi, đã từng yêu chưa?”
“Hả?”
Mặt Ninh Miên nóng bừng lên. Cô chưa bao giờ buôn chuyện kiểu này, liền giả vờ lục balo tìm chìa khóa, muốn bỏ qua câu hỏi vừa rồi.
“Chưa.” Tạ Ứng nhìn động tác của cô là biết cô đang lúng túng thế nào. Trong mắt cậu thoáng ý cười, nhưng tiếc là Ninh Miên không dám ngẩng đầu nên không thấy. Cửa tòa nhà mở ra, cậu nói: “Nên vẫn đang chờ mong.”
Về đến nhà, Ninh Miên cũng chẳng học hành gì. Trong đầu toàn là câu trả lời của Tạ Ứng.
Lúc nói câu đó, hình như cậu còn hơi nghiêng người lại gần cô. Hơi thở lướt qua bên tai, mang theo chút ấm áp, cô cũng không rõ là tai mình nóng hay là luồng khí kia nóng.
Trời ạ.
Đầu óc cô đang nghĩ cái gì vậy chứ?
Ninh Miên giơ tay sờ nhẹ vành tai, rồi lăn người sang một bên, mở diễn đàn trường.
Trước đây cô chưa từng để ý, nhưng trong diễn đàn có khá nhiều bài hỏi đáp, mà đối tượng được hỏi đến lại không ít lần là Tạ Ứng.
Bài mới nhất đăng cách đây nửa tiếng. Nghe nói Tạ Ứng vừa thắng Ninh Miên, một học sinh lớp 10 đăng bài bày tỏ tình cảm rất chân thành, còn để lại cả thông tin liên lạc.
[Lầu 2: ? Thôi bỏ đi, giờ ai mà không biết Tạ Ứng có cp chính thức rồi chứ.]
[Lầu 3: Tạ Ứng có xem diễn đàn đâu, để lại ở đây cũng vô ích, thà bằng đưa thư tình trực tiếp.]
[Lầu 4: Đừng, đừng hại em khóa dưới. Lần trước có người mang thư lên lớp số 1, giờ vẫn đang bị phân công dọn nhà vệ sinh đấy.]
[Lầu 5: Dọn nhà vệ sinh là sao??]
[Lầu 6: Trời ơi, người đó là bạn cùng lớp tôi. Lúc đó bọn tôi đều khuyên đừng đi, nhưng cậu ấy nhất quyết không nghe. Vừa đưa thư cho Tạ Ứng xong thì Diêm La Vương đã xuất hiện bắt đi, khoảng cách gần cái chết nhất lịch sử.]
[Lầu 7: Tại sao vậy??]
[Lầu 8: Học sinh lớp 10 à? Cái này mà cũng không biết? Mỗi khối đều có một lớp được trường bảo vệ trọng điểm. Ngoài khóa trước có Thẩm Thanh Nhượng đi quá nhanh nên không xảy ra chuyện gì, thì năm kia có Ninh Miên. Vì quá nhiều người chạy đến lớp đó đưa thư tình, Diêm La Vương thấy ảnh hưởng học tập nên đặt ra quy định ngầm này. Các em nhỏ à, con đường phía trước còn dài, từ từ mà tự tìm hiểu nhé.]
Đến lúc này Ninh Miên mới hiểu vì sao sau đó cô không còn nhận được thư tình nữa. Cô còn tưởng là do mình ra đề bài khó quá cơ.
Đọc xong bài viết, Ninh Miên quay lại bài đăng của chủ thớt.
Cô chơi diễn đàn không lâu, tính ra thì hôm nay mới bắt đầu thật sự. Với tinh thần giúp đỡ đồng môn, cô lập một tài khoản phụ rồi gửi lời mời kết bạn cho chủ thớt.
Dù sao, nhìn biểu hiện của Tạ Ứng, rõ ràng là cậu cũng rất muốn yêu đương.
Nếu cô giúp một tay, thì không chỉ là một mũi tên trúng hai đích, mà phải là ba.
Thứ nhất, giúp bạn học gửi được lá thư tình vốn không gửi nổi. Thứ hai, thỏa mãn mong chờ yêu sớm của Tạ Ứng, thậm chí còn có khả năng khiến thành tích cậu giảm xuống, giúp cô giành lại vị trí đứng đầu. Thứ ba, làm rõ mối quan hệ mập mờ giữa cô và cậu, biến tin đồn thành tin đồn thật sự.
Quá nhiều lợi ích.
Chỉ là….. Không biết Tạ Ứng thích kiểu con gái như thế nào.
Chủ thớt vẫn chưa chấp nhận lời mời kết bạn. Ninh Miên suy nghĩ một lúc, rồi chuyển sang WeChat, tìm đến Hùng Khởi.
Cô không quá thân với những người khác trong ban nhạc. Hà Tinh Vũ thì nói nhiều thật, nhưng hai người chưa kết bạn. NB thì càng không nói chuyện mấy, khỏi nói đến WeChat. Chỉ có Hùng Khởi là quen Tạ Ứng từ cấp hai, nếu hỏi về gu con gái Tạ Ứng thích, chắc chắn Hùng Khởi biết nhiều hơn cô.
Điều duy nhất Ninh Miên không ngờ là, đã hơn một tiếng trôi qua, cô làm xong tận hai đề rồi, thi thoảng lại liếc điện thoại một lần, vậy mà Hùng Khởi vẫn chưa trả lời.
Không nhịn được nữa, cô nhắn cho Tạ Ứng một câu: [Cậu online không?]
Tạ Ứng trả lời ngay lập tức.
[XY: Ừ.]
[XY: Sao vậy?]
Hỏi thẳng Tạ Ứng thích kiểu con gái nào chắc chắn không ổn, hỏi vậy lại càng dễ khiến người ta hiểu lầm là Ninh Miên thích Tạ Ứng.
Ninh Miên rất nhanh trí, khéo léo né trọng tâm: [Cậu liên lạc được với Tiểu Khởi không?]
[XY: ………]
[Ninh Miên: Tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu ấy, nhưng không liên lạc được trên WeChat.]
[Ninh Miên: Nếu tiện, cậu hỏi giúp xem cậu ấy đang làm gì được không?]
Ninh Miên còn lo Tạ Ứng sẽ hỏi cô tìm Hùng Khởi làm gì, may mà bên kia không tò mò thêm.
[XY: Ừ, đợi một chút.]
[Ninh Miên: Cảm ơn.]
Tạ Ứng đang sửa bản nhạc dở dang, bèn đặt bút xuống.
Đã một thời gian rồi, Ninh Miên không chủ động hỏi Hùng Khởi chuyện gì. Dù không để tâm đến chuyện đó, Tạ Ứng cũng rất ít đăng nhập vào tài khoản phụ từng lập. Đây là lần thứ hai, Ninh Miên chủ động tìm Hùng Khởi.
Tạ Ứng thoát WeChat, chuyển sang tài khoản khác. Quả nhiên thấy tin nhắn Ninh Miên gửi từ hơn một tiếng trước.
[Ninh Miên: Cậu online không?]
[Tiểu Q: Xin lỗi, nãy tôi đang luyện tập nên không xem WeChat.]
[Ninh Miên: Không sao.]
[Tiểu Q: Có chuyện gì vậy?]
[Ninh Miên: Ừm, có một chút.]
[Ninh Miên: Chuyện này tôi hỏi trực tiếp Tạ Ứng thì không tiện lắm, cậu ở cạnh cậu ấy lâu hơn, chắc sẽ rõ hơn.]
[Ninh Miên: Chính là, bình thường cậu ấy có sở thích gì không?]
Khi gõ những dòng này, tay Ninh Miên còn hơi run. Đây là lần đầu tiên cô làm bà mai, đọc đi đọc lại tin nhắn mấy lần, cuối cùng vẫn chọn cách hỏi vòng vo.
[Ninh Miên: Hoặc là, cậu ấy thích ăn gì? Khẩu vị thế nào?]
[Ninh Miên: Có màu sắc nào đặc biệt thích không?]
[Ninh Miên: …Quan trọng nhất là, cậu ấy có kiểu con gái nào rất thích không?]