Tạ Ứng vừa nói xong, quay đầu lại thì chạm phải ánh mắt của Ninh Miên, cậu có chút sửng sốt.
Đầu thu, trời đã se lạnh hơn. Ninh Miên mặc hơi mỏng, váy đồng phục bị gió thổi lay nhẹ, cô chỉ có thể ôm chặt cốc nước trong tay để giữ ấm.
“Bạn nhỏ học giỏi?”
“Đó chính là hạng nhất vạn năm bị anh Ứng kéo xuống hả?”
“Má ơi, nhìn cũng xinh phết đấy.”
“Ha, không giống hình tượng học sinh giỏi lắm nhỉ? Tưởng học giỏi thì phải đeo kính dày cộp, ngày nào cũng cắm đầu học chứ? Sao khác tưởng tượng thế?”
“Cái chân này, cái dáng người này… Bảo sao Hà Tinh Vũ cứ nhắc mãi! Mày rõ ràng là thèm muốn người ta! Đồ b**n th**!”
Hà Tinh Vũ hoảng lên, vội vàng ra hiệu: “Suỵt! Suỵt! Im hết đi!”
Mấy câu nói tục tĩu khiến sắc mặt Ninh Miên trắng bệch.
Ở lớp 1, cô chưa từng nghe những lời kiểu này, không thô như vậy, cũng không khiến người ta khó chịu đến mức này. Đặc biệt là câu “hạng nhất vạn năm bị Tạ Ứng thay thế”, cô vốn đã không còn là số một nữa rồi. Nghe vào tai chẳng khác gì bị xúc phạm.
Tạ Ứng liếc đám kia, ra hiệu cho bọn họ ngậm miệng, rồi bước ra khỏi đám đông, đi về phía cô, cười xin lỗi: “Đừng để ý mấy lời đó, bọn họ nói linh tinh thôi, không có ý xấu đâu.”
Ninh Miên siết chặt cốc nước. Dù hiểu là vậy, trong lòng cô vẫn khó chịu vô cùng. Cô không đáp, quay người đi thẳng về phía khu lớp học.
Tạ Ứng đuổi theo, hạ giọng giải thích: “Bọn họ nói chuyện hơi thẳng, nhưng không có ác ý, cũng không nghĩ gì đâu.”
Ninh Miên nắm chặt tay. Cô rất muốn nói, mẹ nó, tôi tức là vì mấy câu đó à? Cô đang thấy mất mặt, thấy khó chịu. Nhưng lời này lại quá khó nói ra.
“Thôi được rồi, đừng giận nữa.” Tạ Ứng vừa giải thích vừa đi cùng cô lên cầu thang: “Tôi sẽ nhắc bọn họ lần sau nói chuyện cẩn thận hơn.”
Ninh Miên vẫn im lặng.
Hai người vừa vào lớp thì giáo viên Văn cũng bước vào theo.
Đang giờ học, Tạ Ứng không tiện nói thêm, chỉ ngẩng đầu nhìn giáo viên đang phát bài, rồi tiện tay xé một mảnh giấy, cúi xuống viết.
Chữ của cậu bay bổng, thoáng đạt. Tờ giấy được đẩy sang.
[Xin lỗi, tôi sai rồi.]
Ninh Miên cúi xuống nhìn, còn đang do dự không biết có nên trả lời hay không thì giáo viên gọi tên Tạ Ứng, tiện thể đọc luôn điểm của cậu.
Cả lớp xôn xao. Giáo viên bảo có thể chuyển bài của Tạ Ứng cho nhau xem, bài văn của cậu bố cục rõ ràng, lời văn tốt, còn có nhiều câu hay đáng học hỏi.
Mấy bạn phía sau hỏi xin bài để xem, Tạ Ứng cũng không để ý. Bình thường nhận bài xong cậu cũng vứt lung tung.
Không nghĩ ngợi gì, cậu đưa luôn: “Không đến mức đó đâu, viết bừa thôi.”
Ánh mắt Ninh Miên lướt qua bài của cậu. Được giáo viên khen lên tận trời như vậy, cô thật sự không hiểu viết bừa là kiểu gì.
Tạ Ứng quay đầu lại nhìn cô lần nữa. Sắc mặt cô còn tệ hơn lúc nãy. Cậu lại xé thêm một mẩu giấy.
“Lần này giận vì cái gì? Nói tôi nghe thử?”
Hiện tại Ninh Miên giận tất cả mọi thứ. Cô có thể giận đến mức, như con cá nóc sắp nổ tung.
Hết tiết một, Vân Sơ kéo cô xuống căn tin mua chút đồ ăn vặt. Từ lúc Ninh Miên đi lấy nước về lớp, Vân Sơ đã nhận ra tâm trạng cô không ổn, không khí xung quanh cũng rất thấp. Ban đầu còn tưởng là vì biết thứ hạng, nhưng nhìn tương tác giữa cô và Tạ Ứng buổi sáng, Vân Sơ lại cảm thấy không hẳn chỉ vì điểm số.
Ninh Miên đứng trước kệ nước, ánh mắt lơ đãng.
Cô thật sự cảm thấy mình vô dụng.
Học hành không đủ tốt, tính khí lại không kiềm chế được.
Không phải cô chưa từng nghe lời khó nghe, nhưng khi Tạ Ứng đứng cùng đám bạn kia nói chuyện, cô lại tức giận. Không chịu nổi việc mình thua người ta một chút, chỉ muốn vượt qua.
Vân Sơ liếc nhìn sắc mặt cô, cẩn thận cầm một hộp sữa dâu lên: “Tiểu Miên, cậu thấy cái này ngon không?”
Ninh Miên đáp hơi gắt: “Hả?”
“Cậu… tâm trạng không tốt à?” Vân Sơ nhớ buổi sáng mình còn thử dò hỏi, lúc đó cô chưa phản ứng mạnh thế này: “Vì lần này không thi tốt à?”
Ninh Miên cố điều chỉnh cảm xúc, muốn cười một chút, nhưng phát hiện cười còn khó hơn khóc: “Có lẽ vậy.”
Hà Tinh Vũ chạy sang lớp số 1 tìm Tạ Ứng, cũng cảm thấy tâm trạng cậu không ổn.
Cậu ta biết Tạ Ứng thật sự để ý Ninh Miên, đến mức bỏ mặc cả đám bạn để đi theo cô. “Anh Ứng, thôi đừng giận nữa mà?”
Tạ Ứng nhắm mắt lại, rõ ràng chẳng muốn nói thêm gì nữa.
Tạ Ứng cũng có giới hạn kiên nhẫn. Cả một tiết học, đối phương nhất quyết không nói với cậu một câu nào, mà cậu thì đến cả lý do mình chết vì cái gì cũng không rõ.
Cậu không xác định được rốt cuộc mình chọc cô chỗ nào là nghiêm trọng nhất, nhưng lại mơ hồ cảm thấy, chắc chắn có liên quan đến mình.
Hà Tinh Vũ cũng tuyệt vọng không kém. Lần này cậu ta thật sự không nói gì quá đáng, càng không kiểm soát được người khác nói gì: “Em cũng đâu biết bạn nhỏ học giỏi đứng ngay bên cạnh. Với lại chẳng phải nói là cậu ấy trước giờ không bao giờ để ý bảng xếp hạng sao? Hơn nữa lúc đó đông người như thế, có phải mình em khoác lác đâu…”
“Anh Ứng?”
“Anh Ứng! Đừng giận nữa mà!”
“Ngưu lang Chức nữ cách dòng sông, Ngưu lang không nói được lời. Anh Ứng không nói, Vũ Vũ…”
NB vỗ vào vai Hà Tinh Vũ, ngăn cậu ta phá hoại thơ cổ thêm nữa.
“Tiết sau em nhờ NB dẫn em đi xin lỗi bạn nhỏ học giỏi. Cậu ấy không phải người vô lý, chuyện này chắc chắn…”
Tạ Ứng xoa trán. Ngoài cách này ra, cậu cũng không nghĩ ra cách nào khác.
Dù sao chuyện buổi sáng cũng là lỗi của họ. Lần này điểm của NB cũng tiến bộ, vừa chuyển sang lớp mới, ngoài việc mua đồ cho Ninh Miên, còn phải mua thêm nước mời bạn mới coi như ra mắt. Hà Tinh Vũ đương nhiên đi theo, chỉ là không ngờ vừa vào cửa hàng tiện lợi đã thấy Ninh Miên và Vân Sơ đứng trước kệ nước.
“Bạn nhỏ học giỏi?”
Ninh Miên quay đầu lại, theo phản xạ nhìn phía sau họ xem còn ai khác không.
Lần này chỉ có Hà Tinh Vũ và NB, không có ai lớp 13.
“Cậu còn giận không? Lúc đó công bố điểm nên tụi tôi hơi kích động.” Hà Tinh Vũ đứng cạnh NB, nói lắp bắp: “Với lại tụi tôi quen kiểu nói chuyện đó rồi, bình thường không để ý chừng mực, tôi… anh Ứng cũng mắng tụi tôi rồi.”
Vân Sơ hơi ngơ ngác: “Mấy cậu đang nói gì vậy?”
“Buổi sáng bạn nhỏ học giỏi đi xem bảng xếp hạng.”
Sắc mặt Ninh Miên hơi lúng túng.
Hà Tinh Vũ thì chẳng nghĩ nhiều: “Tụi tôi cũng ở đó, lúc đó không để ý cậu ấy đứng bên cạnh, vừa khoe khoang vừa nói quá đà, nhất thời không giữ được chừng mực. Con trai tụi tôi đùa kiểu vô ý, có mấy câu hơi quá, xin lỗi nhé.”
NB: “Cậu không giận chứ?”
Ninh Miên ngẩng lên. Trong lòng cô dù khó chịu đến đâu cũng biết không nên làm căng với người ngoài. Cô nghiến răng: “Không, tôi có gì mà phải giận?”
“Thế vẻ mặt này của cậu…”
Hà Tinh Vũ chưa kịp nói hết, NB đã biết cậu ta sắp nói hỏng chuyện, ho một tiếng cắt ngang: “Mấy cậu mua nước à?”
Ninh Miên: “Ừ.”
“Mua nước tốt đấy! Mua nước hay lắm!” May mà NB cứu kịp, Hà Tinh Vũ thở phào, vừa nói vừa ôm một loạt nước trên kệ: “Cái này? Cái này nữa? Tôi mua hết cho hai cậu uống! Bạn nhỏ học giỏi, cậu thích gì cứ lấy! Xin đấy, đừng giận nữa, tôi sai rồi, lần sau không dám nữa đâu!”
“Hay là tôi đọc thơ xin lỗi nhé! Dùng thơ tỏ lòng hối lỗi!” Hà Tinh Vũ mở miệng là nói luôn: “Ngày này năm ngoái đứng nơi đây, người cười hoa đào cũng cười theo. Không biết giận hờn bay đi đâu, có mặt là cười như gió xuân!”
“Biển xanh từng…”
Ninh Miên thật sự chịu hết nổi: “… Câm miệng.”
Cô lấy một hộp sữa dâu. Cô biết chỉ có làm vậy thì đối phương mới chịu dừng lại: “Tôi uống cái này. Thật sự không sao.”
Hà Tinh Vũ tranh trả tiền xong mới yên tâm. Thấy sắc mặt Tạ Ứng lúc nãy không tốt, cậu ta còn tưởng Ninh Miên giận kinh lắm, ai ngờ chỉ cần mua một hộp sữa dâu là xong.
Cậu ta cũng không hiểu Tạ Ứng dỗ người ta kiểu gì mà dỗ cả tiết vẫn không xong.
Chuyện này khó lắm sao?
Từ cửa hàng tiện lợi về, lại học thêm một tiết nữa. Theo lệ, giờ ra chơi dài sẽ đổi chỗ ngồi. Ninh Miên thu dọn đồ, cùng Vân Sơ đứng trước cửa lớp đợi Lục Thắng Lợi sắp xếp. Đây không phải lần đầu cô trải qua cảm giác đứng thứ hai, nhưng vẫn khó chịu như lần trước. Dù đã tha thứ cho Hà Tinh Vũ và những lời họ nói, nhưng riêng chuyện thành tích cô vẫn không vượt qua được.
Cả lớp ôm sách vở đứng chờ, Lục Thắng Lợi bước từ văn phòng tới.
Ông liếc nhìn Tạ Ứng đang đứng giữa đám con trai, chỉ vào trong lớp: “Tạ Ứng, em vào chọn chỗ đi. Tiếp theo là Ninh Miên.”
Nói là mỗi tháng thi xong đổi chỗ, nhưng ngoài vài người mới vào hoặc rời lớp, thực tế vị trí của lớp 1 cũng không thay đổi nhiều.
Ngay từ cửa lớp đã có người bắt đầu thì thầm trêu chọc.
“Tháng mới! Khởi đầu mới cho tình yêu!”
“Tôi vất vả lắm mới vào được lớp 1, chỉ để tận mắt chứng kiến chuyện yêu-hận giữa hạng nhất và hạng nhì đấy!”
“Vậy nhớ đánh răng đi.”
“Hả? Sao lại phải đánh răng?”
“Ngọt quá, ngấy luôn.”
Ninh Miên đứng cách đó không xa, nghe rõ mồn một: “……… ”
Tạ Ứng chọn chỗ rất nhanh, tiếp theo là đến lượt Ninh Miên.
Từ hành lang bước vào, như thường lệ Tạ Ứng ngồi lại chỗ cũ. Thấy cô vào, cậu còn chủ động kéo ghế bên cạnh ra giúp, có thể nói là rất ga lăng.
Ninh Miên vốn còn đang do dự. Chỗ ngồi đó cô đã ngồi hơn hai năm, ít nhiều cũng quen. Nhưng không hiểu sao chỉ vì động tác nhỏ này của Tạ Ứng, cái tính càng bị ép càng phản trong cô bỗng trỗi dậy. Cô gần như không suy nghĩ, tay đã đặt thẳng lên bàn cạnh cửa sổ.
Lục Thắng Lợi hơi sững lại, Ninh Miên trước giờ chưa từng đổi chỗ: “Em chắc mình sẽ ngồi đây chứ?”
Ninh Miên nghiêng đầu nhìn Tạ Ứng một cái, rồi gật: “Vâng, em ngồi đây.”
Phải biết rằng chỗ ngồi một tháng mới đổi một lần, đã chọn rồi thì không được đổi nữa, trừ khi lần sau thi tốt hơn.
Lục Thắng Lợi cũng không nói gì thêm, gọi người tiếp theo vào.
Dù chỗ bên cạnh Tạ Ứng đang trống, lại có góc nhìn rất đẹp, nhưng không một ai dám ngồi vào. Mãi đến khi người thứ ba mươi vào chọn chỗ, việc sắp xếp mới hoàn tất.
Cả lớp 1 rơi vào trạng thái yên lặng đến đáng sợ, mấy bạn học mới vào lớp càng sốc hơn, bọn họ cố gắng học hành vất vả để vào đây, một phần cũng là vì câu chuyện ngồi cùng bàn giữa hạng nhất và hạng nhì. Ai ngờ vừa vào được lớp chưa bao lâu, chuyện tình này đã đặt dấu chấm câu, kết thúc ngay hôm nay.
“Đệt? Hai người này toang rồi à?”
“Không phải chứ? Không thể nào? Chưa được một tháng mà? Tiểu Miên với Tiểu Mạnh còn ngồi cùng hơn hai năm đấy!”
“Nhỏ tiếng thôi, vào group nói.”
Cùng lúc đó, nhóm chat 28 người chính thức đón thêm thành viên mới.
Tạ Ứng đang ngồi suy nghĩ, có chút thất thần.
Người phía sau chọc nhẹ vào bạn mới ngồi cạnh Tạ Ứng, thì thầm: “Ê bạn học, cho tôi xin WeChat. Lát tôi kéo cậu vào một group bí mật.”
Bạn mới quay lại trao đổi xong thì vừa quay đầu đã chạm ánh mắt Tạ Ứng.
Tạ Ứng nhướng mày: “Họ nói gì với cậu?”
“À! Anh Ứng! Họ bảo kéo tôi vào group bí mật gì đó! Tôi cũng không biết làm gì! Cậu có trong đó không?”
Tạ Ứng không ngờ là học cùng một tháng rồi mà, ngoài Ninh Miên suốt ngày có bí mật riêng, cả cái lớp này cũng lắm chuyện ngầm giấu cậu đến vậy.
Cậu nhìn qua bạn mới, liếc về phía Ninh Miên lúc này đang ngồi cùng bàn với Mạnh Tường, trong lòng bỗng bực bội: “… Không.”
Bạn mới tên Tống Dật, biệt danh ngoan hiền, vốn là học sinh giỏi từ lớp số 2 chuyển lên. Cậu ta không quá hứng thú với chuyện hóng hớt, chỉ là nghe nói Tạ Ứng học cực giỏi nên muốn nhân cơ hội làm quen: “Không sao! Không sao! Tôi cũng chưa vào!”
“……… ”
Tống Dật thật thà hỏi Tạ Ứng: “Lát họ kéo tôi vào, tôi kéo cậu vào chung nhé?”
Tạ Ứng: “Ừ.”
Trên bục, Lục Thắng Lợi đang phát bài thi. Dưới lớp, học sinh thì âm thầm náo loạn.
Có thêm nhóm hóng chuyện mới, lại thêm bốn người mới vào lớp, nhóm chat từ 28 người nhảy lên 32 người, tin nhắn nhảy liên tục.
[Học sinh A: !!!!! Anh em ơi! Người mới vào nhớ đổi tên! Lát tự giới thiệu nhé! Từ giờ cùng một chiến tuyến hóng drama rồi! @mọi người]
[Học sinh B: Nãy giờ tôi đã muốn hỏi rồi, tình huống này là sao vậy? Anh Ứng với Tiểu Miên chia tay à? Sao lại ngồi với Mạnh Tường rồi?]
[Học sinh C: Hay là, tôi có một suy đoán táo bạo, thử một lần rồi mới thấy người cũ vẫn là tốt nhất, Tiểu Miên hồi tâm chuyển ý rồi?]
[Học sinh D: Sao tôi tự thấy mình đen tối thế này?]
[Học sinh E: Mắt cậu nhìn đâu cũng thành drama yêu đương! Tôi thì khác, tôi thấy Mạnh Tường cười rồi kìa. Chắc giờ còn không biết mình là ai luôn. Lúc nãy tôi còn thấy cậu ta đưa bài thi cho Tiểu Miên nữa. Đang nghĩ gì thế không biết, lên xuống như tàu lượn, giờ lại muốn tìm lại tình yêu qua học hành à? @Mạnh Tường]
[Học sinh F: Hu hu, cảm giác thân quen quay lại rồi! Vẫn là Tiểu Miên với Mạnh Tường khiến tôi thấy quen nhất!]
Tạ Ứng chỉ không để ý một lúc, nhóm đã nhảy lên hơn 99+ tin nhắn, thậm chí nhiều người còn đổi phe.
[Học sinh C: Hu hu, dù sao thì thấy Tiểu Miên chọn vậy tôi vẫn xúc động quá. Chính thất vẫn là chính thất!]
[Học sinh E: Xin lỗi nhé, dù trước đây tôi đẩy thuyền anh Ứng với Tiểu Miên, nhưng vẫn là cặp cũ dễ chèo nhất.]
[Học sinh G: Sức mạnh của tình yêu đúng là ghê gớm, trước điểm số cũng chẳng là gì!]
[Học sinh A: Ủa? Sao mấy bạn mới không nói gì vậy? Không sao! Đừng lo! Trong group này đâu có anh Ứng với Tiểu Miên đâu!]
[XY: ………]
[Học sinh G: Bắt được bạn mới đầu tiên lên tiếng! @XY]
[Học sinh E: ? Ủa? ID nhìn hơi quen quen! Đổi tên hiển thị đi! Chào mừng đến lớp 1, cùng hóng với ship CP nha! @XY]
[Học sinh C: Chào mừng bạn mới! @XY]
[Học sinh A: Bạn mới đổi tên đi nha, sau này nhớ hoạt động tích cực đó! @XY]