Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 28: Tạ Ứng vẫn đang theo đuổi, chỉ vậy thôi…

Giờ nghỉ trưa, Tạ Ứng ăn cơm cùng Hà Tinh Vũ và mấy người nữa.

Đồ ăn trên bàn gần như chưa động tới, Tạ Ứng cúi đầu lướt điện thoại. Hà Tinh Vũ tưởng cậu còn giận chuyện buổi sáng.

“Anh Ứng, anh ăn chút đi.” Hà Tinh Vũ nghĩ Ninh Miên đã nói không giận rồi, cô cũng không phải kiểu người nói một đằng làm một nẻo: “Dù sao bạn nhỏ học giỏi cũng không giận nữa mà. Người xưa nói rồi, ai mà chẳng có lúc sai, không đáng vì chuyện nhỏ vậy mà bỏ đói bản thân.”

Tạ Ứng: “……… ”

“Thật đấy! Em đảm bảo!” Thấy sắc mặt Tạ Ứng vẫn không tốt lắm, Hà Tinh Vũ tưởng cậu không tin, vội kéo đồng minh: “Không tin thì anh hỏi NB! NB làm chứng!”

NB gật đầu: “Ừm, sáng nay Ninh Miên nói không giận rồi.”

Tạ Ứng ngẩng lên, mặt lạnh đi: “Tôi không phải vì chuyện đó. Mấy cậu ăn đi.”

Hà Tinh Vũ ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc Tạ Ứng đang khó chịu vì cái gì.

Hà Tinh Vũ: “Nói thì nói thế, nhưng em vẫn thấy áy náy…”

Tạ Ứng nhàn nhạt liếc cậu ta một cái: “Vậy cậu khỏi ăn, ngồi đây với tôi.”

Hà Tinh Vũ lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn xúc mì Ý: “Thật ra, em cũng không áy náy đến vậy.”

Sắc mặt Tạ Ứng không tốt, hoàn toàn không có ý cười.

Lúc này cậu đang lướt cái group bí mật của lớp 1. Trước đó cậu chỉ ở trong group chính thức có giáo viên.

Lần nào mở ra cũng thấy mọi người thảo luận sôi nổi kiểu gia tốc trọng trường bằng bao nhiêu. Cậu cứ tưởng lớp 1 chỉ biết học tập. Giờ xem ra, cậu đã đánh giá quá thấp năng lực hóng chuyện của lớp này.

[Học sinh A: Má ơi! Tôi thấy Mạnh Tường với Ninh Miên đi ăn trưa cùng nhau rồi!]

[Học sinh A: (ảnh 1)]

[Học sinh A: Thấy chưa! Thấy chưa! Hôm nay tôi không về nhà! Tự nhiên thèm ăn trên tầng ba! Vừa lên đã gặp hai người đó! Trời ạ! Mới đổi chỗ xong mà!!!]

[Học sinh B: Mặc niệm cho anh Ứng 1 giây.]

[Học sinh C: Tôi xin nối thêm 1 giây cho anh Ứng.]

[Học sinh A: +1 giây]

[Học sinh D: Không phải còn có Vân Sơ ngồi cạnh à? Chắc là tình cờ gặp thôi?]

[Học sinh A: Tình cờ cái gì! Tầng ba vừa đắt vừa lâu! Ai rảnh mà lên đó ăn!]

[Học sinh E: Tôi cố sống cố chết học một tháng là vì cái gì? Không phải để tận mắt thưởng thức tình yêu lãng mạn trên diễn đàn sao? Vừa vào đã chia chỗ, giờ ăn cơm cũng không cùng nhau. Tôi muốn đổi màu tóc cho anh Ứng luôn rồi.]

[Học sinh F: Khóc, dành 1 giây mặc niệm cho quá khứ của bọn họ.]

Tạ Ứng ngồi tầng một. Lướt xong đống tin nhắn này, sắc mặt cậu đen hẳn.

“Tôi lên trên mua chai nước.”

Hà Tinh Vũ ăn vội quá, lại còn nói nhiều nên bị sặc: “Lên làm gì? Ở đây cũng có bán mà…”

Tạ Ứng không nghe hết câu nói của Hà Tinh Vũ, quay người đi thẳng lên cầu thang.

Trước đó tan học, cậu còn cố ý nhìn Ninh Miên một lúc, rõ ràng cô đi cùng Vân Sơ, lúc đó không có Mạnh Tường. Không biết bằng cách nào mà giờ ba người lại ngồi cùng, còn bị chụp được.

“Tiểu Miên, cậu ăn cái này đi.” Mạnh Tường đẩy đĩa cà tím kho sang phía cô: “Tôi không biết cậu thích ăn gì, nên gọi đại thôi.”

Ninh Miên cười nhẹ: “Không sao, tôi ăn gì cũng được.”

Hôm nay là sinh nhật Mạnh Tường. Lúc Ninh Miên và Vân Sơ ra khỏi tòa nhà dạy học thì tình cờ gặp cậu ta lấy bánh về ở cổng trường. Ba người cùng mang bánh về lớp trước. Mạnh Tường nói hai người đã giúp, nên muốn mời họ lên nhà ăn tầng ba ăn một bữa.

Ninh Miên vốn không để ý sinh nhật lắm, nhưng vì Mạnh Tường đã mời, cậu ta còn là nhân vật chính, cô và Vân Sơ đều không từ chối.

“Tôi mua bánh kem socola, cũng khá to.” Mạnh Tường gãi đầu, hỏi cô: “Hôm trước thấy cậu thích socola, chiều chia bánh cho mọi người, tôi sẽ cắt cho cậu miếng to hơn.”

Vân Sơ: “……… ”

“Tiểu Mạnh, cậu thiên vị quá rồi đấy.” Vân Sơ nghe Mạnh Tường nói chuyện với Ninh Miên từ đầu buổi tới giờ: “Gọi món thiên vị thì thôi đi, chia bánh cũng thiên vị nữa là sao?”

“Không có…” Mặt Mạnh Tường hơi đỏ lên: “Tại Tiểu Miên thích socola. Nếu cậu thích thì chiều tôi cũng chia cho cậu nhiều hơn.”

Tạ Ứng đứng phía sau, ánh mắt dừng lại trên người Ninh Miên và Mạnh Tường. Ninh Miên quay lưng về phía cậu, hoàn toàn không biết cậu đã tới.

Tạ Ứng tiện tay lấy một chai coca, thanh toán.

Trong lòng tuy không thoải mái, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ cho đàng hoàng. Dù sao lúc này mà để lộ sự khó chịu thì nhìn chẳng ra gì.

Giống như vừa mới nhìn thấy Ninh Miên, Tạ Ứng bước lại gần: “Trùng hợp thật.”

Động tác gắp đồ của Ninh Miên khựng lại. Cô quay đầu, nhìn thấy Tạ Ứng.

Cậu đứng phía sau cô, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua cô một cái rồi nhanh chóng dời đi, rơi xuống mấy đĩa thức ăn trên bàn bọn họ. Không biết có phải tâm trạng không tốt không, mà khóe môi cậu như hơi trễ xuống, khác hẳn vẻ thường ngày.

“Ủa? Tạ Ứng?” Vân Sơ nhớ lại lời Hà Tinh Vũ nói: “Không phải Hà Tinh Vũ bảo các cậu ăn ở tầng một sao?”

Tạ Ứng: “……… ”

Im lặng một giây, Tạ Ứng giơ chai coca lên: “Ừ, dưới kia hết coca rồi, nên lên xem thử. Mấy cậu ăn ở đây à?”

“Ừ, hôm nay là sinh nhật tôi, vừa hay gặp Tiểu Miên với Vân Sơ nên rủ ăn chung.” Mạnh Tường ngẩng đầu, lịch sự nói: “Cậu ăn chưa? Nếu chưa thì ngồi ăn cùng đi?”

Cung kính không bằng tuân mệnh, Tạ Ứng ngồi xuống.

“Đúng lúc tôi chưa ăn.” Cậu cười nhẹ: “Cảm ơn.”

Mạnh Tường im lặng một chút, rõ ràng không ngờ Tạ Ứng sẽ thật sự ngồi xuống: “Bên chỗ Tiểu Miên có hơi chật không? Hay đổi chỗ một chút?”

Vân Sơ lập tức phản ứng cực nhanh, đứng dậy, nhường chỗ cho Ninh Miên và Tạ Ứng.

Bữa trưa bốn người, không khí lại trở nên yên tĩnh lạ thường. Tạ Ứng cầm đũa, cảm nhận điện thoại trong túi đồng phục rung liên tục. Cậu cúi xuống xem, ngoài group lớp thì toàn tin nhắn của Hà Tinh Vũ.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh Ứng? Anh làm gì vậy? Lên lâu quá rồi.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Em với NB lên tìm anh nhé?]

[XY: Không cần.]

Tạ Ứng ngẩng lên, liếc Ninh Miên đang ăn bên cạnh, chụp một tấm ảnh.

[XY: (ảnh 1)]

[XY: Đang ăn, đừng làm phiền.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: ………]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh không ăn với tụi em mà chạy đi tìm học sinh giỏi à????]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh Ứng??? Sao trước giờ em không biết anh còn có chiêu này????]

Ninh Miên ăn mà chẳng có chút hứng thú. Vốn dĩ món ăn trên bàn đã không hợp khẩu vị cô mấy, giờ Tạ Ứng lại ngồi ngay bên cạnh, cô càng thấy khó nuốt. Vân Sơ và Mạnh Tường đang nói về chuyện đổi chỗ sáng nay, Tạ Ứng thì không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn điện thoại.

Đĩa cá chua ngọt ở hơi xa chỗ cô, lại nằm phía bên Tạ Ứng. Ninh Miên không tiện với tay gắp, đành ăn tạm thịt nướng gần mình.

Ngón tay đang gõ chữ của Tạ Ứng khựng lại. Cậu không ngẩng đầu, chỉ đẩy đĩa cá chua ngọt về phía cô: “Ăn đi.”

Ninh Miên sững lại, không ngờ Tạ Ứng lại chủ động đưa đồ cho cô như vậy. Cô còn đang phân vân nên ăn luôn hay giả vờ khách sáo một chút, thì cúi mắt xuống, thấy điện thoại cậu lén đưa qua dưới bàn, đang mở ghi chú.

[Đám NB nói cậu không giận nữa rồi?]

Ninh Miên nhận lấy điện thoại, vừa gõ được mấy chữ mở đầu.

“Tiểu Miên?” Vân Sơ vẫy tay trước mặt hai người: “Hai cậu làm gì thế? Sao lại cùng cúi đầu vậy? Dưới gầm bàn có gì hay ho à? Tớ với Tiểu Mạnh nhìn hai cậu nãy giờ rồi mà không thấy ngẩng lên.”

May mà bàn đặc, che khuất tầm nhìn, nên bên Vân Sơ và Mạnh Tường ở đối diện không thấy gì.

Ninh Miên ho nhẹ, theo phản xạ thoát khỏi màn hình, bịa đại: “Không có gì, Tạ Ứng bảo cậu ấy ghen tị với Mạnh Tường vì sinh nhật có người đi cùng.”

Ánh mắt Vân Sơ trở nên đầy ẩn ý, rõ ràng không tin lắm: “Thật không?”

Tạ Ứng nhướng mày, bật cười: “Ừ, tôi thấy ghen tị thật.”

Vân Sơ không ngờ Tạ Ứng lại nói vậy: “Có gì mà ghen tị chứ? Sinh nhật cậu không có ai ở bên à?”

Tạ Ứng nghiêng đầu, nhìn sang Ninh Miên. Ninh Miên liếc cậu một cái, vội cầm ly nước bên cạnh lên giả vờ uống, thực ra là muốn xem cậu trả lời thế nào.

Tạ Ứng hạ mắt xuống: “Ừ.”

“Thật hay giả thế?” Vân Sơ là người đầu tiên không tin, với độ nổi tiếng của Tạ Ứng thì không đến mức không ai nhớ sinh nhật: “Mấy người Hà Tinh Vũ không tổ chức cho cậu à?”

“Không.”

“Ủa? Sao vậy? Mấy cậu ngày nào chẳng ở cùng nhau? Hay con trai không nhớ sinh nhật nhau?”

Lần này Tạ Ứng không nói dối. Gia đình cậu coi ngày đó là ngày mẹ chịu khổ. Mỗi năm đến sinh nhật, cha mẹ đều dẫn cậu đi nghỉ dưỡng, nói là mừng sinh nhật, nhưng thực ra lại bỏ cậu một mình trong khách sạn.

Cảm xúc trong mắt cậu là thật, Ninh Miên vừa quay đầu, liền chạm phải ánh nhìn của Tạ Ứng.

Nhìn kiểu gì cũng không giống đang nói dối.

“Ừ, cũng không nhớ rõ lắm.” Tạ Ứng nói: “Tôi vẫn luôn thấy ghen tị với những người có thể cùng nhau đón sinh nhật.”

Ninh Miên mím môi, chợt nhớ đến sinh nhật của mình. Cô chưa bao giờ cố ý ghi nhớ, cũng không nhắc ai, chỉ là không muốn bản thân quá ghen tị với người khác.

Vân Sơ cũng bị lay động, khẽ “a” một tiếng: “Đáng thương ghê, hay là đến sinh nhật cậu, báo trước với tụi tôi một tiếng nhé, tôi với Tiểu Miên có thể tổ chức cho cậu!”

Ninh Miên bất ngờ bị gọi tên, quay sang nhìn Vân Sơ.

Vân Sơ lúc này mới nhận ra mình vừa nói gì, lại nhớ tới tình trạng hiện tại của Ninh Miên và Tạ Ứng, vội chữa cháy: “Ý là… nếu đúng lúc tụi tôi rảnh thì có thể tổ chức.”

Vân Sơ cố vớt vát: “Cũng không phải tôi đồng ý là có thời gian đâu, còn phải xem lịch nữa, đúng không?”

Tạ Ứng mỉm cười: “Ừ, tôi hiểu.”

Ăn trưa xong, mấy người cùng xuống tầng. Còn một lúc mới vào tiết, trong lớp đã gần như đông đủ. Mạnh Tường đặt một chiếc bánh kem 18 inch. Cắt vài miếng mang cho giáo viên, phần còn lại đủ để cả lớp ăn mà vẫn dư.

“Wow, tôi quên mất hôm nay là sinh nhật Tiểu Mạnh luôn.”

“Sinh nhật này cũng ý nghĩa phết nhỉ. Dù không giành được hạng nhất hay nhì, nhưng lại được ngồi cùng bàn với người mình thích, còn ăn trưa chung nữa, còn cầu gì hơn?”

“Tôi ghen tị thật đấy. Nhìn cách Tiểu Mạnh cắt bánh thiên vị kìa, phần của Tiểu Miên to hẳn.”

“Bánh này đâu phải bánh sinh nhật, tôi thấy giống bánh kem đính ước hơn.”

“Chứ còn gì nữa, mùi tình yêu nồng nặc luôn…”

Tạ Ứng nhìn miếng bánh socola trước mặt, không động.

Bình thường cậu khá thích ăn đồ ngọt, đặc biệt là socola. Nhưng lúc này quay đầu, thấy Ninh Miên đang nói chuyện với Mạnh Tường, trước mặt còn đặt miếng bánh to nhất, cậu thật sự chẳng còn chút khẩu vị nào.

“Anh Ứng? Cậu không ăn à?”

Tạ Ứng hoàn hồn, cậu vẫn chưa quen với bạn cùng bàn mới, một cậu nhóc đeo kính ngoan hiền: “Ừ, tôi không thích ăn cái này lắm.”

Nhất là khi do chính tay Mạnh Tường đưa.

“Vậy để tôi ăn giúp nhé?” Tống Dật thấy cậu đưa bánh qua, lại nói nhỏ: “Còn chuyện group chat… Tôi chưa dám nói với mọi người là tôi kéo cậu vào. Tôi tưởng ai cũng vào được. May mà bạn lớp 3 hôm nay không mang điện thoại nên chưa bị phát hiện…”

Tạ Ứng khựng lại.

Tống Dật tiếp tục thương lượng: “Tôi ăn xong rồi, anh Ứng, cậu có thể âm thầm rời nhóm không?”

Tạ Ứng: “……… ”

Rời nhóm là chuyện không thể.

May mà học sinh mới chuyển lớp thường bị gia đình quản điện thoại khá chặt, một tuần cũng chẳng dùng được mấy lần. Tạ Ứng liền tận dụng khoảng thời gian này, trước khi thân phận bị lộ, 24/24 lướt group hóng chuyện.

Sau khi không còn ngồi cùng bàn, Tạ Ứng cảm nhận rõ rệt, số lần giao tiếp giữa cậu và Ninh Miên giảm hẳn. Trước đây, dù Ninh Miên có giận dỗi, cậu vẫn có thể lấy danh nghĩa bạn cùng bàn để nói chuyện vài câu. Nhưng từ sau sinh nhật của Mạnh Tường, hai người gần như không còn trao đổi gì nữa.

[Học sinh A: @Mạnh Tường! Mặt cậu đỏ rồi phải không! Tôi vừa quay lại thấy mặt cậu đỏ như mông khỉ trong sở thú luôn!!!!]

[Học sinh B: Đệt? Đúng thật! Hai người đang làm gì thế? @Mạnh Tường]

[Học sinh C: Hu hu hu hu, tội anh Ứng quá, mấy hôm trước còn là người chia sẻ trà sữa vui vẻ, giờ thành cô đơn lẻ bóng.]

[Mạnh Tường: ……… Các cậu đừng nói linh tinh.]

[Mạnh Tường: Tôi quên mang sách tiếng Anh, Tiểu Miên tốt bụng cho tôi xem chung.]

[Học sinh C: Xạo vừa thôi, xem chung sách mà cũng đỏ mặt à?]

[Học sinh D: Ê mà mọi người không thấy có vấn đề gì à???]

[Học sinh A: Gì cơ?]

[Học sinh D: Từ khi ngồi với Tiểu Mạnh, Tiểu Miên có vẻ không ngủ gật nữa đúng không? Trước kia ngồi với anh Ứng, cậu ấy không ngủ thì cũng trên đường đi ngủ. Có mấy lần tôi còn thấy mặt thầy Vật lý tối sầm luôn.]

[Học sinh B: Mẹ nó? Cậu nói vậy thì…]

[Học sinh E: Thật luôn! Chắc anh Ứng với Tiểu Miên không hợp bát tự rồi!]

Tạ Ứng rũ mắt nhìn đoạn chat, rồi quay đầu. Phía sau, mấy người đang điên cuồng bấm điện thoại. Ánh mắt cậu lại rơi về phía Ninh Miên và Mạnh Tường. Hai người ngồi rất gần. Dù không nói gì nhiều, nhưng cậu có thể cảm nhận rõ, Mạnh Tường đang rất vui.

Đúng lúc đó, Mạnh Tường ngẩng đầu lên, vừa hay chạm phải ánh nhìn của cậu, còn vô thức cười với cậu một cái.

Tạ Ứng: “……… ”

Tạ Ứng chưa bao giờ thấy việc Mạnh Tường cười với mình lại khó chịu hơn cả bị lườm.

Cậu thu ánh mắt lại, hứng thú tụt xuống rõ rệt, đưa tay chọc nhẹ cậu bạn ngoan hiền bên cạnh, đưa quyển sách tiếng Anh sang cho cậu ta: “Thương lượng chút nhé?”

Tống Dật lập tức ngồi thẳng lưng: “Chuyện gì!”

“Đưa quyển này cho Mạnh Tường giúp tôi.” Tạ Ứng hất nhẹ cuốn sách trên bàn, đẩy qua: “Tiết này tôi không muốn nghe. Để đây cũng chẳng làm gì, coi như đóng góp cho bạn học trong lớp.”

Tống Dật ngẩn ra.

Sách tiếng Anh của Tạ Ứng còn mới tinh. Cậu ta không nhận cũng không được. Cậu ta liếc qua phía Mạnh Tường, giữa hai người còn có Ninh Miên. Muốn đưa sách thì chắc chắn phải gọi cô.

Ninh Miên quay đầu lại, khẽ nhíu mày.

“Tiểu Miên, anh Ứng bảo quyển sách này đưa cho Mạnh Tường.” Tống Dật ho nhẹ: “Cậu chuyển giúp nhé.”

Bình thường Tống Dật ít nói trong giờ học, nên không kiểm soát âm lượng tốt lắm. Câu này vừa dứt, mấy bạn học xung quanh đã nghe thấy.

[Học sinh A: ???? Mẹ kiếp??? Chuyện gì vậy???]

[Học sinh B: Aaaaa trời ạ! Rõ thế còn gì! Chắc chắn anh Ứng không muốn Ninh Miên với Mạnh Tường xem chung nên mới làm vậy! Cái tính chiếm hữu chết tiệt này! Cái tam giác tình yêu ngọt ngào này! Người xưa nói không sai! Tam giác tình yêu đúng là ổn định nhất!]

[Học sinh D: ? Có mình cậu là “lái” được thôi à????]

[Học sinh E: Hahaha mọi người có thấy anh Ứng bây giờ giống kiểu cô vợ nhỏ đáng thương không! Dùng sách tiếng Anh để níu kéo trái tim Tiểu Miên!]

[Học sinh F: Tiểu Miên! Cô gái tồi!]

[Học sinh C: Nói thì nói vậy, nhưng tôi có câu hỏi.]

[Học sinh A: Hỏi đi!!!]

[Học sinh C: Sao anh Ứng biết được? Không phải là trong group đấy chứ?]

[Học sinh A: ………]

[Học sinh G: ………]

[Học sinh B: ……… Mẹ nó? Đừng dọa thế chứ.]

Thấy hướng đi của cuộc trò chuyện sắp đào ra tài khoản của mình, Tạ Ứng lại chọc Tống Dật bên cạnh. Giờ cậu chưa thể công khai: “Cho tôi mượn điện thoại.”

[Em ngoan số 1: Để người trong cuộc như tôi tiết lộ chút nhé.]

[Học sinh A: ?]

[Học sinh D: ? Ai đây?]

[Em ngoan số 1: Tôi là ai? Tôi là…. bạn cùng bàn của anh Ứng.]

[Em ngoan số 1: Anh Ứng trong giờ cứ nhìn về phía Tiểu Miên, ánh mắt không rời chút nào.]

[Học sinh A: ??????]

[Học sinh D: ???]

[Học sinh E: ?????]

[Em ngoan số 1: Mấy người nhìn Mạnh Tường với Tiểu Miên thì tôi nhìn anh Ứng, rõ như ban ngày mà.]

[Em ngoan số 1: Nhìn cái nhỏ mà bỏ cái lớn, các cậu thấy có đáng không?]

[Em ngoan số 1: Lúc đưa sách, anh Ứng còn nói, cậu ấy học hay không không quan trọng, phải lo cho việc học của bạn bè trong lớp trước, công trước tư sau, hy sinh bản thân, để mỗi người đều có sách mà học.]

Tống Dật nhìn Tạ Ứng mặt không cảm xúc bịa chuyện từ đầu đến cuối. Nếu không phải thầy còn đang đứng trên bục giảng, chắc cậu ta đã hét lên rồi.

[Học sinh A: Đỉnh quá!!!!]

[Học sinh G: Má nó!!!!!!!]

[Học sinh B: Mỉa mai bằng hành động mới là chí mạng? Tôi không học, tôi mất tập trung, tôi ngủ gật, nhưng tôi vẫn luôn đứng nhất. Còn cậu chăm chỉ, cố gắng, còn phải dùng sách của tôi mà vẫn xếp sau tôi?]

[Học sinh E: EQ thấp: Có cố cũng không vượt được tôi. EQ cao: Cho cậu mượn sách tiếng Anh.]

[Học sinh C: !!!!! Đừng nói Mạnh Tường! Tôi còn thấy tâm lý sụp đổ đây!]

Tạ Ứng gõ xong, nghiêng đầu nhìn, thấy hai người đã tách ra sau khi nhận sách. Cậu trả lại điện thoại dưới gầm bàn, tiện tay rút một đề trong ngăn bàn ra, bắt đầu làm.

Không biết từ khi nào, ngồi cạnh Ninh Miên lâu quá, cậu cũng bị đồng hóa theo. Gặp chuyện bực mình, phản xạ đầu tiên lại là làm đề cho bình tĩnh.

Cậu thật sự chịu hết nổi, mà lại không thể dùng tài khoản của mình để nói.

Mặt Tống Dật đỏ bừng, hạ thấp giọng: “Anh Ứng.”

Tạ Ứng đang làm bài khựng lại, quay sang: “Ừ? Sao vậy?”

Chỉ vừa rồi cậu mới vào nhóm nói vài câu, mà cả group đã nổ tung. Không ai ngờ Tống Dật ngồi ngay cạnh Tạ Ứng mà còn dám liều đến vậy, ngay dưới mí mắt hổ mà vẫn bán tin tình báo.

Tay Tống Dật căng thẳng đến mức toát mồ hôi, nhỏ giọng hỏi: “Họ hỏi tôi, rốt cuộc cậu với Tiểu Miên là quan hệ gì, tôi trả lời sao đây?”

“Quan hệ gì?” Tạ Ứng vẫn nhìn vào đề, bút không dừng, tiếp tục tính toán, giọng rất nhẹ, thản nhiên nói: “Cậu cứ nói là không có gì.”

Tống Dật thở phào: “… Ồ.”

Kết quả bài toán hiện ra, Tạ Ứng nói thêm một câu: “Tạ Ứng vẫn đang theo đuổi, chỉ vậy thôi.”