Ninh Miên còn chưa kịp trả lời tin nhắn của Tạ Ứng thì điện thoại đã reo, là Lâm Uyển gọi tới.
Nửa tháng trước, Lâm Uyển còn liên lạc với cô mấy lần. Khi đó bà đang đi du lịch nước ngoài, bảo là thêm một thời gian nữa sẽ về. Ninh Miên tính sơ thì giờ chắc cũng gần tới lúc.
Không tránh được, cô đành nghe máy: “Có chuyện gì vậy?”
“Miên Miên, sao con không ở nhà?” Bên kia vang lên tiếng Lâm Uyển lục đục mở đồ: “Bao giờ con về? Mẹ mua cho con bao nhiêu thứ luôn, mẹ với chú cùng chọn đấy.”
Ninh Miên cũng chẳng biết lần này là “chú” nào nữa: “Con đã nói là con dọn ra ngoài rồi mà. Ở đây gần trường hơn, tiện đi học.”
“Con đừng có bướng nữa được không? Trước đây mẹ bận, con muốn đi đâu chơi thì đi. Giờ mẹ về rồi, con còn không chịu về nhà thì ra cái gì?”
Ninh Miên nghĩ thầm, chính vì bà về nên cô càng không muốn về.
“Ninh Miên, con im lặng là ý gì?”
“………”
“Giờ thấy mẹ không bằng ba con rồi à? Ở với mẹ khiến con thấy thiệt thòi sao?” Lâm Uyển nổi nóng: “Con có biết hồi đó ba con đối xử với hai mẹ con mình thế nào không? Năm con bảy tuổi bị sốt, ông ấy có lo cho con một lần nào không? Ai đội mưa cõng con đi viện? Ai không ăn không uống thức trắng bên giường bệnh của con? Là ông ấy à?”
“Bao năm nay vẫn vậy, một năm ông ấy gặp con được mấy lần? Ai nuôi con lớn, ông ấy hay là mẹ? Trong lòng con không rõ sao? Vậy mà con còn bênh ông ấy?”
Ninh Miên khẽ đưa điện thoại ra xa, đợi một lúc rồi mới áp lại vào tai.
“Chỉ có mấy năm gần đây hai ba con gặp nhau nhiều hơn thôi! Mẹ vừa mới sống dễ thở hơn một chút! Hai người lại đối xử với mẹ như vậy à?”
Cô im lặng, không muốn nói thêm.
“Có phải con đang ở cùng ba con không? Đưa điện thoại cho ông ấy, mẹ nói chuyện.”
“Không phải.” Ninh Miên thở dài, cố làm dịu không khí: “Mẹ, con không lừa mẹ, con thật sự sống một mình.”
“Con tốt nhất nên nói thật. Ngày mai về nhà, nếu không mẹ gọi cho ba con, hỏi cho ra lẽ…”
Ninh Miên không muốn nghe nữa: “Con biết rồi.”
Lâm Uyển đạt được điều mình muốn, liền cúp máy.
Ninh Miên xoa xoa trán. Bao nhiêu năm nay, đúng là Ninh Hồng Đức không ở bên cô nhiều như Lâm Uyển. Một phần là không thể, một phần là không có thời gian. Thời gian cô ở cùng Lâm Uyển vẫn nhiều hơn. Điều này, Lâm Uyển cô nói không sai.
Dù tình hay lý, cho dù Ninh Miên không muốn gặp Lâm Uyển đến đâu, cô vẫn phải về.
Sáng chủ nhật, Ninh Miên chuẩn bị về nhà. Vừa xuống nhà thì đụng phải Tạ Ứng đang xách đồ ăn sáng trở về.
“Sao tối qua không trả lời tin nhắn của tôi?”
Hôm qua vì cuộc gọi của Lâm Uyển, cô không có tâm trạng, lại quên mất đang nói chuyện với cậu. Giờ gặp lại cũng thấy hơi ngại: “Xin lỗi, tôi lỡ ngủ quên.”
“Tôi có trách gì đâu.” Tạ Ứng vốn còn lo mình làm quá khiến cô khó chịu, giờ mới thở phào. Bình thường ngày nghỉ, Ninh Miên phải gần trưa mới ló mặt, giờ này gặp cô khiến Tạ Ứng hơi bất ngờ. Cậu liếc túi đồ ăn trong tay, chắc đủ cho hai người, liền giơ lên: “Ăn sáng cùng không?”
Ninh Miên: “Thôi, tôi có việc rồi.”
“Việc gì?”
Ninh Miên mím môi, không muốn nói rõ, đáp qua loa: “… Đi đến một nơi.”
“Đi đâu?”
Cô do dự một chút rồi nói nhỏ: “… Về nhà.”
Tạ Ứng nhận ra mình chạm vào chuyện nhạy cảm nên không hỏi thêm. Cậu mở túi, lấy ra một cốc sữa đậu đưa cho cô: “Vậy cầm cái này đi, uống trên đường. Đừng để bụng đói.”
“Cảm ơn.”
Gần hai tiếng sau, Ninh Miên mới chậm rãi đi tới dưới khu nhà mình. Cô lên tần, gõ cửa nhưng không ai đáp. Đoán là Lâm Uyển vẫn chưa dậy, cô lấy chìa khóa mở cửa.
Có vẻ tối qua Lâm Uyển về rất muộn. Phòng khách bừa bộn vali vừa mở, túi xách hàng hiệu chiếm gần nửa ghế sofa, phía trên còn chất đầy váy vóc sặc sỡ, đúng kiểu của Lâm Uyển.
Ninh Miên đi từ phòng khách vào phòng ngủ. Thấy Lâm Uyển vẫn đang ngủ, cô không gọi bà dậy, chỉ lặng lẽ bắt đầu dọn dẹp.
Dọn được một lúc, Lâm Uyển mới tỉnh giấc, đẩy cửa bước ra.
“Miên Miên về rồi à?”
“Vâng.”
“Thấy mấy món mẹ mua cho con chưa? Để trên ghế sofa đó.” Lâm Uyển dụi mắt, mở tủ lạnh lấy một chai nước khoáng uống một ngụm: “Chú bảo con gái bây giờ thích mấy thứ này lắm.”
Tay Ninh Miên khựng lại một chút, cô quay đầu nhìn Lâm Uyển. Phải nói rằng, dù Lâm Uyển không còn là cô gái trong trẻo đáng yêu của năm xưa, nhưng nền tảng vốn tốt, lại chưa từng phải lo toan chuyện cơm áo gạo tiền, nên vóc dáng và làn da vẫn được giữ gìn rất kỹ. Nói là vẫn còn phong vận cũng không quá. Nhưng thứ khiến cô sững lại không phải là Lâm Uyển, mà là lời bà nói, trên ghế sofa chất đầy đồ, nhưng ngoài túi xách thì toàn váy vóc, cô cứ tưởng đều là của Lâm Uyển.
“Con đứng đơ ra đó làm gì? Đi thử đi, xem có đẹp không.”
Lâm Uyển bước tới, tiện tay lấy mấy chiếc váy trên sofa nhét vào lòng cô: “Cái này, với cái này nữa, đều là của con.”
Ninh Miên cúi xuống nhìn những thứ trong tay. Trước giờ, Lâm Uyển chưa từng mua đồ con gái cho cô. Bà hoặc là đang hẹn hò, hoặc đang trên đường đi hẹn hò, chẳng có thời gian để ý đến cô.
Còn những chiếc váy này, cô chưa từng nghĩ mình sẽ mặc.
“Miên Miên ngoan, thay cho mẹ xem đi. Nhanh lên, mẹ ngồi đây đợi.”
Trong lòng cô chợt mềm lại. Dù không quen, nhưng đã lâu lắm rồi hai mẹ con mới nói chuyện nhẹ nhàng như vậy. Cô vẫn quay về phòng, lần lượt thay từng chiếc váy rồi ra cho Lâm Uyển xem.
Không biết đến chiếc thứ mấy, Lâm Uyển gật đầu đầy hài lòng: “Đúng là con gái của mẹ, xinh thật. Bình thường con chẳng chịu mặc váy, nhìn chẳng giống con gái chút nào.”
“Vâng.” Ninh Miên khẽ đáp, không phản bác.
“Buổi tối, mẹ hẹn chú đi ăn cơm. Con đi cùng mẹ nhé.” Lâm Uyển cố làm giọng mình tự nhiên hơn, hỏi cô, “…Được không?”
Chưa đến tối, ‘chú’ mà Lâm Uyển nhắc tới đã đợi dưới khu nhà. Ninh Miên vốn định thay lại bộ đồ ban đầu, nhưng Lâm Uyển bảo cô mặc thế này mới ra dáng.
Có lẽ vì hôm nay hiếm khi hai mẹ con hòa thuận như vậy, Ninh Miên cũng không muốn phá vỡ bầu không khí ấy, đành miễn cưỡng đi xuống.
Cô chưa từng gặp người chú này. Không biết là mẹ lại đổi người khác, hay vì quá nhiều nên cô không nhớ nổi. Với cô, tất cả đều na ná nhau, hai người cùng lên xe.
“Miên Miên, đây là chú Lâm, rất thân với mẹ.” Lâm Uyển ngồi ghế phụ quay đầu lại, nháy mắt với cô, “Con chào chú chưa?”
Ninh Miên ngẩng đầu, nhìn người đàn ông qua gương chiếu hậu.
Ông ta trạc tuổi ba cô, nhưng trông có vẻ nho nhã hơn. Khi cười, khóe mắt hiện rõ nếp nhăn, nhìn khá lịch sự.
Cô suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Cháu chào chú.”
“Chú hay nghe mẹ cháu nhắc đến cháu. Mẹ cháu bảo cháu học rất giỏi.”
Ninh Miên nhướng mắt, cười nhẹ: “Cũng bình thường thôi ạ.”
“Đừng khiêm tốn thế. Không phải đứng nhất trường sao? Mà còn bảo bình thường. Lớp mười hai rồi nhỉ? Có định thi trường đại học nào chưa?”
Cô thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện đó, nên trả lời rất thẳng: “Chưa ạ.”
“………”
Chủ đề kết thúc nhanh đến mức hơi gượng. Lâm Uyển vốn định kéo thêm chuyện tình cảm gia đình, giờ phải vội vàng lấp chỗ trống.
Không hiểu sao, trong lòng Ninh Miên bỗng thấy khó chịu.
Cô thật sự chưa từng nghĩ mình sẽ học ở đâu, làm gì trong tương lai. Cô cũng không muốn bịa chuyện. Nhưng thái độ của Lâm Uyển lại khiến cô có cảm giác như mình làm sai điều gì đó.
Cô cũng thật sự không hiểu, vì sao Lâm Uyển luôn phải dựa vào hết người đàn ông này đến người đàn ông khác, như thể chỉ cần đi đường tắt là có thể chứng minh giá trị của mình.
Cả buổi tối, Ninh Miên cũng chẳng biết mình đã ăn xong bữa cơm đó như thế nào.
Sau khi chú Lâm đưa hai mẹ con về, Lâm Uyển tháo giày cao gót, đi đến sofa tìm điều khiển: “Miên Miên, lại đây xem tivi với mẹ một lúc.”
Ninh Miên không định ở lại. Đồ đạc của cô đều ở khu Thanh Thủy Uyển. Hôm nay về chỉ vì lúc gọi điện Lâm Uyển có vẻ không ổn. Buổi chiều lại cảm thấy không tiện rời đi ngay, thêm nữa hai người đang hòa thuận, cô không muốn nhắc chuyện này trên bàn ăn.
Cô im lặng một lúc rồi nói: “Muộn rồi, con phải về.”
Tay Lâm Uyển đang bật tivi chợt khựng lại: “Con về đâu?”
“Nhà con thuê. Mai còn đi học, đồ của con đều ở bên đó.”
“Ninh Miên!”
Cuối cùng vẫn cãi nhau một trận. Ninh Miên thậm chí còn chưa kịp thay lại quần áo.
Bữa tối, Lâm Uyển có đưa cô ít tiền cho có lệ. Giờ xe buýt cũng hết chuyến, cô chỉ còn cách bắt taxi. Khi đến cổng khu Thanh Thủy Uyển, trong gara cũ vẫn còn tiếng tập nhạc. Cô vừa bước xuống xe, tiếng nhạc cũng dừng lại.
“Anh Ứng!” Hà Tinh Vũ là người chạy ra trước, thò đầu nhìn về phía cổng khu: “Bạn nhỏ học giỏi về rồi!”
Từ xa Ninh Miên đã nghe thấy Hà Tinh Vũ gào to gọi mình, cô giơ tay lên đáp lại rồi đi tới.
Hà Tinh Vũ vừa lùi lại vừa nhìn cô: “Cậu là ai? Bạn nhỏ học giỏi đâu?”
Ninh Miên: “………”
Ninh Miên lúc này mới hối hận vì không thay lại quần áo rồi mới về. Môi khẽ động nhưng lại chẳng nói nổi câu nào.
Mấy người Hùng Khởi từ từ bước ra khỏi gara, rõ ràng cũng chưa kịp phản ứng, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt.
Tóc Ninh Miên xõa xuống hai bên vai, không buộc lại. Bên tai còn cài một chiếc kẹp hình ngôi sao. Cô mặc một chiếc váy liền màu hồng nhạt dài qua gối, bên ngoài khoác thêm áo len mỏng, trông nữ tính hơn hẳn mọi lần.
Đây là lần đầu Hùng Khởi thấy cô mặc váy, lập tức tỏ ra đầy thích thú: “Wow! Tiểu Miên! Bảo sao lần trước Hà Tinh Vũ hỏi cậu sao ít mặc váy. Mặc váy lên nhìn khác hẳn luôn!”
Mặt Ninh Miên hơi nóng lên, cô đưa tay chạm nhẹ vào má: “… Có kỳ lắm không?”
Hùng Khởi vội lắc đầu: “Không không! Đẹp mà! Không tin cậu hỏi anh Ứng đi! Anh Ứng nói xem có đẹp không!”
Ánh mắt Ninh Miên dời ra phía sau.
Tạ Ứng từ đằng sau bước tới, ánh nhìn dừng lại trên người cô, mắt sáng lên. Bình thường cô chỉ mặc đồng phục, chưa từng mặc váy. Bộ đồ này lại rất tôn da, làm vẻ sắc lạnh trên gương mặt cô dịu đi vài phần: “Ừ, đẹp.”
Ninh Miên vẫn chưa yên tâm: “Thật không?”
“Giả đấy.”
“………”
Khóe môi Tạ Ứng cong lên, ánh mắt cũng mang theo ý cười, cậu cười khẽ: “Không phải đẹp… mà là rất đẹp.”
Tim Ninh Miên bỗng đập mạnh một cái.
Thứ hai, trường Minh Đức khai giảng lại sau kỳ nghỉ.
Bảng xếp hạng top 100 thường được dán từ chiều chủ nhật để học sinh sáng thứ hai vào lớp là xem được. Trước giờ Ninh Miên rất ít khi xem, nhưng từ khi có Tạ Ứng, giờ cô muốn không xem cũng khó.
Là người từng đứng nhất, nhìn đám đông tụ tập trước bảng cùng những ánh mắt quen biết hướng về mình, Ninh Miên vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Cô chỉ liếc qua từ phía ngoài rồi vòng vào khu dạy học, một chữ cũng chưa kịp đọc rõ.
“Tiểu Miên, chào buổi sáng!”
Cô quay đầu lại, thấy bạn cùng lớp chào mình, gật đầu: “Chào buổi sáng.”
“Cậu đi xem bảng xếp hạng chưa?”
“Chưa.”
“À, suýt quên, cậu trước giờ có bao giờ xem đâu. Dù sao cũng không rớt khỏi lớp 1, xem hay không cũng vậy. Cậu chưa trải qua nên không biết tụi tôi căng thẳng thế nào đâu. Mỗi lần thi tháng là cứ nghĩ xong đời rồi. Giờ đông nghịt luôn, chen mãi mới vào được. Nhưng may là lần này tôi không bị rớt!”
Ninh Miên khẽ cười, nếu không phải còn giữ thể diện, có khi cô đã đứng lì trước bảng rồi.
Hai người vừa nói chuyện vừa vào lớp.
Lớp số 1 đã có khá đông học sinh. Ngoài mấy bạn đang trực nhật, phần lớn tụ lại bên cửa sổ. Mạnh Tường nằm gục trên bàn, vừa khóc vừa nhận giấy từ bạn bè đưa tới, cảnh tượng chẳng khác gì tháng trước.
Ninh Miên bỗng có cảm giác như quay lại đầu năm học, tim khẽ thắt lại.
“Đừng khóc nữa, Tiểu Mạnh.” Vân Sơ rút khăn giấy đưa cho cậu ta: “Thật đấy, chuyện này sau này còn nhiều. Không lẽ lần nào cậu cũng khóc à?”
Mạnh Tường khóc còn to hơn.
Ninh Miên đặt cặp xuống, hỏi: “Lại không làm tốt à?”
Chữ “lại” này thật sự rất đúng chỗ. Vân Sơ quay đầu lại, có chút xấu hổ: “Ừ, lần này vẫn hạng ba.”
Trong lòng Ninh Miên chợt dấy lên dự cảm không lành: “Ồ, hạng ba à.”
Cô rất muốn hỏi mình đứng thứ mấy, nhưng với tư cách là một học sinh giỏi không vui vì điểm, không buồn vì điểm, Ninh Miên không cho phép bản thân hỏi câu đó trước.
Vân Sơ dò hỏi: “… Tiểu Miên, cậu chưa xem thật à?”
“Ừ.”
Vân Sơ nuốt nước bọt: “Thật ra, cậu có thấy lúc nào cũng đứng nhất hơi chán không? Tớ giờ lại thích đứng nhì hơn, điểm số lên xuống cũng bình thường, có biến động mới có thử thách. Với lại đề lần này khó, làm sai chút cũng là chuyện bình thường, đúng không?”
Ninh Miên: “Ừ.”
Thấy Ninh Miên không có phản ứng gì, Vân Sơ thở phào, lại đưa thêm khăn giấy cho Mạnh Tường. Trên bàn cậu đã chất đầy giấy ướt nước mắt mà vẫn chưa ngừng khóc, chẳng biết an ủi thế nào: “Đừng khóc nữa, Tiểu Miên còn chẳng sao, cậu cứ khóc mãi cũng không ổn đâu.”
Mạnh Tường “òa” một tiếng, khóc còn dữ hơn.
Ngồi xuống chỗ, Ninh Miên liếc sang chỗ bên cạnh, Tạ Ứng vẫn chưa tới. Thực ra, khi so sánh bài với Tạ Ứng, cô đã có dự đoán sơ bộ. Điểm các môn tự nhiên của hai người ngang nhau, tiếng Anh và Toán cộng trừ qua lại, thắng thua chỉ còn ở môn Văn, mà Văn lại luôn là điểm yếu của cô.
Danh sách lớp 1 gần như không thay đổi. Lúc này, trong nhóm chat nhỏ 28 người, ngoài việc bàn xem ai bị chuyển lớp thì chủ yếu là đang nói về Ninh Miên.
[Học sinh A: Không phải tôi nhìn nhầm chứ? Chắc không phải nhầm đâu nhỉ? Hình như sắc mặt của Tiểu Miên không tệ như tôi tưởng? Hay là cậu ấy đã chấp nhận việc mình tạm đứng nhì rồi?]
[Học sinh C: Không đâu, chắc Tiểu Miên còn chưa biết.]
[Học sinh B: ?]
[Học sinh C: Lúc tôi đến có gặp Tiểu Miên, cậu ấy còn chưa đi xem bảng xếp hạng. Không phản ứng gì cũng bình thường.]
[Học sinh D: Cậu chắc là cậu ấy chưa xem không?]
[Học sinh B: Thôi bất kể xem hay chưa, Tiểu Mạnh cũng nên học tập đi. Không được thì tụi mình cũng đừng xem nữa, có trái tim kiên cường không phải tốt hơn à? @Mạnh Tường]
[Học sinh A: Trái tim kiên cường, biết ơn mọi thứ @Mạnh Tường]
[Học sinh E: Tiểu Mạnh cố lên! Đừng khóc nữa! @Mạnh Tường]
[Mạnh Tường: ………]
[Học sinh C: Cảnh này tôi mơ thấy rồi đấy?!]
[Học sinh D: Tôi cũng mơ thấy cảnh này! Phải thêm số căn cước nữa!!!]
Còn một lúc nữa mới vào học, Ninh Miên ngồi không yên. Cái vẻ dửng dưng với điểm số của cô trước giờ chỉ là giả vờ. Thấy thời gian cũng gần, cô nghĩ chắc trước bảng xếp hạng giờ cũng vắng người rồi, liền đứng dậy, cầm theo cốc nước.
Vân Sơ thấy cô có động tĩnh, hỏi: “Tiểu Miên? Cậu đi đâu đấy?”
Ninh Miên giơ nhẹ cốc nước lên, ho một tiếng: “Đi lấy nước.”
Vân Sơ vừa định đứng dậy: “Tớ đi cùng cậu.”
“Không cần.” Ninh Miên hơi luống cuống, mím môi từ chối: “Tớ đi nhanh thôi, về ngay ấy mà, không cần đi cùng đâu.”
Hai năm ở trường Minh Đức, Ninh Miên hầu như chưa từng đi xem bảng xếp hạng. Ngoại trừ kỳ thi tháng trước, sau khi nói chuyện với thầy Lục Thắng Lợi xong cô có ghé qua xem một lần, rồi từ đó cuộc sống học đường của cô bắt đầu lên lên xuống xuống xuống xuống, đầy những điều không chắc chắn.
Ôm cốc nước, cô đi ngược dòng người từ trên tầng xuống. Thấy trước bảng vẫn còn một nhóm nhỏ tụ tập, đầu cô hơi đau, nhưng vẫn cắn răng đi tới.
Đi được nửa đường, Ninh Miên bỗng dừng lại, nhận ra người ở đó.
Bóng lưng của Tạ Ứng quá nổi bật, dù bị vây giữa một đám người vẫn có thể nhận ra ngay.
“Mẹ nó, tôi đã bảo lần này tôi làm tốt mà! Tôi nói rồi! Mấy cậu còn không tin! Giờ tin chưa? Phục chưa?!”
Chưa tới nơi, cô đã nghe thấy giọng Hà Tinh Vũ oang oang, như muốn cả trường biết điểm của mình.
“Tôi tiến bộ rồi! Anh Ứng! Thấy chưa! NB! Thấy chưa? Điểm này của tôi đúng là không ai bằng! Ai còn hơn được nữa? Nhìn điểm tôi đi! Các cậu từng thấy tôi thi cao thế này chưa!” Hà Tinh Vũ nhào lên người Tạ Ứng, bị đẩy ra cũng không để ý: “Em yêu anh Ứng! Anh Ứng yêu em!”
“………”
“Nếu không phải trước kỳ thi anh Ứng biến cách giải thành nhạc phổ cho tôi học thuộc, thì mấy bài toán này tôi còn chẳng hiểu đề nói gì. Lần này làm trơn tru cực!”
Tim Ninh Miên chợt lạnh đi, cô nhớ rõ lần trước Hà Tinh Vũ so đáp án với Vân Sơ, bài làm của cậu ta không chỉ sai mà còn, sai đến mức không chạm nổi vào đáp án đúng.
Sợ lại xuất hiện thêm một Tạ Ứng thứ hai, Ninh Miên thậm chí không muốn nhìn điểm của mình nữa, chỉ cảnh giác rà soát bảng xếp hạng, định tìm tên Hà Tinh Vũ ở phía trên.
Tạ Ứng liếc cậu ta, bất đắc dĩ: “Trơn tru? Cậu đừng làm tôi buồn nôn.”
“………”
Tạ Ứng thậm chí không muốn nhìn điểm của cậu ta: “Tôi tốn công viết hẳn bài hát giải đề cho cậu, mà cậu thi được có 290 điểm?”
Ánh mắt Ninh Miên đang lướt quanh mức 650 bỗng khựng lại.
Cái quái gì vậy.
290 điểm.
250 (đồ ngốc) thêm 38 thêm 2 cũng không đủ để diễn tả Hà Tinh Vũ.
Ninh Miên suýt nữa muốn lao tới hỏi xem trong đầu cậu ta chứa cái gì.
“290 cái gì! Là 292 điểm!” Hà Tinh Vũ cố cãi: “Hai điểm không phải là điểm à! Hai điểm là một câu trắc nghiệm đấy!”
Tạ Ứng cười khẩy, rõ ràng chẳng coi hai điểm đó ra gì.
“Anh Ứng không thể xem thường hai điểm này!” Hà Tinh Vũ vẫn cố nhấn mạnh: “Người ta nói rồi, hơn một điểm là vượt cả ngàn người! Hơn nữa nếu không có hai điểm này thì em đã không được đứng dưới bạn nhỏ học giỏi rồi! Đủ thấy hai điểm này lợi hại thế nào!”
Ánh mắt Ninh Miên lập tức chuyển lên đầu bảng. Vừa rồi nghe Hà Tinh Vũ khoe điểm, cô suýt quên mất mục đích mình xuống đây là gì.
Cô nhìn vị trí đứng đầu, không ngoài dự đoán. Vấn đề lần này vẫn là ở môn Văn.
Điểm của cô và Tạ Ứng không những không giảm mà còn tăng. Lần trước chênh nhau một phẩy năm, lần này thành hai điểm.
“Nhưng nói thật nhé, từ sau cấp hai em chưa từng nghĩ anh Ứng còn lấy được hạng nhất.” Hà Tinh Vũ nhớ lại lời Tạ Ứng từng nói: “Tháng trước còn cố chấp ganh với bạn nhỏ học giỏi để giành hạng nhất, em nhớ anh còn thức đêm làm đề đúng không? Lần này vẫn đứng nhất, bạn nhỏ học giỏi còn bị tụt khỏi top đầu hai lần rồi.”
Mặt Ninh Miên cứng lại.
Ngoài đám người NB, phần lớn xung quanh đều là học sinh lớp 13. Hai lớp vốn ít qua lại, ngoài việc thỉnh thoảng nghe Ninh Miên phát biểu dưới cờ, họ hầu như chưa từng gặp cô ngoài đời.
Lúc này mọi người tụ lại nói chuyện, càng chẳng để ý xung quanh có ai.
Đặc biệt, Ninh Miên còn kéo cao cổ áo đồng phục, nghiêng người đi một chút.
Tạ Ứng hơi nghiêng đầu, vẫn chưa nhìn thấy cô, cười nhẹ: “Ừm? Hình như là vậy.”
“Hình như cái gì mà hình như! Hai lần rồi đấy! Hai lần mà còn không đủ để người bình thường khoe khoang à? Nếu là cái cậu ‘vạn năm hạng nhì’ nào đó thì chắc vui cả tháng! Ai cũng biết bạn nhỏ học giỏi luôn chiếm hạng nhất bảng mà!”
“Anh Ứng mà là người bình thường à? Anh ấy là niềm tự hào của lớp 13 đấy!”
“Hạng nhất đối với anh Ứng chắc là chuyện thường như cơm bữa, cần gì phải ngạc nhiên thế?”
“Đúng thế, đúng thế! Tôi còn nghe lớp 1 nói Mạnh Tường muốn lấy hạng nhất nên ngày đêm cày đề, thức khuya đến chảy máu mũi, làm không biết bao nhiêu quyển bài tập. Tôi cứ tưởng lấy hạng nhất khó lắm. Anh Ứng, anh nói xem, hạng nhất này có phải với anh là tùy tiện? Cực kỳ đơn giản? Dễ như ăn kẹo không?”
Nghe đến đây, đầu Ninh Miên bắt đầu ong lên.
Từ khi Tạ Ứng vào lớp 1, nói là không cố gắng thì không đúng. Ít nhất bài tập các môn cậu đều làm nghiêm túc, lên lớp cũng ít khi lơ đãng, lại còn nhiệt tình giúp đỡ bạn bè.
Cậu vừa đẹp trai vừa thông minh, đứng nhất cũng không có gì lạ. Cô thật sự đã cố điều chỉnh tâm lý, không muốn vì nỗ lực của người khác mà sinh lòng ghen tị, như vậy là không tốt.
Nhưng cách đám người này tâng bốc, cô thật sự chịu không nổi.
“Ừ, đúng vậy.”
Ninh Miên sững lại, quay đầu nhìn cậu.
Vì vào thu, Tạ Ứng đã đổi sang áo khoác đồng phục mùa thu.
Một cơn gió thổi qua, tà áo nam sinh bay nhẹ. Cậu đứng đó, dáng vẻ lười nhác, đôi mắt hoa đào hơi nhếch lên, trong đôi mắt đen ánh lên vẻ đắc ý không giấu nổi. Cậu cười, nói: “Lấy hạng nhất cũng khá là dễ.”
Ninh Miên: “……… ”