Hai năm nay, dù luôn đứng đầu bảng xếp hạng, Ninh Miên chưa từng chủ động hỏi ai rằng có muốn nắm tay cô không, có muốn mượn vận may không, hay có muốn thử tưởng tượng mình sẽ thi vượt phong độ không.
Cô ngẩng lên, lặng lẽ nhìn Tạ Ứng.
Việc hóng chuyện thì chưa bao giờ vắng kể cả trước kỳ thi tháng. Cả lớp vẫn đứng tuyến đầu hóng chuyện.
Quá ngông.
Ngông thật sự.
Nhóm chat lớp nhảy tin liên tục.
[Học sinh B: Anh Ứng đang khiêu khích à?]
[Học sinh C: Bạn ơi, bỏ chữ “đang” đi. Đây là khiêu khích luôn rồi. Nghe có vẻ quá mức rồi á, Tiểu Miên cũng đứng nhất hai năm rồi đó, OG lần thứ nhất, vừa lên đã nói kiểu này với OG, nếu tôi là Tiểu Miên thì tâm lý tôi đã bùng nổ rồi.]
OG (Original Gangster ): top 1 lâu năm chính hiệu
[Học sinh D: …Nói thật nhé, không hiểu sao tôi lại nghĩ tới một khả năng hơi ác, có khi anh Ứng sợ không thi lại nên cố tình làm loạn tâm lý Tiểu Miên không?]
[Học sinh B: Cũng không đến mức đó đâu chứ???]
[Học sinh A: Đây là làm loạn Tiểu Miên à? Có mà làm tụi mình rối loạn thì có! Đang ôn bài ngon lành, giờ còn phải mở máy lên hóng chuyện!]
[Học sinh E: Làm ơn đi, trước khi thi còn phải có màn tuyên chiến nữa hả?]
[Học sinh F: Nói thật, tôi rất muốn xem họ nắm tay nhau.]
Ninh Miên dời mắt khỏi bàn tay của Tạ Ứng. Cô bắt đầu thấy hối hận.
Cuộc chiến tranh lạnh này đúng là tự chuốc bực vào mình. Ngay cả lời phản bác cô cũng phải kìm lại.
Dạo gần đây tầng trên bỗng yên tĩnh lạ thường, thêm việc ban nhạc nghỉ trước kỳ thi, trạng thái tinh thần của cô khá tốt. Cô không tin mình không thể vượt Tạ Ứng.
“Không cần.” Mặt Ninh Miên không biểu cảm, lấy bút ra, cố gắng nói ngắn gọn: “Còn chưa biết ai cho ai cơ hội.”
Tạ Ứng khẽ cười.
Thi xong buổi sáng, Vân Sơ cầm điện thoại kéo Ninh Miên đi ăn trưa. Vì thi tháng nên căng tin mở sớm hơn nửa tiếng. Hai người lấy cơm, ngồi gần cửa sổ.
Diễn đàn trường đang cực kỳ náo nhiệt. Có lẽ vì biết chuyện giữa hạng nhất và hạng hai gần đây, ai cũng muốn xem diễn biến tiếp theo.
[Lầu 311: Trời ơi! Tôi hận! Sao tôi không thi được vào phòng 1! Tôi muốn vào phòng 1 quá!!!]
[Lầu 312: Xin lắp camera livestream phòng 1 cho tôi xem cuộc chiến của học sinh giỏi đi qwq]
[Lầu 313: Mọi người đoán xem lần này ai đứng nhất? Nghe nói Tạ Ứng cũng không học nhiều, mà… Ninh Miên thì hay ngủ trong lớp.]
[Lầu 314: Tôi đặt cửa Miên! Cố lên cho mẹ con ơi! Cho Tạ Ứng biết Miên Miên nhà ta đỉnh nhất!]
[Lầu 315: Trạng thái hai người đều vậy… hay là tôi cược Mạnh Tường?]
[Lầu 316: Anh bạn ơi? Cậu là nhà đầu tư mạo hiểm à? Dám cược Mạnh Tường?]
Tạ Ứng rũ mắt lướt diễn đàn, tiện tay thả like cho bình luận mạo hiểm kia.
Hà Tinh Vũ vừa vào căng tin đã thấy Ninh Miên. Cậu ta không nghĩ nhiều, lấy suất ăn rồi đi thẳng tới, đặt khay xuống bàn cô, chào hỏi: “bạn nhỏ học giỏi?”
Ninh Miên ngẩng lên, “ừ” một tiếng.
“Ở đây chưa có ai ngồi chứ?”
Ninh Miên liếc qua Tạ Ứng ở phía sau, còn chưa kịp trả lời.
“Cho bọn tôi ngồi cùng nhé?” Hà Tinh Vũ quay đầu nhìn về phía NB và Tạ Ứng: “Anh Ứng, NB, bên này, mau tới đây!”
Chưa cho Ninh Miên cơ hội từ chối, cậu ta đã ngồi xuống.
Lần trước ở căng tin Hà Tinh Vũ đã thấy Vân Sơ đi cùng Ninh Miên, vốn dĩ định bắt chuyện nhưng bị mấy tin nhắn làm chậm trễ, lần này thì nhất định không bỏ lỡ.
Vân Sơ và Ninh Miên hoàn toàn khác nhau. Vân Sơ nhìn là kiểu mềm mại, dễ gần, như không có vùng cấm. Nói gì với cô ấy cũng được, trông cô ấy rất thân thiện.
“Bạn của học sinh giỏi à?” Hà Tinh Vũ cười tủm tỉm, tự giới thiệu: “Chào cậu, trước tôi học cùng lớp với anh Ứng, lớp 13, Hà Tinh Vũ.”
Vân Sơ ngoan ngoãn gật đầu, mặt hơi đỏ: “Chào cậu, tôi là Vân Sơ.”
Tạ Ứng bưng phần cơm, vừa ngồi xuống đã nghe Hà Tinh Vũ nói chuyện rôm rả. Thấy Ninh Miên không có biểu cảm gì, cậu mới hơi yên tâm, cúi đầu lấy điện thoại nhắn tin cho Ninh Miên.
[XY: Đám Hà Tinh Vũ không biết chúng ta đang giận nhau.]
Điện thoại trong túi Ninh Miên rung lên. Cô lấy ra xem, ngẩng lên nhìn Tạ Ứng một cái, vẫn không muốn trả lời cậu.
[XY: Cậu đang không vui à?]
[XY: Hay là tôi đổi chỗ ngồi nhé? Đỡ ảnh hưởng cậu ăn cơm?]
Nói đến mức này rồi, Ninh Miên cũng thấy mình không nên quá đáng: [Không, tùy cậu.]
[XY: Thật không sao chứ?]
[Ninh Miên: Ừ.]
[XY: Sáng làm bài thế nào? Tôi thấy khá dễ.]
[Ninh Miên: .]
Buổi sáng thi môn cô yếu nhất, ngữ văn.
Ninh Miên cảm thấy môn này đúng là ác mộng, đặc biệt là lúc viết văn. Trong đầu cô không hiện lên mấy bài văn mẫu điểm cao đã học thuộc, mà lại là mấy bản kiểm điểm đầy bi thương của Tạ Ứng.
[XY: Nghĩ gì thế? Nếu cậu thấy không khó thì nói một câu đi chứ, mấy ngày rồi chúng ta không nói chuyện đàng hoàng rồi.]
Ninh Miên liếc nhìn Tạ Ứng, rồi lại rũ mắt xuống. Cô vẫn chưa biết phải trả lời thế nào.
Hai người ngồi đối diện nhau mà chẳng ai chịu ăn uống tử tế, lại còn cùng cúi đầu nhìn điện thoại, màn hình đều là WeChat.
Hà Tinh Vũ liếc qua: “Hai người làm gì vậy? Ngồi đối diện mà không nói chuyện được à, phải dùng Wechat?”
Tạ Ứng lạnh lùng liếc cậu ta một cái.
Hà Tinh Vũ lập tức biết mình lỡ lời, vội cúi đầu ăn mì lia lịa, không dám nói thêm.
Không khí trên bàn ăn thoáng chốc trở nên gượng gạo. Ninh Miên cũng mất hẳn khẩu vị, dằn cảm xúc xuống, tắt màn hình điện thoại, không trả lời Tạ Ứng nữa.
“À đúng rồi, cậu thấy đề sáng nay thế nào?” May mà Vân Sơ lên tiếng phá vỡ im lặng, “Có khó không?”
Hà Tinh Vũ lập tức bắt chuyện với Vân Sơ về đề thi sáng nay. Nói thật, Ninh Miên cũng không hiểu sao Vân Sơ và Hà Tinh Vũ có thể nói chuyện trôi chảy như vậy. Quan trọng hơn là Hà Tinh Vũ còn rất tự tin, chẳng lo đáp án sai, như thể ở cạnh Tạ Ứng lâu ngày nên cũng nhiễm cái tính tự tin bẩm sinh, tin rằng đáp án của mình chắc chắn đúng.
Ăn xong, mọi người chuẩn bị quay lại phòng thi.
Vừa ra khỏi căng tin, Tạ Ứng sờ túi, dừng lại: “Tôi đi mua chút đồ, đợi tôi nhé?”
Tạ Ứng đã nói vậy, đương nhiên Hà Tinh Vũ dừng lại đợi. Hà Tinh Vũ dừng lại thì không nói làm gì, Vân Sơ cũng đứng lại. Hiệu ứng dây chuyền này khiến Ninh Miên cũng không bước thêm bước nào, chỉ đứng đó.
Cửa hàng tiện lợi của trường Minh Đức rất gần căng tin, rẽ một cái là tới. Ninh Miên đứng cách đó không xa, nhìn Vân Sơ và Hà Tinh Vũ đang nói chuyện rôm rả. Cô không thân với NB, cũng không có hứng muốn làm quen. Đối phương cũng vậy, hai người đứng cách nhau một khoảng, chẳng ai nói với ai.
Chưa đến năm phút, Tạ Ứng đã quay lại, nhưng trên tay lại không cầm gì.
Hà Tinh Vũ đang mải nói chuyện nên cũng không hỏi, cả nhóm lại tiếp tục đi về phía khu lớp học.
Hà Tinh Vũ và Vân Sơ đi phía trước, NB theo sau, còn Ninh Miên chậm rãi đi cuối cùng. Cô cúi đầu, hơi thấy lạc lõng, vẫn chưa quen lắm, vì bình thường Vân Sơ luôn đi cạnh cô.
Bỗng nhiên, tay áo bên trái của cô bị kéo nhẹ, Ninh Miên ngẩng lên.
Vai phải của Tạ Ứng hơi nghiêng xuống, cánh tay buông thấp. Ngón tay cậu khẽ móc vào đầu ngón tay cô, rồi nhét vào lòng bàn tay cô một thứ gì đó cứng cứng, để cô nắm chặt.
Ninh Miên khựng lại, là một viên kẹo dẻo vị quýt.
Cô vừa định lên tiếng.
“Suỵt.” Tạ Ứng lắc đầu, hạ giọng: “Không mua nhiều.”
Tim Ninh Miên đập mạnh một nhịp.
“Không có phần của bọn họ.” Tạ Ứng nói khẽ: “Chỉ cho cậu thôi.”
……
Kỳ thi tháng kết thúc, học sinh lớp 12 được nghỉ hai ngày như thường lệ.
Ninh Miên vừa ra khỏi phòng thi đã thấy Ninh Chiêm đứng đợi. Biết cô thi xong, cậu ta đến nhắc chuyện. Cô đeo balo, đi tới bên cạnh Ninh Chiêm.
“Chị, ba hỏi cuối tuần sau chị có rảnh không.” Ninh Chiêm đưa nước cho cô: “Cả nhà mình về thăm ông nội đi.”
Ninh Miên nhận lấy đồ uống, mở ra: “Ừ, rảnh.”
“Vậy tuần sau em với chú Tưởng xuống đón chị nhé?”
“Không cần đâu, chị tự đi được, không cần làm phiền chú Tưởng.”
Kết thúc hai ngày thi, Tạ Ứng đeo balo một bên vai, dây đeo lỏng lẻo. Cậu đi ra, vừa hay thấy Ninh Miên và Ninh Chiêm đứng cùng nhau.
Lần trước gặp, Tạ Ứng và Ninh Chiêm chưa có dịp nói chuyện. Đây xem như là lần gặp thứ hai của hai người.
Xét theo tình hình hiện tại, quan hệ giữa Ninh Miên và Ninh Chiêm không tồi. Khi nói chuyện với em trai, cô hiếm khi tỏ ra khó chịu, ngược lại còn khá dịu dàng.
Kỳ thi tháng kết thúc, không có tiết tự học buổi tối nên bọn họ được về sớm. Tạ Ứng đi tới trước mặt hai người, tiện miệng hỏi: “Em trai cậu đi cùng chúng ta không?”
“Anh với chị tôi?” Ninh Chiêm nhíu mày: “Đi đâu cùng nhau?”
Ninh Miên liếc nhìn Tạ Ứng. Chuyện trong nhà cô, bọn họ đều không biết. Dù đó không phải điều cô có thể lựa chọn, nhưng cũng chẳng vẻ vang gì, cô không muốn để ai nhìn thấy lớp phòng bị này.
Đáng ra vẫn chưa đến lúc tha thứ cho cậu, nhưng nếu không lên tiếng thì lại lộ chuyện cô đã dọn ra ngoài sống. Cô quay mặt đi, hạ giọng: “Tôi chưa về, còn nói chuyện với em trai chút. Cậu đi trước đi.”
Ninh Chiêm nhìn chằm chằm Tạ Ứng cho tới khi cậu biến mất ở góc đường mới thu lại ánh mắt: “Chị! Lần trước chị hứa với em thế nào! Chị nói không yêu sớm mà!”
“Thật sự không có.” Ninh Miên bất lực, “Chị còn đang cố giữ khoảng cách với cậu ta đây.”
Ninh Chiêm vẫn không tin: “Thế anh ta nói….”
“Cậu ta tập band gần đây thôi, em nghĩ gì vậy?”
Hai người tách nhau ở cổng trường. Ninh Miên thở phào, mở chai nước Ninh Chiêm đưa, vừa định uống thì liếc thấy Tạ Ứng đang tựa vào tường trường, cậu vẫn chưa đi.
Hôm nay không tập band, Tạ Ứng cũng không vội về. Hơn nữa, hôm nay cậu còn chưa nộp bản kiểm điểm.
“Tôi cứ tưởng cậu đi xe cùng em trai về luôn rồi.” Tạ Ứng liếc dòng xe đã đi xa, “Sao lại tách ra? Người nhà vẫn chưa biết cậu bỏ nhà ra ngoài à?”
Ninh Miên vặn nắp chai lại. Thực ra không phải Lâm Uyển không biết cô dọn ra ngoài, còn từng nhắn cho cô mấy tin Wechat. Nhưng hiện giờ bà đang bận đi du lịch nước ngoài với bạn trai mới. Khi đó nhóm Tạ Ứng còn chưa dọn tới, Ninh Miên đã ở ngoài vài ngày, lại không biết bao giờ Lâm Uyển về, hay lúc về có còn là người bạn trai cũ không, nên cô dứt khoát không quay lại nữa.
“Coi như là biết.” Ninh Miên không trả lời câu đầu, chuyển đề tài, “Không phải tôi đã nói tôi còn có việc nên cậu đi trước đi à? Ban nhạc không cần tập sao?”
Tạ Ứng kéo balo lại gần, mở khóa, lấy ra một phong bì màu hồng từ ngăn nhỏ, cười cười: “Còn chưa nộp kiểm điểm cho cậu, lương tâm tôi cắn rứt lắm. Đợi cậu, tiện đi cùng luôn.”
Ninh Miên nhận lấy phong bì từ tay câu: “Tôi nhận rồi.”
“Còn giận tôi sao? Tôi xin lỗi gần cả tuần rồi, từ ngữ cũng sắp cạn rồi, không biết còn nghĩ ra kiểu gì mới nữa.” Tạ Ứng đi cạnh cô, “Hay tôi viết lại từ lần đầu chúng ta gặp nhau? Tìm nguyên nhân từ đầu?”
Ninh Miên thở dài.
Thật ra đến giai đoạn này, cô gần như quên mất mình giận Tạ Ứng vì cái gì. Thêm nữa, đúng là thái độ viết kiểm điểm của Tạ Ứng rất nghiêm túc, ngay cả lúc thi tháng vẫn tranh thủ viết hai trang giấy. Lý do phía sau cũng khá thành khẩn: chỉ vì hai người bắt đầu thân hơn nhờ việc mua trà sữa qua lại, còn cậu thì muốn nhanh chóng hòa nhập với lớp mới.
Dù đôi lúc sự kiêu ngạo của cậu khiến Ninh Miên không thoải mái, nhưng thời gian này Tạ Ứng không làm gì quá đáng thật. Phần còn lại của chiến tranh lạnh, cô coi như là trả lại cho chuyện miếng dán làm mát hôm trước.
Ninh Miên ngẩng lên, lắc đầu: “Không giận nữa. Nếu không viết được thì khỏi viết kiểm điểm nữa.”
Mắt Tạ Ứng sáng lên: “Thật à? Thật sự không giận nữa?”
“Ừ.”
“……”
Hai người đứng đợi xe buýt, tiền sinh hoạt của Ninh Miên phần lớn do Ninh Hồng Đức chu cấp. Vì sống riêng nên chi tiêu nhiều, cô luôn đi xe buýt về nhà. Tuy rằng Tạ Ứng cũng thường xuyên đến Thanh Thủy Uyển, nhưng dù sao cũng là ‘thiếu gia’, ngoài lần ở Cung thiếu niên, cô chưa từng thấy Tạ Ứng đi xe buýt.
Ninh Miên bỏ tiền giúp Tạ Ứng, tìm một chỗ trống hai người: “Mấy người NB không đi cùng à?”
“Không.” Tạ Ứng ngồi xuống cạnh cô, “NB đi tìm Tiểu Khởi rồi.”
Ninh Miên gật đầu.
Kỳ thi tháng kết thúc, nhưng cuộc chiến của cô thì chưa. Trong nhóm lớp trên Wechat đã có đáp án.
Trước đây, Ninh Miên chưa bao giờ so đáp án. Nhưng vì Tạ Ứng, cô bỗng trở nên cực kỳ tò mò về điểm số.
Tạ Ứng nghiêng đầu nhìn màn hình điện thoại của cô, cô đang mở từng câu để đối chiếu đáp án: “Câu này chọn B. Lần nào thi xong cậu cũng so đáp án à?”
Ninh Miên ho khẽ, theo phản xạ tắt màn hình, hơi xấu hổ.
Chuyến xe này khá vắng, hơn nữa thời gian thi tháng lại lại sớm hơn giờ cao điểm một tiếng nên gần như không có người trên xe.
Thấy động tác của cô, Tạ Ứng hơi ngạc nhiên: “So xong chưa?”
“Không, tôi có so đâu.” Ninh Miên nghiêm mặt, cố tỏ ra bình tĩnh như Tạ Ứng, như thể điểm số với cô chỉ là chuyện nhỏ như mưa bụi, cô căn bản không thèm để ý: “Điện thoại rung suốt, tôi tiện xem tin nhắn, lỡ tay mở ra thôi.”
Tạ Ứng nhìn giờ trên điện thoại, đã qua nửa tiếng từ lúc có đáp án, rồi cười như không cười: “Ừ, tin là cậu lỡ tay.”
Ninh Miên: “……”
Nhìn gương mặt đó, với cái biểu cảm đó, Ninh Miên thật sự không thể tự thuyết phục mình được. Cô mím môi, cuối cùng vẫn hỏi: “Bỏ đi, lần này cậu thi thế nào?”
“Ừm? Cậu muốn tôi thi tốt hay không tốt?”
Ninh Miên suýt buột miệng nói “kém hơn tôi là được”.
“Được rồi, nhìn biểu cảm cậu là biết rồi.” Tạ Ứng cười, trong đầu tính nhẩm điểm số rồi trả lời đúng sự thật với cô: “Tôi làm như bình thường thôi.”
Ninh Miên không có khái niệm gì về “làm như bình thường” của Tạ Ứng: “Vậy có phải là đứng nhất không?”
Tạ Ứng nhướng mày.
Người bình thường sẽ hỏi khoảng được bao nhiêu điểm, có cao không. Nhưng Ninh Miên thì không, cô không hỏi điểm.
Tạ Ứng nhớ lại cách hai người ở cạnh nhau. Mỗi ngày Ninh Miên đều học rất chăm chỉ, ban đầu cậu tưởng cô chỉ quan tâm điểm số, muốn biết mình học tốt hay không. Nhưng giờ mới nhận ra không phải, cô không quan tâm chênh lệch bao nhiêu điểm, mà quan tâm thứ hạng lên hay xuống.
Tạ Ứng khẽ cười: “Nếu tôi nói là đúng thì sao?”
Ninh Miên im lặng.
Tạ Ứng nghiêng người: “Bạn cùng bàn, có phải bây giờ cậu có chút hối hận rồi không?”
Ninh Miên quay sang nhìn cậu: “Hối hận cái gì?”
Tạ Ứng gõ nhẹ lên đầu gối mình, rồi nhìn bàn tay, như vẫn chưa đủ, lại chống khuỷu tay lên ghế trước, giơ tay ra trước mặt cô, giọng đầy tiếc nuối: “Không hối hận à? Trước khi thi không chủ động nắm tay tôi một chút? Nhỡ đâu thi vượt phong độ thì…”
Tạ ứng không nói hết câu, nhưng Ninh Miên đã hiểu phần còn lại.
Người như Tạ Ứng, khỏi cần hỏi thứ hạng, cậu chắc chắn tin mình đứng nhất. Nếu không bị giới hạn bởi hạng nhất, có khi cậu còn nghĩ ra được một hạng số 0.
Cô đúng là hỏi thừa.
Xuống xe buýt, đáng lẽ hai người sẽ tách nhau ở cổng khu Thanh Thủy Uyển. Nhưng Tạ Ứng không đi về phía gara cũ, mà lại đi cùng cô tới tận cửa tòa nhà.
“Cậu không đi chỉnh thiết bị chuẩn bị tập à? Đi theo tôi làm gì?” Ninh Miên vừa lấy chìa khóa vừa khó hiểu, “Lát nữa nhóm NB tới không thấy cậu thì sao?”
Tạ Ứng đã lấy chìa khóa ra trước cô, giải thích: “Hôm nay band nghỉ mà, chẳng phải tôi nói NB đi tìm Tiểu Khởi rồi sao?”
Ninh Miên quay đầu, vẫn chưa hiểu: “Thế cậu làm gì vậy?”
Trong ấn tượng của cô, Tạ Ứng chỉ tới khu Thanh Thủy Uyển này khi tập band. Hôm nay không tập, lại không có nhóm Hà Tinh Vũ, cô thật sự không nghĩ ra lý do cậu xuất hiện ở đây.
Cửa tòa nhà đã mở. Tạ Ứng kéo cửa, để cô vào trước.
Đôi mắt cậu rất đẹp. Cậu thở dài, có chút bất đắc dĩ: “Tôi á? Tôi ở đây cũng hơn nửa tháng rồi, cậu không nhận ra sao?”
“……”