Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 24: Vì tin nhắn ngốc nghếch của ai đó mà tâm trạng tôi tụt dốc…

Từ khi quen biết Tạ Ứng, Ninh Miên gần như không còn ngủ ngon giấc.

Có lúc cô không biết phải đối diện với Tạ Ứng thế nào, cũng chẳng phân biệt nổi mọi chuyện là trùng hợp hay do cậu cố tình sắp đặt.

Làm xong một bộ đề toán, Ninh Miên tranh thủ liếc điện thoại. Vân Sơ đã nhắn cho cô từ hai mươi phút trước.

[ Vân Sơ: Tiểu Miên, cậu có ở nhà không? ]

[ Vân Sơ: Tớ cãi nhau với mẹ rồi. ]

Ninh Miên gấp đề toán để sang một bên, nhắn lại: [ Sao thế? ]

[ Vân Sơ: Cậu trả lời chậm quá qwq ]

[ Ninh Miên: Tớ đang làm bài nên không xem điện thoại. ]

[ Vân Sơ: Mẹ tớ cái gì cũng quản lý. Tớ chỉ xem điện thoại lâu một chút thôi mà mẹ tớ cứ nói mãi, không dứt ra được. Tớ bực quá nên nói sau này không cần mẹ quản nữa, còn bảo tớ muốn tự lập. ]

[ Vân Sơ: Ba tớ lại không có ở nhà, tớ tức quá bỏ đi. Đi ra ngoài rồi mới phát hiện mình chẳng có chỗ nào để đi cả. ]

[ Vân Sơ: Lần trước tớ nhớ cậu nói cậu không ở cùng gia đình, có thể cho tớ… ]

[ Vân Sơ: qwq ]

Ninh Miên suy nghĩ một lát. Tối nay Tạ Ứng và nhóm của cậu không tập luyện, chắc cũng không ồn ào.

[ Ninh Miên: Được. ]

[ Ninh Miên: ‘vị trí’ ]

[ Ninh Miên: Cậu có mang tiền không? Không thì cứ bắt xe đến dưới nhà, tớ xuống trả giúp. ]

[ Vân Sơ: Được! ]

[ Vân Sơ: Đợi tớ, tớ tới ngay! ]

Trong lúc đó, Ninh Miên còn nhận được tin nhắn từ mẹ của Vân Sơ. Trước đây, trong buổi họp phụ huynh, cô từng gặp bà, khi ấy bà đã xin số liên lạc của cô. Bây giờ đúng lúc cần dùng đến. Tin nhắn của bà toàn là trách móc, nói Vân Sơ khiến người ta không yên tâm nổi, cái gì cũng không mang theo mà dám bỏ nhà đi. Nhưng nói cho cùng vẫn là lo lắng.

Ninh Miên trả lời rằng tối nay Vân Sơ sẽ ở chỗ cô, đợi ngày mai nguôi giận rồi sẽ bảo Vân Sơ về nhà, dặn bà không cần quá lo.

Mẹ Vân Sơ nói làm phiền cô rồi.

Ngay sau đó, Ninh Miên nghe thấy tiếng còi xe dưới tầng.

Cô xuống đón Vân Sơ, trả tiền cho tài xế ngồi phía trước. Vừa xuống xe, Vân Sơ đã không nhịn được mà hỏi: “Tiểu Miên, sao cậu lại ở nơi hẻo lánh thế này?”

Cô ấy lại hỏi: “Bình thường đi học, chú dì đều cho tài xế tới đây đón cậu à?”

Gia đình Vân Sơ rất chiều cô ấy, nên chắc khó hiểu được kiểu cha không thương mẹ không yêu như Ninh Miên. Ninh Miên bất đắc dĩ mỉm cười: “Không, tớ tự đi xe.”

“Gọi xe á? Thế thì mệt lắm luôn. Nếu là tớ chắc không chịu nổi.” Vân Sơ nhăn mũi, giữ chặt tay Ninh Miên: “Bảo sao ba mẹ tớ lúc nào cũng khen cậu là đứa trẻ ngoan.”

Ninh Miên không nói gì.

Hai người cùng đi tới cửa khu nhà. Ninh Miên còn chưa kịp lấy chìa khóa thì cửa đã mở ra.

Có lẽ vì đang ở nhà, Tạ Ứng không mặc đồng phục. Cậu chỉ khoác đại một bộ đồ tối màu, tóc còn hơi ẩm, tay xách túi rác gần đầy. Cậu mở cửa ra, nhìn thấy hai người.

Ninh Miên không muốn để ý đến Tạ Ứng.

“Tạ Ứng?” Vân Sơ là người phản ứng đầu tiên, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người: “Tiểu Miên? Không phải chứ? Đừng nói là giống như tớ nghĩ nhé? Hai cậu ở cùng nhau à?”

Mặt Ninh Miên không đổi sắc, muốn đi vào nhưng bị Vân Sơ kéo lại, đành giải thích: “Không. Cậu ta ở trên tầng nhà tớ.”

Vân Sơ ngập ngừng: “Chỗ này… hai cậu cũng… trùng hợp quá rồi đấy…”

Tạ Ứng biết Vân Sơ định nói gì. Việc cậu xuống đây cũng là cố ý.

Khu Thanh Thủy Uyển đang đối mặt với việc giải tỏa, bình thường rất ít người ở. Huống hồ giờ lại có xe đỗ dưới nhà. Nghe tiếng còi, Tạ Ứng chỉ cần nhìn xuống từ cửa sổ là thấy ngay Ninh Miên.

Chiều nay, từ lúc cậu mở cửa khu nhà, Ninh Miên đã vô cớ sinh ra một sự đề phòng và xa cách rõ rệt với cậu. Tạ Ứng không hiểu vì sao, nhưng cậu có thể cảm nhận được lần này cô thật sự không muốn nói chuyện với mình.

Lý do ban đầu khiến cậu chuyển đến Thanh Thủy Uyển rất đơn giản, an ninh ở đây không tốt, cả khu gần như chỉ có một mình Ninh Miên ở, quá nguy hiểm. Cậu nhờ chủ gara cũ mình thuê xem căn hộ trống trên tầng của Ninh Miên có cho thuê không. Không ngờ cả gia đình chủ nhà đều ở nước ngoài, căn nhà vốn cũng không cho thuê được, nên họ lấy giá rất rẻ, gần như cho không mà cho cậu thuê.

Lúc mới chuyển đến, Tạ Ứng từng rất mong có thể vô tình gặp Ninh Miên trong hành lang. Cậu muốn tiếp cận cô một cách tự nhiên nhất.

Nhưng rất lạ, hơn nửa tháng nay, Tạ Ứng chưa từng gặp Ninh Miên lần nào. Cậu không biết cô đi học lúc mấy giờ, dù có cố tình nán lại một chút cũng không chạm mặt.

Có lần, Tạ Ứng suýt nữa đã không kìm được mà hỏi, một mình sống như vậy có sợ không?

“Thật, cậu đừng nghĩ nhiều.” Trước mặt Ninh Miên, Tạ Ứng nói: “Ban nhạc của tôi ở gần đây. Muộn quá thì tôi về không tiện, nên thuê tạm một phòng ở đây cho tiện đi lại.”

Vân Sơ lập tức bắt được ý chính: “Ban nhạc của cậu ở gần đây á?!”

Tạ Ứng cong môi cười: “Ừ, mai còn phải tập.”

“Tôi còn chưa từng xem ban nhạc diễn trực tiếp bao giờ.” Vân Sơ tò mò: “Mấy cậu tập luyện như thế nào vậy?”

Tạ Ứng liếc nhìn Ninh Miên, mỉm cười: “Hay trưa mai cùng ăn cơm đi? Vừa đúng lúc rảnh, cậu cũng có thể tiện xem thử.”

Vân Sơ cứ thế bán đứng đồng đội mà không hề hay biết. Ninh Miên mở cửa, tìm cho Vân Sơ một bộ đồ ngủ. Cô cũng không định làm bài nữa, lặng lẽ nằm xuống giường, nhìn trần nhà, suy nghĩ vẩn vơ.

Hiện tại, Ninh Miên thật sự không muốn có thêm bất kỳ liên hệ gì với Tạ Ứng.

Hai người đã lâu không ngủ chung. Lần trước Ninh Miên ngủ cùng Vân Sơ vẫn là kỳ nghỉ hè năm lớp 11, khi ba mẹ Vân Sơ đưa hai người đi nghỉ ở khu suối nước nóng, Vân Sơ và Ninh Miên ở chung một phòng.

“Tiểu Miên!” Vân Sơ thay đồ xong vẫn còn phấn khích: “Cậu ở gần Tạ Ứng như vậy mà chưa từng nói với tớ? Cậu đã đi xem ban nhạc của cậu ấy tập chưa? Có vui không?”

Ninh Miên lăn một vòng trên giường, nói rất chân thành: “Chưa xem, không vui.”

“Sao có thể chứ? Tớ xem trên mấy chương trình giải trí, ban nhạc ngầu lắm mà.” Vân Sơ hoàn toàn không hiểu: “Cậu không thấy vậy à?”

Ninh Miên cắn răng, đó là vì Vân Sơ chưa từng nghe cái tạp âm ấy vào lúc ba, bốn giờ sáng.

“Có một ca sĩ chính của ban nhạc tên Promise, nổi tiếng lắm luôn.”

“Nhưng chỉ hát ở mấy buổi diễn nhỏ thôi, nghe nói vẫn còn là học sinh. Nhóm nhạc nam tớ từng thích trước đây cũng hát bài do anh ấy viết.” Vân Sơ tưởng tượng đầy hào hứng: “Dạo trước tớ còn nói với bố, chờ thi đại học xong tớ sẽ đi quán bar. Cậu tưởng tượng xem, hai đứa mình gọi mỗi người một ly rượu, ngồi dưới sân khấu, không phải rất tuyệt sao? Điều kiện tốt như vậy mà cậu lại không biết tận hưởng à?”

Ninh Miên ngồi dậy, nhìn cô ấy, vô cùng bất đắc dĩ nói: “…Cậu biết vì sao dạo trước tớ lên lớp cứ buồn ngủ không?”

Vân Sơ: “Ừ? Vì sao?”

“Cậu đã từng nghe người ta tập nhạc lúc ba bốn giờ sáng chưa?” Ninh Miên chỉ vào mình, nói: “Tớ nghe rồi.”

Vân Sơ thật sự không nghĩ tới việc Ninh Miên mất ngủ lại là vì Tạ Ứng.

Nói ra thì khó tin, chính Ninh Miên trước đó cũng chưa từng nghĩ vậy.

“Thảo nào ánh mắt cậu nhìn Tạ Ứng trước đây…Tớ còn tưởng là kiểu thích thầm gì đó cơ.” Vân Sơ vỗ trán: “Hóa ra là oán niệm. Thôi, mai tớ không đi xem bọn họ tập nữa.”

Tình bạn của con gái đôi khi rất kỳ lạ, một người không thích, người kia cũng chẳng muốn thích nữa.

Nhưng Ninh Miên không muốn Vân Sơ khó xử: “Không sao, cậu muốn đi thì cứ đi.”

“Thật à?”

Dù sao trong ban nhạc cũng không chỉ có mỗi Tạ Ứng, Ninh Miên nói: “Ừ, vẫn có người khá tốt.”

Hai người nằm trên giường trò chuyện. Ninh Miên vừa kể cho Vân Sơ nghe chuyện Hùng Khởi, vừa lướt điện thoại. Nhóm chat [Mấy đứa ôm đùi Ninh Miên] liên tục nhảy thông báo.

Đó là nhóm học tập của lớp, thường xuyên thảo luận bài tập, mục tiêu chủ yếu là xin cách giải chuẩn của Ninh Miên. Lúc này mọi người đang bàn về đề thi buổi chiều, không ít tin nhắn hỏi cô cách làm.

[ Harvard Yale nhà tôi mở: Đề lần này khó quá qwq ]

[ Học tập muôn năm: Câu cuối môn toán thật sự là căn hai à? Không thể nào? Cô giáo Tiểu Ninh ơi! Cứu với! @Ninh Miên ]

[ Học tập muôn năm: Không thì anh Ứng trả lời cũng được @XY ]

[ Harvard Yale nhà tôi mở: Cậu thấy anh Ứng xuất hiện bao giờ chưa? Anh Ứng còn làm bài à? ]

[ Học tập muôn năm: Ờ ha, hình như chưa từng. ]

[ Tôi yêu học tập không hói đầu: …Đây chắc là thiên tài rồi. ]

[ Học tập muôn năm: Xin đấy, thiên tài không cần hỏi học sinh giỏi mà vẫn vào nhóm học tập làm gì? Để tôi khóc à? ]

Ninh Miên im lặng đọc hết, nhớ lại từ khi Tạ Ứng vào nhóm, đúng là cậu chưa từng hỏi bài, thậm chí còn chưa nói câu nào. Dùng hành động để chứng minh, cậu không làm bài tập.

Ninh Miên trả lời hai câu khó.

[ Ninh Miên: Còn muốn hỏi gì thì cứ hỏi. ]

[ Học tập muôn năm: Hu hu hu tớ yêu Tiểu Miên! Tiểu Miên yêu tớ! ]

[ Tôi yêu học tập không hói đầu: Vẫn hỏi được à? Vật lý được không? ]

[ Ninh Miên: Ừ, hỏi đi. ]

[ Tôi yêu học tập không hói đầu: Câu áp chót làm thế nào vậy? @NinhMiên ]

[ Harvard Yale nhà tôi mở: Ninh Miên đúng là thiên thần! Câu nào cũng trả lời! ]

[ XY: Còn tôi thì sao? Tôi cũng hỏi được không? ]

[ Harvard Yale nhà tôi mở: Trời ơi! Anh Ứng xuất hiện kìa!!! ]

[ Tôi yêu học tập không hói đầu: Sao cùng một nhóm lâu vậy rồi mà lần đầu thấy anh Ứng nhắn, phản xạ của tôi lại là muốn chụp màn hình lưu niệm vậy? ]

[ Học tập muôn năm: Anh Ứng cũng có câu không biết làm à? ]

Ninh Miên: “……”

Cô thoát luôn khỏi khung chat, không muốn nhìn tin nhắn tăng lên chóng mặt.

Đặt điện thoại bên cạnh chưa đầy năm phút sau, Ninh Miên đã nghe thấy Vân Sơ kêu lên kinh ngạc. Ninh Miên liếc sang, Vân Sơ đang xem nhóm học tập trao đổi. Trong lúc cô chưa kịp trả lời, Tạ Ứng đã giải hết toàn bộ câu hỏi của mọi người.

Thế mà, Tạ Ứng vẫn còn vào hỏi xem mình có được hỏi bài không.

Ninh Miên không biểu cảm mở lại màn hình, muốn xem ngoài việc giải bài, Tạ Ứng còn định nói gì nữa.

Lướt lại lịch sử chat, ngoài mấy câu hỏi ban đầu, Tạ Ứng trả lời xong thì biến mất, không nói thêm câu nào.

Hai người kết bạn WeChat cũng khá lâu, nhưng trong ấn tượng của Ninh Miên, gần như chưa từng nhắn tin riêng. Không hiểu sao, cô lại ấn vào ảnh đại diện của Tạ Ứng.

Khác với con người cậu ngoài đời, vòng bạn bè của Tạ Ứng trống trơn. Lần trước cô xem cũng chỉ là một màu đen, không có chút dấu vết sinh hoạt nào. Nhưng lần này thì khác, phía dưới cùng có một tấm ảnh.

Ninh Miên do dự một chút, rồi vẫn ấn vào.

Bài đăng vừa mới đăng không lâu. Ảnh chụp một tờ đề vật lý, dưới ánh đèn vàng ấm. Trong ảnh, Tạ Ứng cầm một cây bút đen, ngón tay thon dài, đẹp mắt.

Ninh Miên phóng to nhìn thử, bước giải của cậu đã gần đến dòng cuối cùng.

Cô rũ mắt, lại nhìn dòng chữ cậu viết: [ Làm bài khó quá. ]

Ninh Miên: “……”

……

Mười giờ sáng hôm sau, Vân Sơ nghe thấy tiếng động từ dưới tầng. Cô ấy nhìn Ninh Miên đang ngồi một bên học bài: “Giờ này rồi mà bên ngoài đã ồn vậy à?”

Ninh Miên liếc điện thoại: “Hơn mười giờ. Họ đang tập.”

Vân Sơ nằm vật ra giường, cuối cùng cũng hiểu vì sao Ninh Miên lại oán hận Tạ Ứng đến thế: “Mới mười giờ mà đã tập rồi? Tiểu Miên, bình thường cậu vất vả thật đấy.”

Ninh Miên bất lực lắc đầu, thế này đã là khá ổn rồi.

“Dậy đi, không phải cậu muốn xem họ tập à?”

Nói thì nói vậy, Vân Sơ vẫn lề mề thêm nửa tiếng mới chịu bò dậy. Dụi dụi mắt xong, thấy Ninh Miên không muốn xuống, Vân Sơ liền nói với Ninh Miên lát nữa sẽ quay lại, rồi hai người cùng ra ngoài ăn cơm.

Ninh Miên “ừ” một tiếng, tiễn cô ấy ra cửa.

Chưa ngồi xuống được bao lâu, điện thoại Ninh Miên lại nhận được một tin nhắn mới, từ “Hùng Khởi”.

[ Tiểu Q: ……… Cậu không xuống à? ]

Ninh Miên sửng sốt.

Dạo gần đây tầng trên rất yên tĩnh, cộng thêm hai người cũng không có gì để nói, nên đã lâu rồi cô không nhắn tin với Hùng Khởi.

[ Ninh Miên: Gì cơ? ]

[ Tiểu Q: Không xuống xem bọn tôi tập à? ]

Ninh Miên suy nghĩ một chút, đứng dậy nhìn về phía gara cũ dưới tầng.

[ Ninh Miên: ? ]

[ Ninh Miên: Không đi. ]

[ Tiểu Q: Là vì giận anh Ứng hả? ]

Ninh Miên không ngờ đến cả Hùng Khởi cũng biết quan hệ giữa cô và Tạ Ứng không ổn.

[ Ninh Miên: Hả? ]

[ Tiểu Q: Anh Ứng nói nhắn tin cho cậu mà cậu chặn anh ý rồi. ]

Lần này Ninh Miên thật sự không hiểu chuyện gì. Cô nhíu mày, đọc đi đọc lại tin nhắn năm sáu lần, vẫn không nhớ nổi mình đã chặn Wechat của Tạ Ứng từ lúc nào.

Tối qua, sau khi thấy bài đăng của Tạ Ứng, đúng là cô có hơi bực bội.

Lăn qua lăn lại không ngủ được, cô nghĩ một lúc, rồi mở vòng bạn bè lên, tiện tay bấm báo cáo. Lý do cũng rất giản dị: ‘Nội dung ngu ngốc gây khó chịu cho người xem.’

Ninh Miên nghĩ lại kỹ càng, hình như lúc báo cáo có hiện lên thông báo hỏi có muốn chặn người này không. Khi đó cô chưa kịp phản ứng đã bấm xác nhận. Giờ mới hiểu, cái nút đó thực sự có ý nghĩa gì.

[ Ninh Miên: ……… Hình như tôi chặn rồi. ]

[ Tiểu Q: ? ]

[ Tiểu Q: Sao lại thế? ]

Sau chuyện giữ bí mật lần trước, Ninh Miên cảm thấy Hùng Khởi cũng khá kín miệng.

Nghĩ một chút, cô gõ chữ: [ Tôi nói với cậu, đừng nói lại với Tạ Ứng nhé. ]

[ Tiểu Q: Ừ. ]

[ Ninh Miên: Tối qua cậu có thấy bài đăng của cậu ta không? ]

[ Ninh Miên: Rõ ràng biết làm rồi mà còn đăng ảnh học tập, nói là đề khó quá. Tôi thấy không vui, tiện tay bấm báo cáo. ]

[ Ninh Miên: Báo cáo xong thì hệ thống tự động chặn luôn. ]

Đợi thật lâu không thấy bên kia trả lời.

Ninh Miên lướt lại tin nhắn hai lần, bỗng thấy hơi hối hận. Quan hệ giữa cô và Hùng Khởi hình như chưa đến mức đó. Với lại Hùng Khởi bình thường cứ ba ngày lại khen Tạ Ứng một lần, xảy ra chuyện thế này, dù thế nào cũng nên đứng về phía Tạ Ứng trước.

Nhưng tin nhắn đã quá hai phút, muốn thu hồi cũng không được nữa.

[ Tiểu Q: ……… Vậy à? ]

[ Tiểu Q: Nhỡ đâu anh Ứng thật sự không biết làm, muốn tìm người giải đáp thì sao? ]

Ninh Miên cảm thấy Hùng Khởi vẫn còn quá ngây thơ.

Bài tối qua của Tạ Ứng là một câu vật lý, đã làm gần xong rồi. Trừ khi đến cả phép tính đơn giản cũng không biết, còn không thì cứ làm tiếp là ra, đơn giản đến mức ai cũng làm được.

Nhưng Ninh Miên vẫn cố nói cho nhẹ nhàng.

[ Ninh Miên: Cậu thật sự nghĩ cậu ta không biết làm à? ]

[ Ninh Miên: Đã đến bước cuối rồi. ]

[ Ninh Miên: Cộng trừ nhân chia đơn giản như vậy… ]

Trong gara cũ.

Tạ Ứng cúi đầu nhìn đoạn chat trên màn hình điện thoại, không ngờ lại bị phát hiện.

Tối qua cậu xem lịch sử chat trong nhóm, vì nóng lòng muốn nắm lấy cơ hội, tiện tay mở đại một trang bài tập. Nhưng trang đó toàn chỗ trống, nhìn quá giả. Chỉ có đúng một câu chưa làm xong, cậu liền chụp lại. Vốn định dùng bài đăng đó làm cái cớ, để chứng minh mình không phải cố tình tìm Ninh Miên nói chuyện.

Ở bên kia, Hà Tinh Vũ và mấy người khác đang giới thiệu cho Vân Sơ về các thiết bị trong gara. Không gian ở đây khá rộng, lúc họ chuyển vào đã mang theo không ít đồ từ phòng thu cũ. Một số ít dùng thì để trong góc, còn lại đều được sắp xếp gọn gàng.

NB thấy Tạ Ứng đứng yên một lúc lâu không đi qua, liền đi tới bên cạnh cậu: “Anh Ứng.”

Tạ Ứng dựa vào tường, tắt màn hình điện thoại, đáp một tiếng, rồi ngẩng đầu: “Giới thiệu xong cho Vân Sơ chưa?”

“Chưa.” NB quay đầu nhìn về phía Hà Tinh Vũ, cậu ta đang nói chuyện rất hăng say. Vân Sơ thì chẳng hiểu gì về nhạc cụ, nhưng cái gì cũng khen lấy khen để, khiến Hà Tinh Vũ càng nói càng hứng, rõ ràng không muốn bị làm phiền. “Chắc Hà Tinh Vũ không muốn ai chen vào, nên em qua đây trước.”

“Ừ.”

Hùng Khởi cũng đi lại: “Anh Ứng, sao Tiểu Miên chưa xuống vậy?”

Tạ Ứng vừa nghĩ đến chuyện không vui ban nãy, khẽ nhíu mày, không trả lời.

NB lắc đầu với Hùng Khởi: “Cậu đi hỏi Hà Tinh Vũ xem có muốn mời Vân Sơ ăn trưa cùng không.”

Hùng Khởi: “Hả?”

NB nghiêng đầu nhìn Tạ Ứng: “Sắp đến giờ ăn rồi, đặt luôn cho sáu người. Hà Tinh Vũ đã giữ Vân Sơ lại, lát nữa Ninh Miên cũng sẽ xuống.”

Hùng Khởi: “À được, để tớ đi hỏi.”

Mười phút sau, Ninh Miên nhận được tin nhắn của Vân Sơ. Buổi tập dưới nhà kéo dài hơi lâu, họ sợ làm trễ giờ ăn của Vân Sơ nên đã đặt sẵn đồ ăn, còn có cả phần của Ninh Miên.

Trong lúc đợi, Vân Sơ có thể nghe họ tập thêm một chút. Đợi tập xong, Ninh Miên xuống ăn cùng là vừa.

Ninh Miên thấy đau đầu. Dường như, dù cô có muốn tránh Tạ Ứng thế nào, cũng không tránh được.

Vân Sơ ở bên kia nhắn mấy câu nũng nịu, Ninh Miên không chịu nổi, đành đồng ý, nhắn lại cô ấy là đợi cô làm xong bài sẽ xuống.

Một tờ đề mất khoảng bốn mươi phút. Đúng lúc dưới nhà cũng vừa dừng tập. Ninh Miên đứng dậy, nhìn xuống, Hà Tinh Vũ và Vân Sơ cùng đi ra, đứng trước cửa chờ shipper.

Chưa đầy vài giây, điện thoại cô cũng nhận được tin nhắn.

[ Tiểu Q: Đồ ăn tới rồi. ]

[ Tiểu Q: Cậu xuống không? ]

Do dự một chút, Ninh Miên vẫn trả lời tin nhắn của Hùng Khởi. Cô mím môi, nhét điện thoại vào túi, rồi xuống tầng.

Vân Sơ và Hà Tinh Vũ đã đi lấy đồ ăn, lúc này vừa quay lại. Đồ được đặt lên chiếc bàn bên cạnh, túi giấy vương vãi xung quanh. Lần này họ gọi đồ ăn kiểu Thượng Hải. Ninh Miên biết quán này, nhưng gần đây không có chi nhánh giao hàng, nằm ngoài khu vực ship, nên cô chưa từng gọi.

Thu lại ánh mắt, Vân Sơ kéo Ninh Miên tìm chỗ ngồi xuống.

Ninh Miên kéo ghế, vừa ngồi xuống thì thấy Tạ Ứng nhảy từ bục xuống. Cô cố ý quay sang chỗ khác, hỏi Vân Sơ: “Không phải quán ăn này trước giờ không giao hàng à?”

Vân Sơ nghiêng đầu: “Hả? Tớ không biết.”

Ninh Miên quay sang nhìn Tạ Ứng, ánh mắt có chút nghi hoặc.

Lần trước ăn chung, Tạ Ứng từng hỏi cô có thích đồ cay không. Khi ấy Ninh Miên nói thích, cậu liền nghĩ cô mê đồ cay, còn âm thầm ghi nhớ. Nhưng vừa rồi lúc trò chuyện, Vân Sơ lại vô tình nhắc đến, món Ninh Miên thích nhất là thịt kho kiểu Thượng Hải, vị chua ngọt. Hễ gặp món kiểu đó là cô ăn nhiều hơn bình thường.

Quán này là nơi Tạ Ứng thấy chuẩn vị nhất. Dù không giao hàng, nhưng vẫn có thể nhờ người mua hộ.

“Đúng lúc thèm đồ Thượng Hải, nghe nói thịt kho ở đây ngon lắm, vị chua ngọt ăn với cơm rất hợp.” Tạ Ứng kéo ghế, ngồi xuống đối diện Ninh Miên: “Tôi gọi hai phần, còn có mấy món khác nữa. Không biết mang về có còn ngon không, thử xem?”

“Hả?” Hà Tinh Vũ hoàn toàn không hiểu không khí: “Anh Ứng, sáng nay anh còn nói muốn ăn đồ cay mà? Sao lại thành đồ Thượng Hải rồi?”

“Đúng đó.” Hùng Khởi chậm rãi phụ họa: “Sáng nay anh còn hỏi tụi em có muốn ăn đồ cay Tứ Xuyên không.”

NB đứng bên cạnh, thấy mệt giùm Tạ Ứng. Cậu ta liếc Ninh Miên rồi nhìn Tạ Ứng, cố gắng cứu vãn: “Các cậu nhớ nhầm rồi, tôi không nhớ ai nói muốn ăn đồ cay cả.”

Hùng Khởi rất thật thà: “NB sao cậu quên nhanh vậy? Vì anh Ứng nói muốn ăn cay nên tôi còn hỏi cậu trưa có ăn cháo dưỡng sinh không, cậu còn đồng ý nữa… Nếu không phải anh Ứng đột nhiên đổi sang đồ Thượng Hải thì cháo cũng tới rồi đó!”

Tạ Ứng: “……”

NB: “……”

Hà Tinh Vũ vẫn đang suy nghĩ: “Tôi nhớ là anh Ứng đổi ý sau khi nghe Vân Sơ nói về đồ Thượng Hải mà?”

Hùng Khởi: “Hình như đúng.”

“Vân Sơ còn nói ai đó thích ăn nữa mà.”

“Là Tiểu Miên phải không?”

“Đúng đúng, lúc nói về bạn nhỏ học giỏi ấy.”

Động tác mở hộp cơm của Ninh Miên khựng lại.

Cô và Vân Sơ có khẩu vị khá giống nhau. Mỗi lần đi ăn thường chọn đồ chua ngọt. Quán này họ cũng từng đến vài lần, món thịt kho ngon giống như ở nhà, ăn mãi không chán.

Trong lòng Ninh Miên khẽ động, cô ngẩng lên, nhìn Tạ Ứng. Cậu ngồi đó, hàng mi chỉ khẽ rung, không biểu cảm gì, cũng không nhìn cô.

Không lẽ thật sự là vì cô?

Ninh Miên thu dọn lại đồ, lấy điện thoại ra, tìm tên Tạ Ứng rồi nhắn tin.

[ Ninh Miên: Họ nói có đúng không? ]

[ Ninh Miên: Cậu định dùng bữa này để xin lỗi tôi à? ]

Cô liếc sang,Tạ Ứng cũng đang cúi đầu nhìn điện thoại, đầu ngón tay chạm nhẹ lên màn hình.

Ninh Miên chờ cậu, ccô muốn biết rốt cuộc là thật hay không.

Vài phút trôi qua, Tạ Ứng vẫn không trả lời.

[ Ninh Miên: ……… ]

[ Ninh Miên: Không nói à? ]

Ninh Miên lại nhìn Tạ Ứng một cái, rõ ràng cậu đang xem điện thoại. Chút kiên nhẫn cuối cùng cũng sắp cạn.

Thấy Vân Sơ và mọi người đã bày đồ ăn xong, bắt đầu ăn, Ninh Miên không muốn đợi nữa. Trước khi tắt màn hình, cô gõ rất nhanh: [Được thôi, khỏi cần nói. ]

[ Ninh Miên: Tôi không muốn biết nữa. ]